Ngày cuối cùng của tháng Chín, Đại học A chuẩn chào đón khai giảng kỳ nghỉ dài đầu tiên.
Buổi chiều tiết học, Hạ Thư Diễn cùng các bạn luyện tập xong, trở về ký túc xá tắm sơ định bụng ăn xong sẽ phòng luyện công.
“Aaa!” Vệ Khê đột nhiên ôm điện thoại hét lên, “Nam thần của đang chơi bóng ở sân bóng rổ kìa!”
Hạ Thư Diễn mắt còn chẳng thèm nhấc lên: “Nam thần nào ?”
“Tuy crush nhiều đến đếm xuể, nhưng nam thần thực sự thì chỉ một!” Vệ Khê vỗ ngực, “Tôi đúng là nguyên tắc lắm đúng !”
Hạ Thư Diễn bật : “Câu đó tự , tin ?”
“Sao !” Vệ Khê lao tới ôm lấy tay , lắc qua lắc , “Hạ Hạ~ với xem nam thần chơi bóng nhé?”
“Không .” Cậu vẫn d.a.o động, “Chút nữa còn phòng luyện công.”
“Mai nghỉ , luyện cả ngày cũng mà!” Vệ Khê cứ tiếp tục quấn lấy, “Chỉ một lát thôi! Xem xong về liền!”
Hạ Thư Diễn đặt điện thoại xuống, giọng bất đắc dĩ: “Được .”
“Yeah!” Vệ Khê hoan hô một tiếng, “Đi ngắm nam thần thôi!”
Hạ Thư Diễn cúi áo thun quần đùi , kịp đồ kéo ngoài.
Lúc họ đến sân bóng, trận đấu đang giữa hiệp.
Tiếng bóng nện sân vang lên cùng những tràng reo hò, tiếng thét chói tai ngớt, khiến khí sục sôi.
Vệ Khê hòa hội cổ động viên, Hạ Thư Diễn thì lặng lẽ đảo mắt quanh sân, tìm một chỗ xuống.
Ánh mắt ngẩng lên, liền bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Bùi Minh Dã mặc đồng phục bóng rổ màu đen, chiều cao gần hai mét khiến nổi bật giữa sân thi đấu.
Hạ Thư Diễn nheo mắt , ánh mắt bám theo từng động tác của .
Trên sân bóng, hiện một dáng vẻ từng thấy: hình mạnh mẽ, phản ứng nhanh nhẹn, như một con báo đang vồ mồi, hung mãnh lướt qua chướng ngại.
Thêm một cú ném ba điểm mắt, trận đấu bước giờ nghỉ giữa hiệp.
Hắn tùy ý dùng áo lau mặt, nhặt lấy một chai nước khoáng, vặn ánh mắt vô tình quét qua khán phòng, liền dừng ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-20-cau-co-tinh-toi-xem-toi-choi-bong-ha.html.]
Hai ánh mắt gặp Hạ Thư Diễn khẽ gật đầu chào.
Bùi Minh Dã như sực tỉnh, bước nhanh về phía khán phòng: “Sao ở đây?”
Cậu còn kịp trả lời thì tiếp: “Cậu cố tình tới xem chơi bóng hả?”
Giọng đầy kinh ngạc, ánh mắt đen láy lộ rõ vẻ chờ mong, khiến nỡ phủ nhận.
Hạ Thư Diễn kìm lời, nhẹ giọng đáp: “Ừ.”
“Nếu tới, ——”
Cậu ngước lên : “Đã làm gì?”
“Không gì.” Hắn khẽ như giấu . “Còn nửa hiệp nữa, định xem hết chứ?”
Hạ Thư Diễn do dự một chút, gật đầu: “Tôi sẽ xem xong.”
Và thế là trong nửa hiệp , đều thấy rõ đấu pháp của Bùi Minh Dã đổi .
Hắn trở nên bùng nổ, mạnh mẽ, phàm là bóng tay thì nhất định sẽ lao thẳng về phía rổ. Sức mạnh khiến trận đấu trở nên gay cấn hơn bao giờ hết.
Tiếng hoan hô trầm trồ vang lên như xuyên thủng cả mái nhà. Hạ Thư Diễn đưa tay che tai, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi bóng hình cao lớn tràn đầy năng lượng .
Khi trận đấu kết thúc, chạy về khán phòng, thở hổn hển: “Vừa chơi thế nào?”
“Rất xuất sắc.” Hạ Thư Diễn tiếc lời khen, “Thật sự .”
Hắn đến cong cả mắt, giống như một chú cẩu lớn khen ngợi ngại ngùng , nhưng vui mừng là chủ yếu. “Thật ?”
“Thật.” Cậu đưa chai nước khoáng qua, “Uống chút nước .”
Tầm mắt của xuống thì khựng .
Hạ Thư Diễn đang mặc quần đùi đến đầu gối, nhưng do tư thế , để lộ một đoạn đùi trắng trẻo.
Làn da trắng đến lóa mắt, thon dài cân đối. Ánh sáng phản chiếu lên ghế tạo cảm giác mềm mại, như một mảng tuyết đầu mùa, khiến chỉ đưa tay nhéo nhẹ một cái hẳn là sẽ để một vệt đỏ nhỏ.
“Bùi Minh Dã?” Giọng dịu dàng vang lên sát bên tai .
Hắn giật tỉnh , tim đập như trống trận, cuống cuồng nhận lấy chai nước, nhưng tay run quá mức khiến nước rơi thẳng xuống đùi .
Hạ Thư Diễn rít lên khe khẽ: “Tê……”