Minh Anh tay trái cầm cái đ.á.n.h trứng, tay cầm khuôn mẫu, thuận tay đưa luôn cái bên tay qua.
Nhìn cái móng vuốt đang chìa mặt kèm theo một thứ râu ông nọ cắm cằm bà , Silas nghiêng mặt .
Hai đối diện , : "Minh Anh, là cái, đánh, trứng, cái khuôn, hiểu ?"
Minh Anh: "…… Hiểu ạ."
Lúc , Silas tháo găng tay liếc một cái: "Ừ."
Minh Anh cũng chẳng thấy ngại, dù và nhà bếp vốn tương sinh tương khắc. Cậu chống cằm, bỗng nhiên tò mò: "Lãnh đạo, hôm nay sinh nhật, thầy về nhà ?"
Silas ngẩng đầu: "Ý em là ? Quyền sở hữu căn nhà đổi từ khi nào ?"
Minh Anh: "Khụ, , ý em là về ăn sinh nhật với ?"
Silas cong môi: "Bao nhiêu tuổi còn làm thế."
Minh Anh phản bác: "Bao nhiêu tuổi là , thầy bây giờ cũng mới chỉ 31-32 ba bốn..." Thấy càng đếm càng tăng, ngài Aston cũng dừng luôn động tác tay. Minh Anh chột nhỏ giọng: "Chắc là... đến 40 nhỉ..."
Silas , nghiêm túc : "Minh, đại học N thể chọn học thêm khoa Toán, em cần giới thiệu ?"
Minh Anh: “……”
Cậu khuấy khuấy ly cà phê, bỗng dậy bảo: "Em đột nhiên nhớ , cái đó, em còn chút việc làm, em lên thư phòng đây."
Silas "Ừ" một tiếng: "Bánh xong gọi."
Minh Anh lạch bạch dẫm dép lê lên, bước chân chút khập khiễng. Silas thấy, nhíu mày hỏi: "Minh, em lấy gì trong thư phòng? Để lấy cho."
Minh Anh: "Đừng qua đây —— em nhặt lòng tự trọng của !"
Silas khẽ một tiếng.
Cậu thư phòng, lục lọi tìm thấy điện thoại của . Bạn học Minh Anh quyết định tu dưỡng bản một chút, thế là gõ lên thanh tìm kiếm: "Yêu đương với lão nam nhân thì làm ?"
Giao diện hiện một đống thứ lộn xộn mắt nào nổi. Nào là: Tình yêu bắt đầu từ một bó hoa, tình yêu bắt đầu từ lời tỏ tình của đối phương... Minh Anh mà nổi hết cả da gà. Trông chờ lão già tỏ tình với á? Thà trông chờ trời sập còn nhanh hơn.
Cậu nhíu mày, xóa xóa sửa sửa từ khóa, đổi thành: "Làm để cưa đổ lão nam nhân?" Đệch. Lúc gõ mấy chữ , Minh Anh thề đời bao giờ thấy nực và hổ đến thế.
Nếu một ngày mệnh hệ gì, việc đầu tiên làm là tiêu hủy cái điện thoại , nếu c.h.ế.t cũng nhắm mắt nổi.
Cuối cùng, Minh Anh sửa từ khóa nữa, rốt cuộc cũng gõ cái câu kinh điển của hội thẳng nam đầu yêu: "Làm để đối phương thích ?"
Ngay lập tức, giao diện nhảy 5 điều định luật:
Điều 1: Xem sự chú ý của đối phương luôn đặt bạn ? Minh Anh nhíu mày, cái phán đoán kiểu gì? Silas là lịch sự, thông thường chỉ cần bạn chuyện với , sẽ thẳng mắt bạn. nếu chủ động chuyện thì ...
Điều 2: Xem tính "đặc biệt" trong tương tác, đối xử với bạn khác với thường ? Minh Anh xoa cằm, cái thì , cơ mà... làm "bạn chịch" tính là đặc biệt ? Chẳng chỗ nào để hỏi cả. Haiz.
Điều 3: Xem sự thành thật của cơ thể, đối phương sẵn lòng gần gũi ? Minh Anh gật đầu, cuối cùng cũng một điều xác nhận , lão hỗn đản phù hợp.
Điều 4: Xem trạng thái khi nhắn tin, tích cực và kéo dài ? Minh Anh nheo mắt, mở lịch sử trò chuyện của hai , hình như... là khơi mào chủ đề .
Điều 5: Xem sự thử nghiệm và chia sẻ, đối phương bạn bước thế giới của họ ? Nhìn đến đây, Minh Anh trầm mặc.
lúc , cửa thư phòng bỗng vang lên tiếng gõ. Minh Anh theo bản năng giấu ngay điện thoại ngẩng đầu lên.
Silas nhíu mày: "Minh, ban ngày ban mặt đừng xem mấy thứ nên xem."
Minh Anh: ???
Cậu lắp bắp: "Em... em xem cái gì cơ?"
Silas: "Mặt em đỏ lắm."
Đệch.
Silas : "Bánh kem nửa tiếng nữa là xong."
"Dạ."
Minh Anh nhầm thành bánh xong, theo bản năng theo xuống lầu.
Cậu lưng đàn ông, hai một một . Đi một quãng trong im lặng, 【Điều 4】 bắt đầu phát huy tác dụng, Minh Anh bỗng nhíu mày: "Thầy định gì với em nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-114.html.]
Silas dừng bước, đầu : "Minh?"
Minh Anh khẽ khụ một tiếng: "Thì là... tùy tiện tán dóc chút thôi mà."
Silas gật đầu: "Vậy Minh , em theo làm gì?"
Minh Anh: "???"
Minh Anh: "Chẳng bánh kem xong ?"
Silas: "Tôi là, bánh kem còn nửa tiếng nữa mới xong."
Minh Anh: “……”
Minh Anh phục: "Thế thầy lên làm gì? Để thông báo với em là bánh còn nửa tiếng nữa mới xong ?"
Silas: "Minh Anh, lên để phơi quần áo."
Hả?
Minh Anh nhíu mày: "Quần áo gì?"
Silas: "Bộ đồng phục tối qua của em."
Minh Anh: "……?!!"
Minh Anh khụ một tiếng: "Để em tự phơi."
Silas , Minh Anh nhanh chân vượt lên một bước: "Em máy giặt ở ! Cũng dây phơi ở ! Và em cũng phơi quần áo!"
Silas khẽ : "Ừ, giỏi lắm."
Minh Anh: “……”
Cứ như , khi phơi xong bộ đồng phục đáng c.h.ế.t , Minh Anh lù đù bò xuống lầu. Silas trong bếp canh lò nướng, còn Minh Anh thì khoanh tay .
Minh Anh là kiểu khá đặc biệt, khi cân nhắc một chuyện gì đó, nghĩ cách để xác nhận là đúng, mà tìm bằng chứng cho việc .
Ví dụ như bây giờ, 5 cái điều định luật hại cứ xoay mòng mòng trong đầu . Việc Silas giặt đồ cho , làm bánh cho thì ngó lơ, ngược thấy rõ ràng đang bận việc công, cũng chẳng cách xa là mấy, thế mà lão hỗn đản trôi qua gần 20 phút vẫn thèm liếc một cái, cũng chẳng thèm với câu nào.
【Điều 1】 bắt đầu phát huy tác dụng. Minh Anh khụ một tiếng. Không ai thèm để ý. Minh Anh đá thùng rác. Cũng chẳng ai thèm để ý.
Minh Anh hừ một tiếng, phịch xuống sofa, giây tiếp theo liền "oái" lên một tiếng đau đớn. Rốt cuộc cũng để ý đến .
Silas: "Minh?"
Minh Anh phắt dậy: "Kêu em làm gì?"
Silas nhắc nhở : "Minh, em kêu đấy thôi. Chỗ 'đằng ' vẫn còn đau ?"
Minh Anh: “……”
Hắn chỉ quan tâm mỗi chuyện đó thôi ...
Thế là Minh Anh tới, đối diện với Silas, hỏi một cách đầy chân thành: "Lãnh đạo, thầy nãy thấy em từ tầng 3 xuống ?"
Silas: "Ừ, ?"
Minh Anh: "Thế thầy thấy em ngoài, gara lấy một chai nước ?"
Silas: "Rồi nữa?"
Minh Anh: "Em còn đá đổ cả thùng rác nữa đấy."
“……”
Silas , nhíu mày: "Minh, ý em là, em hy vọng phát hiện việc em từ tầng 3 xuống gara lấy một chai nước, đó vòng quanh sofa một vòng đá đổ thùng rác ?"
—
Lời tác giả:
Mẩu chuyện nhỏ:
S: Minh, hôm nay là kỷ niệm ngày chúng chính thức yêu .
M: ??? Chúng yêu hồi nào? Bắt đầu từ khi nào thế hả???