Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-05-04 06:44:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc kết thúc, cả ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt cũng nước mắt của chính làm cho đỏ hoe.

Silas giúp lau những giọt nước mắt còn sót , lúc Minh Anh mới dần dần hồn.

Cậu cố chống đỡ lấy thể dày vò đến t.h.ả.m hại, dùng chất giọng khản đặc vì lóc, đàn ông đang ở , hít hít mũi : "Sinh nhật vui vẻ, bảo bối..."

đồng hồ, nhưng Minh Anh chắc chắn bước sang ngày hôm ...

Silas thì khẽ cong môi, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc đầy thú vị. Hắn dùng khăn tắm bọc kín , hôn nhẹ lên má Minh Anh: "Ừ, cảm ơn em."

Minh Anh chẳng còn sức mà kháng cự, chỉ thể mặc kệ cho ôm, đó mang theo âm cuối nức nở tan hết mà : "Em... em còn quà tặng thầy."

Silas rũ mắt . Hai cứ thế vài giây, Silas bỗng hỏi: "Minh, chẳng lẽ em vẫn còn sức để tiếp tục ?"

Minh Anh phản ứng ngay lập tức, yếu ớt mắng một câu: "Đệch... thầy cút ." 

Đồ lão hỗn đản ...

Silas vuốt ve mặt : "Thật sự quà ?" 

Minh Anh nhướng mày: "Tất nhiên... nhưng mà thầy đừng kỳ vọng quá nhiều, cũng thứ gì lắm ." Nói năng cực kỳ hùng hồn (dù đang gọn trong lòng ).

Silas khẽ: "Ừ, để ở ?" 

Minh Anh: "Trong phòng ngủ."

Thế là Silas bế trở về phòng ngủ. Kết quả là bật đèn lên, mới bước một bước thấy tiếng "leng keng" ——

Silas nhíu mày, Minh Anh cũng ngẩn . Hai đồng thời cúi đầu xuống: Một chiếc dép lê chắn ngang cửa phòng ngủ, mấu chốt là chỉ đúng một chiếc duy nhất.

Minh Anh: "Khụ khụ. Cái đó, tại lúc sáng em vội quá..." 

"Ừ."

Đi tiếp trong thì thấy chăn đệm giường cũng lộn xộn hết cả lên, trông chẳng khác nào một bầy ch.ó vầy qua. 

Minh Anh: “……”

Cậu bắt đầu thấy sợ. Silas vốn thói ở sạch, tuy quá nghiêm trọng nhưng mà... Silas thoáng qua vẻ mặt chột của Minh Anh, mỉm : "Minh, quà ?"

Minh Anh siết chặt cánh tay đang vòng qua cổ Silas, : "Trong tủ quần áo ." 

Khi Silas dùng một tay kéo ngăn kéo cùng của tủ đồ , bên trong là một chiếc hộp nhỏ màu sẫm.

Minh Anh thấy hổ. Đây là đầu tiên trong đời tặng quà cho một đàn ông. 

Trước đây, bên cạnh chẳng lấy một mống con gái, chỉ đám con trai cùng tuổi. Mà hội con trai với thì chỉ thịnh hành việc tranh làm "bố" chứ chẳng ai tặng quà cáp bao giờ. 

Còn bố ruột ... thì, Minh Anh cũng từng tặng quà cho bố, vì căn bản chẳng cơ hội đón sinh nhật cùng ba bao giờ.

Đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung thì Silas bỗng định mở chiếc hộp đó . Minh Anh trợn tròn mắt, vội đưa tay đè : "Thầy làm gì đấy?" 

Silas : "Tôi cũng đeo thử xem thế nào chứ."

Khóe miệng Minh Anh giật giật: "Thầy... để mai , giờ em buồn ngủ ." 

Silas: "Minh, ngày mai cần ngoài." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-113.html.]

"Không ngoài cũng đeo cà vạt mà." 

"Mặc áo len thì đeo cà vạt kiểu gì?" 

"Thì thầy cứ... tóm là bây giờ xem!"

Minh Anh vẫn cảm thấy ngượng ngùng, vả làm gì ai khui quà ngay mặt tặng như thế. Silas xoa xoa mặt Minh Anh đặt hộp quà xuống. Hắn cũng định tranh chấp với nhóc con về mấy chuyện nhỏ nhặt .

Cứ thế, hai rúc trò chuyện thêm một lát. Câu chuyện chẳng lái sang cuộc thi N-Cube.

Minh Anh đột nhiên sực nhớ : "Từ từ ? Chẳng em đang chiến tranh lạnh với thầy ? Em thèm chuyện với thầy nữa!"

Silas liếc một cái đầy ẩn ý. 

Minh Anh: "Khụ..." Ánh mắt bạn học Minh Anh bắt đầu lảng tránh khắp nơi.

Silas chống nửa dậy, : "Minh, chúng cần thảo luận vấn đề một chút."

Lại tới , cứ xong chuyện là bắt đầu lên lớp. Minh Anh một mặt thầm nghĩ sợ thầy chắc, mặt khác kéo chăn che kín mít mặt. 

Silas bộ dạng của thì thấy buồn , cúi sát , khẽ hỏi: "Minh, em Melbourne ?"

Sau khi đồng nghiệp Fei khuyên bảo, Silas phần nào lĩnh hội tầm quan trọng của việc "nhu thắng cương" trong giáo dục. Người trẻ tuổi thiên tính ham chơi, đá bóng đến tận 10 giờ đêm mới về, lười biếng trốn học chơi cũng là chuyện thường tình.

Minh Anh kéo chăn xuống một nửa, để lộ cái đầu xù xù: "…… Em, cũng hẳn."

Thật ý đó thật. Có thể Melbourne ngắm cảnh, mở mang tầm mắt ở một bán cầu khác thì cũng , nhưng chủ yếu là cùng Silas. 

Thế nhưng bảo thừa nhận là bồi thì miệng . Nói cứ như thể lép vế hơn một đoạn .

Silas hôn lên trán Minh Anh: "Tự chọn một cái cuối tuần , đưa em ." 

Minh Anh: "…… Thầy thể đừng mấy câu ngay khi chúng mới làm 'chuyện đó' , kỳ cục lắm."

Silas , một lát hỏi: "Còn gì nữa ?" 

Minh Anh: "Cái gì là cái gì?" 

Silas: "Việc em làm , câu cá?"

Phụt. Minh Anh nhịn thành tiếng: "Gì cơ, đó là tại lúc em định chọn quà cho thầy thôi, bố em với mấy chú đều thích mấy thứ đó mà."

Silas nhướng mày: "Minh?" 

Minh Anh dán sát đ.á.n.h trống lảng, hỏi: "Lãnh đạo , làm trịnh trọng thế? Định tán tỉnh em ?"

Silas định mở miệng, Minh Anh đè tay : "Thôi thôi thầy đừng , miệng thầy chẳng lời nào t.ử tế ."  

Silas nhướng mày, Minh Anh tuyên bố: "Việc em làm nhất bây giờ là —— ăn bánh kem!"

Ngày hôm , chiếc lò nướng trong nhà ngài Aston cuối cùng cũng đất dụng võ. Nhìn những mẻ bánh cookie và bánh kem bơ dần thành hình bên trong, Minh Anh : "Tuyệt quá, hai chúng đúng là lợi hại thật."

Cái sự lợi hại của hai bọn họ cụ thể là: Ngài Aston lấy bơ từ tủ lạnh đ.á.n.h bông, nặn hình làm các công việc chuẩn , còn bạn học Minh Anh bên cạnh... đưa dụng cụ.

"Minh Anh, đưa cái đ.á.n.h trứng cho ." 

"Dạ." 

 

Loading...