Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-05-04 06:36:46
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên thế giới còn chuyện gì kinh dị hơn thế ? Minh Anh chôn chân tại chỗ dám nhúc nhích.

Cứ như , một , một , thời gian phảng phất như ngưng đọng. Bất thình lình, cầu thang cử động —— Silas đang xuống lầu.

Theo từng nhịp chân của , tim Minh Anh nảy lên thon thót, trong đầu nhanh chóng rà soát những tội trạng gây mấy ngày nay... 

Nào là với đối phương "thầy thích thì về thích thì thôi"... 

Nào là tự ý cúp bao nhiêu cuộc gọi của lãnh đạo... 

Nào là chụp ảnh con ch.ó đang bậy gửi cho lãnh đạo bảo đấy là "cơm trưa"...

Thảo nào, đây là những việc động trời mà làm ? Rốt cuộc lá gan của mọc từ thế nhỉ?

Cứ hễ đối mặt với mạng là tự động biến thành đại vương múa mép —— cãi với lão nam nhân, chiến tranh lạnh với lão còn ngầu hơn bất cứ ai, thế mà gặp mặt thật cái là lập tức biến thành cháu chắt rùa rụt cổ ngay .

Minh Anh thận trọng lùi từng bước: "Sao... hôm nay thầy về ..."

Silas đang mặc một chiếc áo len mặc nhà mỏng manh, trông vẻ như về đến nhà từ lâu . Hắn tiến về phía sảnh , Minh Anh càng lùi bước.

Lạch cạch. Đèn tắt.

Minh Anh đụng mặt tường, lùi thể lùi, tim cũng chìm nghỉm xuống tận đáy. Trong bóng tối yên tĩnh đến đáng sợ , Silas cất lời: "Minh, tại về muộn thế ?"

Minh Anh: “……” 

Minh Anh: "Em, em ——"

Lời dối hươu vượn còn kịp thốt , đàn ông mặt thản nhiên : "Nghĩ cho kỹ hãy mở miệng." 

…… À.

Trong lòng Minh Anh bực bội, sợ hãi, còn chút ủy khuất và tức giận, các loại cảm xúc hỗn tạp khiến lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. 

Cậu quát lên: Tôi đây thích mấy giờ về thì về! 

Cậu còn : Cứ cho thầy đấy, lêu lêu lêu! 

Cậu hơn nữa gào lên: Đừng quản ! Chẳng chúng đang chiến tranh lạnh ? Chiến-tranh-lạnh đấy!

Giữa một đống suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cuối cùng bạn học Minh Anh quyết định —— Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Mẹ nó, dù thì cũng đang ở trong nhà mà.

Bạn học Minh Anh lập tức điều chỉnh tư thế, khụ một tiếng, tiến về phía hai bước : "Em tối nay thầy về mà. Em mới đá bóng xong, ăn cơm ở ngoài với bạn."

Silas gì. Ánh mắt quét từ xuống một lượt. Quả thực, Minh Anh vẫn còn mặc bộ đồng phục màu trắng, trông tươi tắn và rực rỡ, đôi chân trần thon dài lộ bên ngoài. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-112.html.]

Đáng tiếc là cái quần đùi đá bóng ngắn đến mức ngay cả đùi cũng chẳng che hết nổi, một cái thôi thấy đầy vẻ dẫn dụ tội .

Minh Anh thấy gì thì bắt đầu thấy sợ. Cậu hạ quyết tâm, bước vọt tới mặt Silas, giơ tay choàng lên vai đàn ông, nịnh bọt hôn lên cằm một cái. 

Silas hề lay động, thậm chí còn mặt cảm xúc .

Minh Anh thầm mắng một câu, kiễng chân lên, vươn đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ hầu kết của Silas. Cậu cảm nhận hầu kết của đàn ông trượt lên trượt xuống một nhịp. 

Minh Anh thầm mừng rỡ trong lòng, kết quả ngước mắt lên, vẫn giữ nguyên cái bộ mặt đó.

Cậu liền khựng , thu hồi ánh mắt long lanh: "Thầy thôi chứ —— Ách, đệch!"

Minh Anh thốt lên một tiếng t.h.ả.m thiết, đau đến mức theo bản năng còng lưng —— ngay khắc , vô cùng hối hận vì đá bóng xong mà thèm đồ! 

Vì cường độ vận động lớn, quần đùi của nam sinh vốn ngắn, Minh Anh còn " c.h.ế.t" mà xắn gấu quần lên, giờ thì , chỉ cần đưa tay một cái là thể từ bên ... đó...

Silas từ đầu đến cuối vẫn biểu cảm gì, chỉ nhàn nhạt : "Ừ, mặc." 

Minh Anh nghiến răng: "Nói nhảm..."

Khốn thật mà. Mùi vị ** lan tỏa trong gian nhỏ hẹp, Silas mặc kệ nhóc con ngã gục n.g.ự.c , đó túm lấy vạt áo đồng phục Minh Anh để lau tay.

Minh Anh hồn: "Thầy..." 

Chưa dứt câu, Silas bóp gáy Minh Anh, ép ngẩng đầu lên để hôn. Hai hôn đến khó lòng rời , đến khi Minh Anh tỉnh táo thì cả tay và chân quấn chặt lấy như con bạch tuộc .

Lại qua bao lâu. Tầng một còn bóng dáng ai. Chỉ thấy ở khu vực sảnh , sàn nhà lăn lóc một chiếc quần đùi bóng đá màu trắng ướt sũng và nhăn nhúm. 

Chỉ hai giờ , chiếc quần còn cùng trai trẻ rong ruổi, chinh chiến và reo hò sân cỏ. Còn giờ đây, từ chiếc quần đó, dọc theo vệt nước kéo dài sàn nhà, thể thấy từ phòng chiếu phim truyền những tiếng động mập mờ.

Ái , hỗn loạn, kịch liệt và đầy thống khổ.

Phòng chiếu phim tầng ba. Trước mặt Minh Anh là một màn hình chiếu khổng lồ, camera ngay phía đỉnh đầu bọn họ. Trong ánh sáng mờ ảo, cảm giác đều phóng đại vô hạn. 

Nhìn khung cảnh ** màn hình chiếu, thầm mắng lão hỗn đản từ New York sang tới Washington.

Màn hình chiếu là để xem phim cơ mà!!!

"Đau ——" Mẹ nó, thực sự cảm thấy sắp c.h.ế.t ở đây mất.

là một tuần xa cách còn nồng nàn hơn cả đêm động phòng. Cộng thêm việc Silas cố ý "dạy dỗ" một trận, Minh Anh một đêm t.h.ả.m hại. 

Loading...