Người lớn tuổi thường tài nào hiểu nổi những suy nghĩ kỳ quái của đám con trai mới lớn, và những trai trẻ thì cũng chẳng đời nào chịu nhượng bộ đối phương.
Mẻ bánh cookie thơm nức mũi và bánh kem bơ lò, nhưng hứng thú của Minh Anh chẳng cao chút nào. Cậu cầm nĩa xắn bánh kem, ngước mắt lên, lén lút quan sát đối diện.
Lão nam nhân đang pha rượu. Hắn đều rũ mắt, những ngón tay thon dài luân chuyển điệu nghệ giữa mấy chiếc ly chân cao.
Minh Anh một hồi ném dĩa xuống, tuyên bố: "Em ăn nữa."
Silas ngẩng đầu, đĩa bánh ngọt vẫn còn nguyên vẹn mặt : "Minh, ăn thế buổi chiều em sẽ đói đấy."
Minh Anh dỗi: "Thế thì đói c.h.ế.t cho xong."
Silas liền đặt ly rượu xuống: "Để lấy hộp dụng cụ."
Minh Anh: "Để làm gì ạ?"
Lấy hộp dụng cụ làm gì nhỉ? À, vì tối qua Minh Anh lảm nhảm rằng lắp một chiếc xích đu bãi cỏ trong sân. Minh Anh sực nhớ , nhưng ngẩn , đó vốn chỉ là một câu bâng quơ của thôi mà.
Chẳng bao lâu , giao giá treo xích đu đến. Silas một bộ đồ khác, xách hộp dụng cụ sân. Minh Anh theo bản năng lẽo đẽo theo . Hai dẫm lên con đường nhỏ trong vườn đang ngập tràn ánh hoàng hôn.
Vừa mở cổng, bên ngoài là một da trắng đang rạng rỡ với Silas: "Hi các ngài, món đồ các đặt đến nơi an , cần lái xe tận trong ?"
Silas bảo cứ dỡ giá xích đu xuống sân, đó bắt tay : "Cảm ơn."
Minh Anh yên tại chỗ, Silas đưa cho một xấp tiền boa rời . Cậu hỏi: "Anh luôn ? Thầy tự làm đấy?"
Silas đeo găng tay , liếc một cái: "Minh, nếu tự tay lắp ráp thì sẽ mất một phần thú vị đặc biệt đấy."
Minh Anh: "Ví dụ như?"
Silas khẽ cong môi, đáp.
Dưới ánh mặt trời đang lặn, đàn ông mặc chiếc sơ mi mở cúc cổ, ống tay áo xắn cao đến khuỷu tay lộ cánh tay săn chắc.
Tim Minh Anh bỗng nhảy dựng lên một nhịp. Cậu nên thế nào nhỉ... Chẳng ông chú nào cũng mê như , là chỉ cái lão mắt mới thế thôi.
Thật đáng c.h.ế.t mà.【Điều 2】 bắt đầu rục rịch: Xem đối phương đối xử đặc biệt với bạn ... Ít nhất thì trong cái sân của ngài Aston chỉ đúng một chiếc xích đu thôi, chẳng ?
Hai mươi phút , hai họ cùng bệt cỏ, bắt đầu hì hục lắp xích đu. "Đinh ốc vặn thế ." Silas làm mẫu cho .
Minh Anh nhăn mặt: "Không đúng nhỉ."
Silas: "Em cứ thử ."
Cạch một tiếng, Minh Anh theo bản năng ôm mặt kêu t.h.ả.m thiết: "Đệch!"
Silas tưởng đinh ốc văng mắt, vội vàng xoay kiểm tra: "Minh, để xem nào, thương mắt ?"
Kết quả là gỡ tay Minh Anh , liền bắt gặp một đôi mắt đang híp vì , đầy vẻ tinh quái.
Silas: "Minh?"
Minh Anh dứt , lăn lộn t.h.ả.m cỏ lăn tọt lòng ai đó: "Em sai , em sai , ai da, thầy làm gì đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-115.html.]
Silas vỗ vỗ lên đầu nhóc con, nhíu mày: "Đừng nghịch nữa, dính đầy vụn gỗ lên đầu ."
Minh Anh còn cố ý cọ cọ .
Đây là một buổi chiều miền Tây nước Mỹ cực kỳ trời và ấm áp. Trên con đường nhỏ bên ngoài đang dắt ch.ó dạo, tiếng ch.ó sủa gâu gâu, xa xa còn thấy tiếng động cơ ô tô khởi động, hình như nhà ai đang mở tiệc, tiếng nhạc Jazz loáng thoáng bay tận trong sân.
Hai cái bóng sát bên bãi cỏ, vai kề vai. Chiếc giá xích đu to lớn dài mặt họ, ánh chiều tà rực rỡ phủ lên lưng hai .
Minh Anh khẽ khụ một tiếng, huých huých cánh tay Silas, giả vờ hờ hững : "Cái đó... chúng , cứ luôn như thế ?"
Đây là câu gần với tỏ tình nhất mà bạn học Minh Anh thể nghĩ 22 năm sống kiếp thẳng nam.
Silas đang gõ gõ thanh gỗ, liền nghiêng mặt liếc : "Thế là thế nào?"
Minh Anh mắng thầm một câu, dỗi một cái: "Thầy thừa em đang gì còn gì!"
Silas tháo găng tay, kéo sát gần, khẽ : "Ừ, thế vui ?"
"Cái gì cơ?"
"Hiện tại ."
"Vui!"
Silas xoa đầu , hỏi: "Vui là . Thế lúc nãy giận dỗi cái gì?"
"Gì cơ?"
"Lúc nãy ." Hắn đang ám chỉ chuyện bữa ăn.
Minh Anh bĩu môi: "Em giận gì ."
Silas nheo mắt : "Minh, thành thật một chút."
Minh Anh: "Được , lúc nãy em vui một tẹo, nhưng giờ hết ."
Silas cái nhóc mới nửa ngày mà tâm trạng xoay như chong chóng từ băng sang hỏa , cảm thấy bản chắc học thêm về tâm lý giáo d.ụ.c thôi.
Thực tế thì sự bất an trong lòng Minh Anh quả thực tan biến gần hết. Cậu vốn cũng chẳng trông mong Silas sẽ mấy lời kinh thiên động địa với , dù tuổi tác cũng lù lù đó, lão nam nhân mà thực sự mấy câu sến súa thì đầu tiên nổi da gà chắc chắn là . Cứ như thế là .
Silas "Ừ" một tiếng, bỗng nhớ điều gì, dặn dò: "Minh, đừng về nhà muộn như thế nữa."
"Oái thầy nhắc chuyện ."
Minh Anh nhịn cãi: "Em bảo tối qua em tưởng thầy về mà."
Nói xong, Minh Anh bật dậy khỏi bãi cỏ: "Em lấy máy ảnh!"
"Máy ảnh?"
Minh Anh hừ hừ: "Phải ghi dáng vẻ làm thợ mộc của ngài Aston chứ."
Silas bóng lưng nhảy tưng tửng của , chỉ lắc đầu.