Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:49:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh sợ tới mức suýt nữa vứt luôn điện thoại ngoài. Tiếng nước chảy róc rách truyền qua đầu dây bên , lòng Minh Anh gào thét đệch đệch đệch, lắp bắp: "Lãnh đạo, ý thầy là đây? Sắc dụ em ?"

Ống kính điện thoại của Silas lảo đảo lắc lư, Minh Anh bắt đầu ngựa quen đường cũ, dùng chính giọng điệu của để bình luận: "Thầy hạ thấp xuống tí nữa , đừng chỉ chụp mỗi cơ bụng chứ, em xem đủ . Cho xem cái khác ."

"Em chắc chứ?" 

"Em chắc chắn!"

nhanh đó, trụ vững nổi. Cái kiểu chạm đúng là tra tấn mà. Thế là bạn học Minh Anh khẽ khụ một tiếng, bắt đầu kiếm chuyện: "Mới mấy giờ mà ngài tắm rửa ? Định ngủ đấy ? là cái nếp sinh hoạt của tuổi."

Giây tiếp theo, thấy Silas thản nhiên : "Tôi thấy em là đang đ.á.n.h đấy."

Minh Anh ở sofa đến mức suýt lăn xuống đất. Tiếp đó, khi quan sát tường tận cảnh ngài Aston tắm xong mặc quần áo, đối phương đột nhiên hỏi ngoài .

Minh Anh ngẩn : "Thầy đ.á.n.h em thật ?" 

Silas nheo mắt: "Em cảm thấy ?"

Minh Anh do dự: "Em... nhưng mà thế ? Mai thi đấu , em trốn ngoài thế tính là vi phạm quy định ?" 

Silas nhấp một ngụm nước, khẽ: "Ngày mai mới thi đấu, cũng đề."

À đúng . Thế là Minh Anh bật dậy: "Đợi em quần áo!" Vội vội vàng vàng đồ, vội vội vàng vàng xuống lầu —— ừ thì, vội vội vàng vàng ... " đánh".

Silas hẹn gặp mặt ở một công viên. Công viên gần khách sạn của Minh Anh, cũng gần khách sạn của Silas, khả năng đụng quen là cực thấp, khuyết điểm duy nhất là xa. Và Silas rõ ràng quên mất một điều: Bạn học Minh Anh là một kẻ mù đường chính hiệu.

"Em thấy thầy cả." Minh Anh áp điện thoại tai, hỏi. 

"Tôi đang ở phía bắc cột đèn đường màu oải hương." 

"Phía bắc? Trên bắc nam... lãnh đạo, thầy đang '' cái đèn đường á? Đứng kiểu gì thế?" 

"Minh, là bên trái cột đèn." 

"Em ! Đợi em!!!"

Một lát . Minh Anh: "Khụ khụ, cái đó... lãnh đạo, em hỏi thầy thêm câu nữa ?"

Silas: "Nói ." 

Minh Anh: "Cái đèn đường màu oải hương nó ở chỗ nào thế ạ?" 

Silas: “……” 

Silas: "Em yên đấy, để qua tìm em."

Cuối cùng, khi Silas tìm thấy , Minh Anh đang cạnh một bụi cây, trò chuyện cực kỳ rôm rả với một nam sinh vóc dáng cao lớn. Silas cũng vội bước tới.

Ngược , Minh Anh thấy liền vẫy tay rối rít, điện thoại: "Em đụng trúng hát chính của một ban nhạc , thế mà cũng ở đây!" 

"Ừ."

Lúc Silas tới, thấy nhóc con đang giới thiệu về

Minh Anh: "Đây là..."

Nên thế nào nhỉ? Anh trai? Nhìn hai chẳng giống tí nào. Bố? Không , thế chắc đ.á.n.h thật. 

Thế là Minh Anh đành tặc lưỡi: "Ách, là thầy giáo của ." Xin thầy Thomas nhé...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-107.html.]

Silas xong, khẽ một tiếng, bắt tay với đàn ông và chào hỏi bằng tiếng Anh. Chờ , Minh Anh bắt đầu thao thao bất tuyệt với Silas về việc thích ban nhạc thế nào, gặp ở đây đúng là quá may mắn.

Silas: "Ừ, em nên thấy may mắn vì đụng trúng Thomas thì đúng hơn." 

Minh Anh trợn mắt: "Cái gì? Thầy Thomas cũng tới ạ?" 

Silas: "Ừ, thấy ông khách sạn."

Minh Anh: "Ờ. Nếu đụng trúng em sẽ bảo với thầy là thầy 'sắc dụ' em, cưỡng bức em làm học sinh của thầy." 

Silas: "Minh, nhớ rõ là em ..."

Silas một nửa, bỗng nhiên cúi đầu ghé sát tai Minh Anh nhỏ điều gì đó. 

Minh Anh dứt : "Lãnh đạo, thầy đúng là lưu manh thật sự." 

Silas miễn nhiễm với câu , mặt đổi sắc. giây tiếp theo, nhíu mày ấn bàn tay đang táy máy của Minh Anh xuống: "Minh, đây là ở bên ngoài."

Minh Anh "xì" một tiếng thu tay : "Em chỉ ngửi xem sữa tắm của thầy mùi gì thôi, chẳng thầy mới tắm xong ."

Cứ thế, hai lôi lôi kéo kéo dạo quanh công viên, bỗng nhiên cùng dừng bước. Bởi vì phía , lùm cây rậm rạp phát những âm thanh cực kỳ kỳ quái. Tiếng hít hà nhão nhão dính dính, thôi thấy đỏ mặt.

Minh Anh thầm nghĩ, đệch, lẽ khéo thế. Cậu và Silas liếc , cả hai đều hiểu ý vị trong mắt đối phương. 

Silas : "Minh, nơi là thánh địa hẹn hò nổi tiếng đấy."

Thánh địa hẹn hò. Thầy đúng là chọn địa điểm khéo thật đấy! Minh Anh đưa tay ôm chặt lấy cánh tay Silas, vẻ mặt thản nhiên: "Dạ, em ." 

"Em tiếp ?" 

"Sao thế, thầy định về ?" 

"Minh." 

"Đi chứ chứ, em nhớ thầy c.h.ế.t, ba ngày gặp mà."

Silas im lặng. Ai mà ngờ , tiếp một đoạn họ đụng cặp thứ hai, cặp thứ ba... Cuối cùng, khi bắt gặp hai đàn ông ghế đá đang "gặm" đến mức quên cả trời đất, Minh Anh chịu nổi nữa.

Cái thánh địa hẹn hò quái quỷ gì chứ, đây là thánh địa "dã chiến" thì ! Đám còn đáng sợ hơn cả dân vô gia cư. 

Minh Anh: "Khụ, cái đó... chúng đổi hướng ."

Silas trêu chọc: "Không tiếp nữa ?" 

Minh Anh thầm nghiến răng: "Không nữa. Em sợ tiếp nữa thầy tà tính bộc phát..."

... Rồi "làm" ngay tại trận thì tính . Cậu chỉ dạo lãng mạn thôi, chỉ thế thôi mà! Ai ngờ đối phương vẫn im bất động. 

Silas: "Đi tiếp ."

Minh Anh: "Được , em sai ." 

Silas buồn : " chỗ nào?" 

Minh Anh ngoan ngoãn: "Em sẽ lời thầy, tuyệt đối lời thầy."

Cái lão hỗn đản nhất định là cố ý mà!

Cứ buộc nhận sai thì lão mới chịu đổi hướng . Thế là hai xoay hướng về phía bờ hồ, gió hồ thổi qua mang theo cảm giác thư thái lạ thường.

Loading...