Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:47:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Minh Anh mơ màng cảm thấy đang xoa mặt , theo bản năng cọ cọ vài cái. Trong lúc ý thức còn m.ô.n.g lung, sực nhận điều gì đó, bỗng mở bừng mắt.

Quả nhiên, vốn bên cạnh ăn mặc chỉnh tề: áo sơ mi, thắt lưng, đồng hồ, ngay cả kiểu tóc cũng khôi phục dáng vẻ chỉn chu một sợi tóc thừa.

Minh Anh dụi mắt, dậy: "Thầy ạ?" 

Nghe thấy động tĩnh, Silas : "Ừ, chuyến bay lúc 9 giờ."

Minh Anh nhắm tịt mắt, dịch từ mép giường qua, ôm chầm lấy eo đàn ông mà bắt đầu dùng mặt cọ lấy cọ để. Cậu cọ nửa ngày, đột nhiên một bàn tay ấn đầu đẩy xa.

Minh Anh bất mãn: "Thầy làm gì thế?" 

Silas nhíu mày: "Minh, 8 giờ xuất phát , hiện tại gần 7 rưỡi, 30 phút đủ ."

Minh Anh ngây thơ: "Không đủ cái gì cơ?" 

Silas đầy ẩn ý: "Em xem?" 

“……”

Minh Anh nhắm mắt , nhịn mắng: "Thầy mau ... lão biến thái!"

Cứ thế, ngày đầu tiên sống chung của hai kết thúc bằng một cuộc chia ly bất đắc dĩ. Silas công tác, còn Minh Anh cũng thuận lợi vượt qua vòng loại nội bộ trường cho cuộc thi N-Cube ngày hôm .

Ba ngày , Minh Anh xe buýt của trường tiến về phía nhà thi đấu N-Cube. So với những khác đang trong trạng thái vật vờ vì thức đêm, Minh Anh chẳng mấy khẩn trương. Cậu vốn dĩ quen với việc , hồi còn ở trong nước, việc thi tham gia các giải đấu với là chuyện cơm bữa.

Báo danh, dự thi, giật giải. Một bộ quy trình cực kỳ thuần thục. Nếu gì khác biệt thì chắc là giờ đang ở nước ngoài, cần báo cáo với ba , tự làm chủ, tự chơi thôi.

báo cáo với ba ruột, báo cáo với một "bố" khác. Ngay lúc , xe buýt, Minh Anh đang gửi tin nhắn cho Silas.

Mingo: Xuất phát!

Mingo: [hình ảnh]

Mingo: [cún con xoay vòng vòng.jpg]

Một lát , tin nhắn vẫn ở trạng thái , tình huống chắc chắn là đang bận . Quả nhiên nửa giờ , Silas mới trả lời.

XI: Đang bận, tối nhé. 

Mingo: [hôn môi]

Trêu ghẹo lãnh đạo xong, Minh Anh quấy rối hội em cây khế. Dạo nhóm chat với đám bạn nối khố im lặng tiếng hẳn, vì hai thằng con trai của , một đứa đang xin học bổng chính phủ Anh, một đứa thì ngày đêm cày cuốc tranh suất tuyển thẳng cao học, tóm là ai cũng nỗi khổ riêng.

Mingo: Có tin tức gì @Thằng con 1?

Thằng con 1: Học kỳ tao , lúc đó mày bay qua Anh mà xem bóng đá với tao nhé @Mingo.

Mingo: Địa lý mày điểm kém ? Tao ở Mỹ, vé máy bay sang Anh mày trả nhé? @Thằng con 1.

Thằng con 1: Chẳng mày cô em nóng bỏng giàu yêu mày lắm ? Bảo cô chi tiền chứ, đồ trai bao ăn bám @Mingo.

Mingo: Tao đối tượng còn mày thì , cứ ở đó mà ghen ăn tức ở @Thằng con 1.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-105.html.]

Thằng con 1: Khinh bỉ.

Minh Anh đang c.h.é.m gió nhiệt tình trong nhóm bạn thì một tin nhắn WeChat đột ngột nhảy màn hình.

Kiến Quốc Đồng Chí (Ba): Con thi với bố với một tiếng?

Minh Anh ngẩn , phản ứng đầu tiên của là: Làm mà bố ?

Minh Anh hề chuyện thi cho Trần Cầm Cầm bố Minh Kiến Quốc, đúng hơn là chuyện ở Mỹ, chọn lọc cái gì vô hại mới kể. 

Ví dụ như chuyện "ăn " với lãnh đạo trường là tuyệt đối thể . Còn chuyện thi cử, chỉ thấy sẽ phiền, thế nào cũng truy hỏi đủ điều, từ nhỏ thế nên lười ứng phó.

Đang định hỏi ba , thì giây tiếp theo, ông Minh Kiến Quốc tự động ngửa bài.

Kiến Quốc Đồng Chí: Ông nội kể cho ba .

Minh Anh tặc lưỡi, thầm nghĩ thật, đến ông cũng "phản bội" .

Tiểu Minh: Con định tạo bất ngờ cho ba mà [Tim]

Kiến Quốc Đồng Chí: Gửi thông tin cuộc thi qua đây ba xem nào.

Tiểu Minh: Thôi khỏi ạ, ba xem cũng hiểu .

Kiến Quốc Đồng Chí: Mẹ con xem.

Tiểu Minh: Sao ba sớm.

Tiểu Minh: [Link liên kết]

Kiến Quốc Đồng Chí: Nhìn vẻ khó nhằn đấy, tự tin ?

Tiểu Minh: Có chứ ạ, mà đầy!

Minh Anh kết thúc cuộc đối thoại sớm nên thái độ chút lấy lệ. May mà chẳng bao lâu đến khách sạn. Thế nhưng, Minh Anh gặp sự cố.

Mọi đều lên phòng, còn vì vấn đề giấy tờ mà kẹt quầy lễ tân. "Sao mất hiệu lực ?" 

Minh Anh thở dài: "Sáng nay kiểm tra xong mà, máy móc của các vấn đề gì đấy?"

Thầy Marty bên cạnh cũng phụ họa: " thế, giấy tờ của Ming kiểm tra kỹ , thể vấn đề ." 

Lễ tân bảo vui lòng chờ một chút. Mà cái "một chút" kéo dài tận một tiếng đồng hồ.

Minh Anh bắt đầu buông xuôi, phịch xuống sofa sảnh lớn chơi game. Kết quả là trong cái rủi cái may, tình cờ đụng ngay lúc xe chở ban giám khảo đến khách sạn.

Đoàn xe lượt dừng cửa khách sạn rời . Minh Anh dậy khỏi sofa, đập mắt là mười mấy đàn ông mặc vest chỉnh tề, giày da bóng loáng kéo cửa. Họ dường như đang ôn chuyện cũ, tiếng vang lên từng đợt.

Minh Anh gần như chỉ cần liếc mắt một cái nhận ngài Aston trong đám đông. Hôm nay mặc một bộ vest sẫm màu cực kỳ trang trọng, khoác bên ngoài chiếc áo măng tô cùng màu. Dù giữa một dàn nước ngoài cao lớn, vẫn nổi bật một cách xuất sắc.

Minh Anh đang mải ngắm , đột nhiên, đối phương cũng dời tầm mắt về phía . Minh Anh giật , vội vàng thu hồi ánh mắt.

Đệch. Sao tự dưng thấy mất mặt thế nhỉ.

Loading...