Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-26 13:05:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

@@Chẳng cả, “thấp giọng” ngài Aston ở đây .

Silas dừng bước, rời mắt khỏi màn hình điện thoại để sang bóng dáng thanh niên đang vò đầu bứt tai vỉa hè cách đó xa. Cậu ôm khư khư cái điện thoại, chốc chốc ngó sang trái, ngó sang . Trông như theo dòng nhưng đắn đo do dự, mất phương hướng chẳng là đông tây nam bắc.

Silas khẽ nhíu mày, trong lòng bỗng dấy lên một tia lo lắng âm thầm cho công cuộc giảng dạy sắp tới của giáo sư Thomas. Hắn liếc đồng hồ, sắp 8 giờ . Cuộc hẹn với Rachel là lúc 8 giờ rưỡi.

Trên vỉa hè, Minh Anh đang sức phóng to tấm ảnh chụp biển hiệu nhà hàng mà Alan gửi qua. Cậu chằm chằm hồi lâu, mấy chữ cái "ASTON" rõ ràng là sáng và bắt mắt, lẽ dễ tìm lắm mới đúng. Thế mà vòng vèo mãi vẫn chẳng thấy , lẽ là do mắt cận ?

Cái bệnh mù đường chắc là bẩm sinh , Minh Anh thầm nghĩ. Hồi còn ở trong nước, mỗi cả phòng ký túc xá rủ chơi, thì lo lộ trình, kẻ thì lo đặt phòng, chỉ riêng là chẳng động tay động chân việc gì. Cậu chỉ việc lăng xăng bám đuôi bọn họ, đến lúc cần thiết thì bỏ tiền bao em là xong.

Bạn bè bảo: "Không em, ông chỉ cần phân biệt hướng nào là hướng Bắc là lắm ." Kết quả là, ngay cả ở trong nước còn chẳng phân biệt nổi phương hướng, huống chi là bây giờ đang ở xứ , thứ càng mù tịt hơn.

Ngay lúc Minh Anh chuẩn gọi điện cho Alan để cầu cứu, WhatsApp bỗng nhảy một tin nhắn.

XI: Chuẩn ?

Minh Anh ngẩn . Không hiểu cảm giác như XI đang ở ngay sát bên cạnh , đến mức suýt chút nữa nhắn theo bản năng: "Cậu định đến tìm ?" Chậc. Minh Anh chọc chính cái ý nghĩ hão huyền của .

Mingo: Nhà hàng Aston.

Nghĩ ngợi một chút, ngứa tay bổ sung thêm một câu:

Mingo: Nghe bảo là cái nhà hàng đắt cắt cổ, thế mà đến cái biển hiệu cũng chẳng thèm làm cho to lớn một chút (♯`∧´)

Trong khi đó, ở phía đối diện với hướng của ai , cái biển hiệu ASTON đang tỏa sáng rực rỡ bỗng cảm thấy: “……”

Tin nhắn gửi xong, thấy đối phương mãi hồi âm, Minh Anh thở dài, chuẩn lủi thủi theo dòng băng qua đường. Ngay đúng lúc , XI trả lời.

XI: Quay , về phía đài phun nước bên trái.

???

Minh Anh xoay theo bản năng, về phía quảng trường cách đó tầm tám trăm mét, quả nhiên ở trung tâm một đài phun nước thật. Minh Anh sững sờ luôn.

Cậu vội vàng nhắn tin truy vấn: "Cái gì cơ? Cậu cũng ở đây ?"

Mingo: [cún con dò xét.jpg]

Đầu dây bên , cũng hồi âm. Minh Anh kiên trì gửi thêm hai cái meme cún con nữa, nhưng tin nhắn vẫn trong trạng thái .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-10.html.]

Trong một thoáng, Minh Anh thật sự gọi điện trực tiếp qua luôn. ý nghĩ đó chỉ xẹt qua tắt ngấm, vì thừa hiểu việc tự tiện gọi điện khi sự đồng ý của đối phương là thiếu lịch sự.

Cậu lầm lũi về phía đài phun nước. Xung quanh tiếng ồn ào náo nhiệt, đủ quốc tịch, màu tóc, ngôn ngữ và cả những tông giọng bản địa khác . Minh Anh dáo dác quanh một vòng nhưng chẳng thấy bóng dáng ai giống với trong trí nhớ của cả.

Vô lý, quá là vô lý luôn!

lúc , điện thoại của Alan gọi đến. Cậu bắt máy, theo bản năng thốt lên một tiếng "Wei" bằng tiếng Trung. Sau đó mới sực nhớ tiếng Anh.

Cũng may Alan vẻ bận tâm: “Chúng đến , nhưng thấy cả.”

Minh Anh ngẩn . Giọng của Alan giống như tưởng tượng, trẻ trung, thậm chí còn chút trẻ con.

“À, xin nhé, mới lạc đường, đang qua đây ngay đây.” Cậu thu hồi ánh mắt đang tìm kiếm bên đài phun nước, rảo bước nhanh hơn, giọng đầy vẻ áy náy: “Năm phút nữa đến nơi. Giáo sư Thomas đến ?”

“Giáo sư vẫn đến , khẩn trương lên nhé. Tôi cửa đón .” Alan hỏi thêm: “ , đang mặc đồ gì thế?”

Một câu hỏi khá đột ngột. Minh Anh "À" một tiếng: “Thì... quần áo bình thường thôi.”

Vừa dứt câu, cuối cùng cũng thấy tòa cao ốc bằng kính sáng loáng treo biển "ASTON" giữa trung tâm Manhattan sầm uất. Thì biển hiệu của nhỏ, mà là nó treo cao quá, tại chịu ngẩng đầu lên thôi...

Alan ở đầu dây bên phán một câu: “Thế thì chắc .”

“?”

“ASTON yêu cầu khắt khe về trang phục chỉnh tề đối với khách hàng.”

“……”

Minh Anh đang cửa khách sạn liền phanh gấp. Cậu cúi đầu . Thôi xong, bộ đồ mà lúc cửa còn thấy cực kỳ phong cách, giờ đây trông chẳng khác gì đồ mặc nhà của sinh viên. giờ xe cũng kịp nữa , vì hai chân ngay cửa, ngẩng đầu lên là chạm mặt với bảo vệ.

“……”

Trong đầu Minh Anh bắt đầu diễn tập 800 kịch bản bảo vệ lịch sự mời đầy hổ.

Nếu lúc báo danh của giáo sư Thomas , liệu vinh dự nhận danh hiệu "sinh viên đuổi học nhanh nhất Đại học N" nhỉ? Thôi kệ , đến đây , giải quyết việc mắt quan trọng hơn. Có đuổi học thì cũng đợi nhập học xong chứ.

Thế nhưng giây tiếp theo, gã bảo vệ cửa với bộ đồng phục thẳng thớm chỉ mỉm gật đầu với , nhanh nhẹn mở cửa. Động tác cung kính đến mức khiến Minh Anh cảm giác như bộ đồ mặc sinh viên của chính là chủ đề trang phục đặc biệt của đêm nay .

... Chuyện quái gì đang xảy thế ?

So với Minh Anh, đang ở đại sảnh khách sạn là Alan còn kinh ngạc hơn nhiều. Cậu thiếu niên tận mắt chứng kiến gã bảo vệ vốn cực kỳ nghiêm túc chủ động kéo cửa cho một Minh Anh ăn mặc phần buồn , chuyện ở ASTON đúng là tưởng.

Loading...