Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:10:05
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh xoay nhà vệ sinh. Ngay giây , cũng theo chân bước . Trong lòng Minh Anh thực sự phát điên, đệch, tại nào cũng là ở cái chỗ hả giời! 

Cậu cái đang chặn đường , hít sâu vài để bình tĩnh : "Vị , chẳng ngài bằng luật học ? Vậy thể cho , đang vệ sinh mà ngài xông thế thì tính là hành vi gì ?"

Silas chằm chằm đầy ẩn ý: "Minh, em từng xông bao giờ ?" 

"Ngài bậy, làm gì ——" 

Đệt, đúng là từng xông thật, mà còn chỉ một .

Nhớ những hình ảnh đỏ mặt tía tai đó, nhịp thở của Minh Anh rối loạn thêm vài phần, mà cái buồng vệ sinh nhỏ hẹp vô tình phóng đại những ký ức ám lên gấp bội... 

Trong bầu khí , nhịp thở của cả hai gần như theo bản năng mà quấn lấy

Ánh mắt mê ly, chỉ còn một giây cuối cùng khi phạm sai lầm, Minh Anh mặt : "Chúng chia tay ." 

“……”

, lời chia tay. Đây coi như là một chút tâm tư nhỏ nhen trong lòng Minh Anh: Có chia tay thì mới chứng minh là từng bên , ?

Silas nhắm mắt , đó thở dài, nhíu mày: "Minh, hiểu, em vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện buổi tiệc đó ?" 

Minh Anh: "Không ." 

Silas thẳng , nới lỏng nút thắt cổ áo: "Vậy là vì trận cãi vã của chúng khiến em thoải mái?"

Bất cứ cặp tình nhân nào cũng lúc cọ xát, bất đồng, điều đó bình thường. chỉ cãi một trận mà đòi chia tay thì bình thường chút nào. 

Môi Minh Anh mím chặt. lúc , bên ngoài bỗng gõ cửa: "Có bên trong ??" 

Minh Anh vội vàng đưa tay đẩy : "Thầy phiền c.h.ế.t ."

Trạm thứ ba: Bến Thượng Hải. Ở trạm , Silas gần như gọi điện thoại suốt từ đầu đến cuối, gọi từ Bắc Thượng Hải sang tận Nam Thượng Hải. 

Minh Anh cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm một chút, nhưng giây tiếp theo, cúp máy, Silas về phía

Minh Anh nhịn : "Nếu thầy bận thì cứ về ." 

Silas: "Minh, hiện tại với , vấn đề quan trọng nhất chính là em."

Không xử lý thỏa cái tên nhóc hỗn đản , làm còn tâm trí làm việc khác. 

Minh Anh: “……” 

Minh Anh: "Thầy..." Thầy ý gì hả, rốt cuộc tới tìm để làm hòa ?

Đệch thật. Minh Anh thốt một chữ "Thầy", đầu bỏ thẳng.

Trạm thứ tư: Không trạm thứ tư nào hết, Minh Anh về nhà. Nguyên bản kế hoạch là du thuyền sông Hoàng Phố, nhưng bà Trần Cầm Cầm yêu cầu về nhà ngay lập tức. 

Minh Anh gọi một chiếc xe: "Tôi về nhà, thầy còn định theo nữa ?" 

Silas nhướng mày: "Nếu thể." 

Minh Anh khẩy: "Tùy thầy, keo kiệt như thầy ." 

Silas: “……”

Nhà Minh Anh ở trong một khu chung cư cũ tại quận Từ Hối. Vừa bước con ngõ nhỏ, mấy ông chú quen mặt đang đ.á.n.h bóng bàn thấy , từ xa lớn tiếng chào hỏi. Sau đó, họ tò mò hỏi thằng Tây mắt xanh lưng là ai, quen ?

Minh Anh thấy cái xưng hô thằng Tây thì nhịn đến nội thương, đầu phía

Silas là điển hình của vẻ lai, khung xương thiên về châu Á, nhưng màu tóc và ánh mắt thừa hưởng từ cha phương Tây. Vì tuổi tác và địa vị, khí chất trầm , lẽ hiếm khi thấy lời lẽ "mạo phạm" thế .

Cũng may, trông Silas vẻ chẳng bận tâm. Cũng đúng thôi, làm lãnh đạo mà, quen nhất là cái bộ dạng sóng yên biển lặng

Minh Anh nghĩ nghĩ , bỗng thấy ngứa mắt. Thế là cố ý : "Chú ơi, đ.á.n.h bóng bàn giỏi đặc biệt luôn, các chú cứ tìm mà luận bàn."

Silas rõ mồn một: "Minh?" 

Minh Anh tiếp tục thêm mắm dặm muối: "Ấy, chú ơi, bạn nước ngoài siêu lắm đấy, đừng coi thường nhé." 

Ông chú hoạt động gân cốt: "Ui chà tiểu tử, tới đây, làm một ván!"

Cứ thế, sự vây quanh của các bô lão, Silas bất đắc dĩ tiếp nhận vợt bóng. Nhìn cái dáng vẻ cầm vợt của Silas, Minh Anh thầm nghĩ: Cho đáng đời thầy! nhanh như chớp chuồn mất. Ván thắng chắc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-123.html.]

Về đến nhà. Minh Anh đẩy cửa : "Ba ơi ——" 

"Ơi." 

Minh Anh đầu, thấy cả hai đang sofa thì ngẩn : "Ủa, hai ở nhà mặc đồ chính thức thế ?" Trông cứ như từ sự kiện nào đó về .

Mẹ gì, ba khụ một tiếng: "Con trai, đây ." 

Minh Anh vốn định xuống thật: "Cái đó... con chuyện với hai ." 

Bà Trần Cầm Cầm và ông Minh Kiến Quốc liếc một cái. 

Ông Minh Kiến Quốc: "Con trai, ba cũng chuyện với con."

Minh Anh ngẩn thêm nữa. Hai cha con đồng thời mở miệng:

Minh Anh: "Con định bỏ học kiến trúc ——" 

Ông Kiến Quốc: "Ba với con ly hôn ——"

WTF… 

Minh Anh ngáo ngơ. Ông Minh Kiến Quốc và bà Trần Cầm Cầm cũng ngơ ngác theo. Ba trân trân, đều nghi ngờ lỗ tai vấn đề.

Minh Anh: "Từ từ, ba cái gì? Ba? Con nghi tai con hỏng ." 

Bà Trần Cầm Cầm: "Con rõ chuyện của con , Minh Anh, con định bỏ học là ý gì?" 

Minh Anh lập tức nhảy dựng lên: "Con định làm gì giờ quan trọng nữa ? Hai ... tình huống ?"

Ông Minh Kiến Quốc thở dài: "Bình tĩnh một chút ." 

Minh Anh thể tin nổi: "Bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh?" 

Kiến Quốc đồng chí lời tâm huyết: "Tiểu Minh , việc ba với cố ý giấu con ."

Minh Anh hiểu: "Cái gì mà cố ý? Chẳng lẽ hai luôn gạt con?" 

Kiến Quốc đồng chí: "Cũng hẳn. Chỉ là cẩn thận nên mới lòi đuôi thôi." 

Bà Trần Cầm Cầm lườm chồng một cái: "Nói hẳn hoi với con xem nào."

Thế nhưng, Minh Anh căn bản tiếp thu nổi chữ nào: "Hai chờ chút, để con load , chuyện từ bao giờ?" 

Ông Minh Kiến Quốc: "Thời gian thì cũng lâu , từ hồi con học cấp hai? Hình như là năm con học cấp hai ."

Minh Anh há hốc mồm, hình tập.

Bà Trần Cầm Cầm ở bên cạnh thở dài: "Con trai, ba cố ý giấu con, chỉ là vì thành tích của con thôi. Ai bảo lúc đó con nghịch ngợm đến thế. Bây giờ con cũng trưởng thành , học ở ngôi trường như , nghĩ đến lúc con nên chuyện ."

Minh Anh tại chỗ cuồng một vòng, đó bật . Cậu một tay che miệng, qua một hồi lâu mới nghẹn ngào : "Có là vì... con đột nhiên trở về ? Hả? Cho nên , hai căn bản hề công tác, mà chỉ là ——"

Cậu tiếp nữa. Minh Anh thốt lên: "Thật lợi hại, hai quá lợi hại ."

Thấy phản ứng của , ông Minh Kiến Quốc cũng dậy: "Minh Anh, chuyện ba giấu con là , nhưng chính con cũng nghĩ xem, đây con gây bao nhiêu chuyện, ba thể yên tâm ? Bây giờ con lớn , cũng gần 23 tuổi, học cách thấu hiểu cho ba chứ."

Minh Anh giơ hai tay lên đầu hàng: "Từ từ , bao nhiêu năm qua tính là cái gì? Hai cảm thấy thật vĩ đại ?"

Ông Minh Kiến Quốc chau mày.

Minh Anh gật đầu lia lịa: "Con , đều là của con, con sai , là con quá ngu ngốc! Con xứng để tin ba đẻ của ly hôn. Con vô cùng cảm ơn hai lừa dối con suốt ngần năm, thật sự quá cảm ơn!"

Nói xong, vơ lấy chiếc áo khoác, lao thẳng khỏi cửa.

Trong phòng, ông Minh Kiến Quốc thở dài: "Dù cũng ngày thôi, bà yên tâm , nó trưởng thành ."

Lúc bước khỏi cửa nhà, Minh Anh vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng, hư ảo. Cậu chân tòa nhà, cảm thấy chuyến bay trở về là một sai lầm rõ mồn một từ đầu đến cuối.

ngẩng mắt lên, bóng dáng vẫn còn ở đó.

Không chỉ ở lầu, Silas còn đang trò chuyện qua với mấy ông chú . Rõ ràng là chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, mấy ông chú lão Tây mua chuộc sạch sành sanh!

Minh Anh nhịn nữa, trong lòng dâng lên một nỗi ủy khuất cực hạn. Mẹ kiếp, cái quái gì đang xảy với đời thế ?

lúc , Silas xoay . Khi chú ý đến đôi mắt của Minh Anh bắt đầu ngấn nước, nụ nhạt môi lập tức biến mất, gương mặt trở nên nghiêm nghị.

Loading...