Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-04-26 13:06:52
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

@@( ^∇^ )

Minh Anh bỗng thấy căng thẳng. Vốn chỉ là tiện tay gửi một cái tin nhắn, ai dè đối phương xem ngay lập tức làm chút luống cuống. Chẳng may XI thấy phiền phức thì ?

Cái gian kín mít của buồng vệ sinh càng làm cảm xúc phóng đại. Ong một tiếng, tin nhắn của XI tới.

XI: Địa điểm liên hoan do thầy hướng dẫn quyết định, ông thông báo rõ yêu cầu từ thì của .

"Biết chuyện đấy chứ," Minh Anh mỉm . Thế nhưng giây tiếp theo, tin nhắn thứ hai ập đến.

XI: tìm hiểu địa điểm để dự tính tình hình, đó là vấn đề của .

Vẻ mặt Minh Anh bên ngoài: TvT

vốn quá quen với phong cách "chủ nhiệm lớp" của đối phương, Minh Anh tự động phiên dịch câu đó thành: Xem kìa, nàng đang quan tâm đấy. Thế là Minh Anh cũng tự giác phối hợp, sắm vai một học trò ngoan thì sửa.

Mingo: Tuân lệnh lão sư, ghi nhớ bài học , nhất định sửa đổi (>_<)

Vừa gửi xong, tự bật vì chính . Khoảng hai phút trôi qua.

XI: Ừm.

Chẳng hiểu , đối phương chỉ đáp đúng một chữ mà Minh Anh nén đến run cả trong buồng vệ sinh. Thú vị quá mất.

Mingo: hhh… Tôi gọi như ? XI lão sư?

XI: Tùy .

Minh Anh chống cằm, thực sự là tám chuyện vui đến quên cả trời đất, chút khó chịu trong lòng ban nãy tan sạch còn một mảnh.

Mingo: Cảm ơn nhé, XI lão sư ^ ^

Mingo: [cún con b.ắ.n tim.jpg]

Cái meme cún con b.ắ.n tim mới bay , lập tức thu hồi ngay, bằng hình [cún con chắp tay bái phục.jpg]. Thiếu chút nữa thì biến thành gã lãng t.ử tùy tiện . Minh Anh mỉm , sực nhớ đến thắc mắc ban nãy: Làm XI đang lạc đường ở ? Trừ khi lúc đó cô nàng cũng ở chỗ đài phun nước và thấy . Vậy qua tìm luôn nhỉ? Minh Anh vò mái tóc một hồi, gõ gõ xóa xóa, cuối cùng cân nhắc kỹ lưỡng mới gửi :

Mingo: XI lão sư, cũng đang ở Manhattan ?

Hỏi thế chắc đường đột quá nhỉ. Minh Anh đợi một lúc, tầm năm phút trôi qua mà tin nhắn vẫn im ở trạng thái . Chuyện tán gẫu qua mạng là thế, giây còn đang online, giây biến mất tăm. Chẳng ai đối phương thực sự thấy, xem, hoặc đơn giản là lười trả lời.

Minh Anh sờ sờ mặt , tính lát nữa về sẽ lên mạng tìm mấy bài luận chuyên nghiên cứu về tâm lý học loại , ít nhất thì nó cũng chuyên nghiệp hơn mấy ông bạn nối khố trong group chat của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-12.html.]

Thấy thời gian cũng sai biệt lắm, mới chầm chậm rời khỏi phòng vệ sinh xa hoa còn vương hương thơm tinh tế . Nếu sợ lỡ mất giờ gặp giáo sư Thomas, chắc thể đây làm một ván game mới mất. Nhà vệ sinh ở phía cuối hành lang, ánh đèn sáng trưng rọi dọc lối làm Minh Anh chói mắt. Vì cẩn thận nhớ đường nên lúc về lạc.

Tuy nhiên, khi ngang qua một cầu thang xoắn ốc, bước chân bỗng khựng những tác phẩm treo tường. Đó hẳn là tranh ảnh nghệ thuật bình thường, mà là một chuỗi hình ảnh chạy dọc theo đường cong của cầu thang xoắn.

Là một sinh viên kỹ thuật chính hiệu, liệu mấy bức tranh trang trí thông thường hút hồn ? Đương nhiên là . Vấn đề ở chỗ: đây tranh vẽ phong cảnh chân dung, mà là từng bản vẽ sơ thảo thiết kế kiến trúc.

Khởi đầu là những bản vẽ nét đơn, đó ngày càng chi tiết hơn với đủ góc độ, sắc thái, cuối cùng phác họa nên hình dáng của chính tòa cao ốc . Người bảo "đồng nghề là kẻ thù", nhưng đây là đầu tiên Minh Anh thấy một nhà hàng treo bản vẽ kiến trúc làm đồ trang trí, đúng là một kiểu tìm kiếm sự lạ lùng.

Vãi thật, treo thế đêm ngủ mơ thấy ác mộng ?, Minh Anh thầm nghĩ.

Minh Anh đúng là mắc cái tật tò mò khó bỏ. Cậu thật sự tiến gần xem cho kỹ đống bản vẽ , nhưng nghĩ tới việc giáo sư Thomas sắp đến nơi, đành ngậm ngùi từ bỏ ý định.

Cùng lúc đó, tại bãi đỗ xe tầng cao.

“Ngài vẫn ?” Rachel chớp mắt đầy ẩn ý: “Xem ngài Aston hôm nay còn một cuộc hẹn khác nữa ?”

Silas lịch thiệp nhường lối cho cô, đáp ngắn gọn và súc tích: “Thomas sắp qua đây .”

“Hiểu .” Rachel hài hước trêu chọc: “Hóa ngài chỉ tiện thể gặp một lát trong lúc chờ giáo sư Thomas thôi nhỉ.”

Silas vẫn yên tại chỗ, khóe môi khẽ nở một nụ nhạt: “Tiểu thư Rachel làm diễn viên hài độc thoại thì đúng là đáng tiếc thật đấy.”

“Nếu ngài chịu đến xem thì cũng thể .” Rachel đáp: “Vậy vinh hạnh sở hữu điện thoại riêng của ngài Aston ? Để còn gửi thư mời cho ngài chứ?”

Silas nhếch môi: “Cứ gửi cho Catherine là .”

“Xì, cho thì thôi.” Rachel tiêu sái đầu bước .

Sau khi Rachel rời , trợ lý định ấn thang máy cho Silas và hỏi xem , nhưng Silas giơ tay hiệu cần theo. Hắn tản bộ đến một góc ban công, đón gió châm nửa điếu thuốc, đó mở điện thoại lên xem mấy cái tin nhắn mới. Ngoài tin nhắn công việc từ Catherine, nổi bật nhất gì khác ngoài đống tin nhắn từ cái tài khoản ảnh đại diện là cái đầu ch.ó trắng đang ngô nghê.

Mingo: XI lão sư, cũng đang ở Manhattan ?

Mingo: [cún con mắt long lanh.jpg]

Silas khẽ thành tiếng. Cái ngữ khí và câu hỏi nặc mùi sinh viên khiến chút bất đắc dĩ.

XI: Tôi đang ở ngay nhà hàng ASTON đây.

Lúc nhận tin nhắn, Minh Anh đang ăn cơm, chính xác mà là đang dùng bữa cùng . Giáo sư Thomas đến muộn, để tỏ lòng xin , ông đặc biệt bảo mỗi cứ gọi thêm thật nhiều món , cần lo về chuyện tiền nong. Vị giáo sư tay hào phóng, cũng chẳng mảy may để ý đến bộ trang phục lạc quẻ của Minh Anh. Cậu lão đầu nhỏ hòa ái với bộ râu vểnh lên mỗi khi , thầm nghĩ ông chẳng giống lời đồn chút nào, ít nhất là trông giống kiểu thể phạt sinh viên chạy marathon cho lắm.

Thomas ân cần hỏi thăm về sắp xếp cuộc sống của Minh Anh và Alan. Alan đầy tự tin b.ắ.n một tràng dài về các kế hoạch học thuật, còn Minh Anh... vẫn duy trì truyền thống học bá ở trong nước: Tốt nhất là nên ít chuyện với thầy giáo một chút.

Cậu tóm tắt vài câu giới thiệu bản xong, quả nhiên còn ai để ý đến nữa. Minh Anh trò chuyện lén mở điện thoại , kết quả là ngay khi màn hình sáng lên ——!!!

Loading...