Gió đêm mang theo chút se lạnh. Hai một một đường trong khuôn viên, ai gì, nhưng bầu khí hề ngại ngùng gượng gạo.
Hắn vẫn luôn nghĩ ngợi trong đầu, vô thức bước theo Hạ Thư Diễn. Đi một đoạn khá dài, cuối cùng mới nhận hướng đang là về phía ký túc xá thể dục.
“Khoan !” Hắn lập tức dừng . “Đây là đường về ký túc xá tụi mà?”
“.” Hạ Thư Diễn bước chậm . “Chứ còn định ?”
“Tôi định đưa về ký túc xá các , !” Hắn suýt c.ắ.n trúng lưỡi. “Tôi chỉ tiễn về phòng thôi.”
“Không cần .” Hạ Thư Diễn . “Phòng tụi ngay phía , .”
Hắn liếc tòa ký túc xá, lo lắng: “Cậu một chắc chứ?”
“Có gì ?” Hạ Thư Diễn nhếch môi. “Chiêu mà Vệ Khê từng hù , cũng làm đấy. Muốn thử nữa ?”
Vừa nhớ tình huống đó, lập tức rùng : “Tôi tin , cần minh chứng!”
Hạ Thư Diễn nhẹ : “Vậy nha.”
Hắn yên tại chỗ, bóng lưng mảnh khảnh đang rời , bất chợt mở miệng: “Hạ Thư Diễn, … thể thêm WeChat ?”
Bước chân khựng , như đang suy nghĩ về lời đề nghị đó.
Hắn lập tức hối hận, lắp bắp: “Tôi chỉ bâng quơ thôi. Nếu bất tiện thì…”
“Được mà.” Hạ Thư Diễn , đối mặt . “Chỉ là mang theo điện thoại. Cậu tìm thêm nhé.”
Hắn như hình mất vài giây, đó cuống cuồng móc điện thoại : “Cậu !”
Cậu một dãy . Hắn nhập , ngay lập tức bấm nút thêm bạn, cứ như sợ chậm một giây là đối phương sẽ đổi ý.
Về đến ký túc xá, cứ ôm khư khư cái điện thoại, liên tục mở WeChat kiểm tra xem gì mới .
Đỗ T.ử Đằng từ phòng tắm bước , thấy bộ dạng của như đang giữ báu vật, liền tò mò hỏi: “Dã ca, đang chờ ai gọi đấy ?”
Hắn vội chối: “Không ai hết!”
“Thật ?” Đỗ T.ử Đằng lộ vẻ nghi ngờ lao tới. “Vậy đưa điện thoại chơi thử coi!”
“Biến!” Hắn phản xạ cực nhanh, nhét điện thoại thẳng túi quần. “Tôi tắm!”
Không là quên do nhấn nhầm gì đó, mãi cho tới khi lên giường, vẫn thấy Hạ Thư Diễn chấp nhận lời mời kết bạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-12-them-wechat.html.]
Hắn một tay gối đầu, cau mày suy nghĩ, và đến kết luận đầy u ám.
Cậu hối hận .
Hắn bắt đầu tự trách vì tối nay quá hấp tấp. đúng lúc , điện thoại ping lên một tiếng, WeChat hiện tin nhắn mới.
Một niềm vui báo như đổ ập xuống, dụi mắt xác nhận , đó vui đến mức… đ.ấ.m một cái rõ to lên giường.
“Dã ca?” Tiếng Đỗ T.ử Đằng vọng từ giường . “Nửa đêm mà hưng phấn cái gì thế?”
“Tôi hưng phấn gì ?” Hắn kéo khoé môi xuống, chỉnh giọng. “Không chuyện gì hết!”
Chỉ là… một cái thêm bạn thôi, gì đáng để kích động chứ?
Hơn nữa thêm WeChat của Hạ Thư Diễn, cũng là vì thành nhiệm vụ giao cho: bảo vệ khỏi lũ ong bướm.
Hắn tự gật đầu củng cố niềm tin, mở cửa trò chuyện, định gõ lời mở đầu. ánh mắt avatar của đối phương thu hút.
Ảnh đại diện tối, dường như chụp ở bờ biển lúc hoàng hôn. Một bóng mảnh khảnh dang tay đón tia nắng cuối cùng của ngày.
Dù bản chẳng tí tế bào nghệ thuật nào, vẫn khung hình làm cho sững .
Muốn xác nhận đó thật , nhưng ảnh nhỏ quá. Hắn định mở trang cá nhân xem rõ hơn.
lúc đó, điện thoại rung lên. Một nhãn dán hình mèo chào hỏi dễ thương bay tới.
Hít một sâu, mở bộ sticker của , tính toán chọn thật kỹ để đáp . từ đầu giường , một cái đầu bất thình lình ló xuống: “Dã ca! Làm gì mà như con cá mập đấy?”
Hắn giật , tay run một cái, lỡ bấm gì đó.
Nhìn lên màn hình—nỗi ám ảnh hiện hữu: một sticker meme thường chia sẻ với đám bạn:
【ba ba cần ngươi.gif】
Hắn hoảng loạn tột độ, định rút tin nhắn, nhưng hiểu bấm thành… xóa cả lịch sử trò chuyện.
Ba giây , tiếng hét vang dội cả ký túc xá: “Đỗ T.ử Đằng!!! Tôi xử ông đó!!!”
Tác giả lời :
Dã ca: Cho cơ hội giảo biện! Không cố tình!
Hạ Hạ: Thẳng nam bình thường chơi WeChat là kiểu hả…