Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-05-04 06:48:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc Minh Anh định kéo Silas phòng đồ để xem nên mặc bộ nào (vì đây là đầu tiên gặp ba Silas nên định hỏi ý kiến ), thì điện thoại của Silas vang lên.

Cậu tại chỗ chờ . Trong lúc đợi, bắt gặp vài từ khóa quan trọng từ cuộc điện thoại —— Manhattan, yến hội, quan khách.

Một lát , Silas : "Minh, chuyện với em." 

Minh Anh hớn hở: "Dạ ."

Silas , dặn dò: "Ngày mai việc ở nhà, em đá bóng xong thì về sớm một chút, đừng chơi quá muộn. Muộn quá an ."

Nụ khóe miệng Minh Anh cứng đờ: "Hả?" 

Silas: "Sao thế?" 

Minh Anh: "…… Không gì ạ." 

Silas: "Ừ, ăn cơm thôi, em ăn gì?"

Minh Anh mím môi: "Em ... em hút một điếu thuốc." 

Silas nhíu mày . Minh Anh khụ một tiếng, hai tay đút túi quần, lách qua cúi đầu xuống lầu. khi xuống hết cầu thang, Minh Anh xoay hỏi: "Ngày mai thầy bận việc gì?"

Silas trả lời ngắn gọn: "Công việc."

Đã thèm dắt thì thôi... còn lừa nữa... Minh Anh chẳng buồn đầu , tiếp tục bước xuống. 

Silas gọi với theo lưng, nhưng coi như thấy. Đầu óc giờ đây tràn ngập mấy cái định luật "đáng c.h.ế.t" , chúng cứ như một lời nguyền quẩn quanh dứt.

【Điều 5】: Một thực sự thích bạn, sẽ bạn hiểu về quá khứ, tham gia tương lai và cùng bạn chia sẻ thế giới của họ.

Vậy khi một cho bạn về quá khứ, cho bạn tham gia tương lai, cũng chẳng chia sẻ thế giới của họ với bạn... thì nghĩa là gì?

Minh Anh cảm thấy giống như một gã hề. Mới hôm còn tỏ tình với , tỏ cái con khỉ khô . Cậu lẳng lặng đến sofa xuống, chiếc điện thoại vẫn ngay trong tầm tay.

Một tiếng trong đầu bảo: Có lẽ là Ben lừa thôi. Căn bản chẳng cái buổi tiệc sinh nhật rác rưởi nào hết. 

một tiếng khác phản bác: Chẳng chính tai ngươi thấy điện thoại đó ?

Minh Anh cảm thấy lồng n.g.ự.c thắt , hô hấp khó khăn. Từ nhỏ nghịch ngợm, chẳng mấy khi lời, nhưng nhờ thành tích học tập thêm vẻ ngoài bảnh bao nên từng chuyện gì thực sự khiến đau lòng. 

Mẹ kiếp, cũng , ngay cả việc ba đẻ vứt ở nhà một làm đứa trẻ tự sinh tự diệt từ sớm cũng chẳng khiến khó chịu như lúc ...

Cái lão hỗn đản thế mà còn làm đau hơn cả ba .

Tối hôm đó, Minh Anh ngủ cực kỳ sớm. Sớm đến mức bất thường khiến Silas cứ ngỡ bệnh, xách cả hộp y tế qua. 

Minh Anh cũng chẳng buồn phản kháng, mặc cho đàn ông sờ trán, lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cơ thể, kết quả đương nhiên là bình thường.

Đáng tiếc là ngoài nhiệt độ cơ thể , dường như chỗ nào cũng bình thường —— Minh Anh thế mà dậy sớm. Đây quả thực là chuyện tưởng.

Silas bên mép giường lồm cồm bò dậy mặc quần áo, đ.á.n.h răng rửa mặt, ngậm một lát bánh mì chuẩn cửa. 

Thấy chạy biến đến cổng, Silas đang định hướng về phía gara liền gọi với theo: "Minh?"

Minh Anh khựng , xoay . Hai cách nửa cái sân đối diện, Silas hỏi: "Chẳng hôm nay em xin nghỉ ?" 

Minh Anh đá đá mấy viên sỏi chân: "À, em quên mất."

Silas một cái, bỗng đổi hướng về phía . Minh Anh gồng nhúc nhích. 

Silas tiến đến mặt, giơ tay sờ trán Minh Anh một nữa, nhíu mày: "Có chỗ nào khỏe ?" 

Minh Anh: "…… Không sốt." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-117.html.]

Silas buông tay: "Cũng đúng. Tôi thấy ai sốt cao mà dậy sớm thế cả." 

Minh Anh: “……”

Silas: "Chuẩn học ? Để đưa em ." 

lúc , bên ngoài bỗng vang lên một tiếng phanh xe gắt lịm. Silas nhíu mày cổng, một chiếc xe dừng đó. 

Hắn thu hồi ánh mắt về phía Minh Anh như hỏi: "Em gọi xe đấy ?"

Minh Anh khẽ khụ: "Sáng nay em cũng... quên mất cả thầy luôn ." Nói xong, khoác balo lên vai, xoay mở cổng, bước dần chuyển thành chạy bộ về phía chiếc taxi công nghệ .

Không là đang sợ hãi điều gì, nhưng khi lên xe, kìm mà ngoái đầu phía

Trong tiềm thức, Minh Anh hy vọng Silas sẽ lái xe đuổi theo, sẽ thể hỏi rằng: Tại thầy đưa em cùng?... 

, phía xe trống .

Điện thoại rung lên một cái.

XI: Minh, đừng chơi quá muộn.

Hay lắm, lắm, thầy giỏi lắm! Cút cho rảnh nợ! Minh Anh thoát thẳng khỏi giao diện trò chuyện. Cậu định gọi cho Luck, nhưng tay khựng , nghĩ ngợi một hồi, quyết định gọi cho Bruce: "Bro, hôm nay tăng ca suốt đêm ."

Lão già thì tính là cái thá gì, học tập mới là chân lý! Minh Anh nghiến răng nghĩ: Đợi đến lúc đây bước lên đỉnh cao nhân sinh, thầy cứ đó mà hối hận !

Thế là, Minh Anh mang theo một bụng tức giận, hừng hực khí thế như sắp sửa liều c.h.ế.t vì học hành. Bruce thấy Minh Anh giật : "Ming, định báo thù ai ?" 

Minh Anh khẩy: "Thế mà cũng phát hiện cơ đấy."

Tuy nhiên, kế hoạch báo thù của bạn học Minh Anh mới chạy ba tiếng đồng hồ suýt thì c.h.ế.t yểu. 

Nguyên nhân là do Bruce Thomas điều đến một công trường triển lãm nghệ thuật ở ngoại ô New York. Minh Anh cũng theo hiện trường, giữa đống bê tông cốt thép ngổn ngang, cẩn thận nên cứa tay một vết sâu hoắm.

Máu phun như suối, phản ứng đầu tiên của Minh Anh là đau, mà là cực kỳ gọi điện cho Silas. một phút , nhịn .

Có Thượng đế làm chứng, học tập ngài Aston, thèm chia sẻ chuyện học tập công tác với , huống chi là cái lúc chật vật thế . Cậu để lão nam nhân nếm mùi hối hận khi thành công rực rỡ! 

Suy nghĩ của trẻ tuổi chính là đơn giản, trực tiếp và thô bạo như thế đấy.

Đến chạng vạng, Bruce đưa Minh Anh ăn cơm. Ăn xong, họ tiếp tục ghi chép liệu. 

Lần cuối cùng Minh Anh lăn lộn ở công trường là lúc còn ở trong nước làm thực tập sinh đại học. Giờ đây mỗi bước là bụi tung mù mịt, thật , cảm giác thấy thuộc đến lạ.

Hai tán dóc, thấy trời sắp tối hẳn, Bruce hỏi: "Ming, tối nay về ? Tay thật sự cần đưa bệnh viện khám ?" 

Minh Anh rũ mắt cái móng vuốt đang băng bó tạm bợ của , bảo: "Có làm mà. Về phiền lắm, ở đây chỗ nghỉ cho nhân viên ?"

Cậu chính là về. Phiền c.h.ế.t

Bruce chút bất lực: "Ming, ở đây trú tự bỏ tiền túi đấy. Chẳng đang phá sản ?" 

Đệch. là cái chủ nghĩa tư bản đáng ghét. Minh Anh xót tiền : "Không , tiền thưởng N-Cube chắc vẫn cứu một mạng."

Đêm hôm đó, Minh Anh trong phòng trọ ven đường, còn chủ động gửi cho Aston một tin nhắn.

Mingo: Tối nay em về nhà . (Không . Dài dòng quá. Mất mặt thật.)

Mingo: Tối về. (Không , ngữ khí uyển chuyển quá.)

Mingo: Đêm nay về. (Ừ, lạnh lùng xen lẫn một chút bí ẩn. Duyệt!)

Nhấn gửi. Tắt máy. Ngủ. Kể từ hôm nay, sinh mạng và tình cảm của chỉ thể hiến dâng cho ngành Kiến trúc vĩ đại mà thôi!

Loading...