Thần Yếu Đuối Lắm Đó! - Chương 14: Tạ Lễ
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:38:35
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Như Thâm Cảnh Nghiên vớt trở về lều trại.
Gương mặt ửng hồng, ánh mắt mơ hồ, vương vít mùi rượu nhạt. Cảnh Nhạc thấy , lập tức sai bưng nước ấm .
Ninh Như Thâm bên cạnh sập, ngơ ngẩn chờ nước.
Không lâu , bên ngoài lều vang lên tiếng động. Cảnh Nghiên thốt lên một câu "Nhanh " dậy định lấy nước, thấy giọng của Đức Toàn truyền từ bên ngoài:
“Ninh đại nhân, bệ hạ triệu kiến.”
Cha con nhà họ Cảnh kinh ngạc sững .
Ninh Như Thâm chậm rãi ngước mắt: ?
Bên ngoài lều, Lý Vô Đình khoanh tay chờ ở đó.
Màn lều vén lên, Ninh Như Thâm từ bên trong ló đầu , trông vẫn còn chút ngây ngô, chậm chạp một câu: “Thần… tham kiến bệ hạ.”
Lý Vô Đình một lát, đó xoay : “Đi theo trẫm.”
Ninh Như Thâm chỉ chớp chớp lông mi cất bước theo. Tuy hiểu tại , nhưng dáng vẻ vô cùng lời.
Lý Vô Đình liếc mắt sang, trong đầu bỗng nhiên hiện lên cụm từ chính xác mà đau đầu :
Quả nhiên là say đến mức để mặc bài bố.
Đoàn vòng qua doanh trại đến bờ sông phía lều. Nơi yên tĩnh bóng , tiếng nước sông chảy róc rách.
Ninh Như Thâm và Lý Vô Đình bên bờ sông lấp loáng ánh nước, đuổi tùy tùng bao gồm cả Đức Toàn xa mười bước, lúc mới xoay về phía .
“Biết trẫm triệu ngươi tới làm gì ?”
Ninh Như Thâm vô thức thốt lên: “Ngắm tuyết, ngắm , ngắm trăng, từ thơ từ ca phú tâm sự đến lý tưởng nhân sinh.”
“……”
Gân xanh thái dương Lý Vô Đình giật giật: “Trẫm rảnh rỗi như ?”
Ninh Như Thâm mím môi .
Thế thì lẽ là đem đây ném xác phi tang?
Lý Vô Đình cơn bực bội thì sắc mặt trầm tĩnh , tỉ mỉ quan sát khuôn mặt vẻ thuần khiết thẳng thắn mặt: “Ninh khanh khi đập đầu, ngôn hành cử chỉ đều khác một trời một vực so với .”
Ninh Như Thâm tiếp tục trạng thái trống rỗng: “Thần… nhớ chuyện .”
“Không nhớ chuyện , mà nhớ rõ món rau cuốn thịt?”
“Có những thứ khắc sâu linh hồn ạ.”
“……” Lý Vô Đình mấp máy môi: “Không cần thiết.”
Ninh Như Thâm hôm nay vốn đường cả ngày, ngựa dọa, giờ còn uống rượu. Cơn say hòa lẫn với cơn buồn ngủ ập tới, khiến bắt đầu lùng bùng lỗ tai, lọc bớt giọng của Lý Vô Đình.
Chỉ mơ hồ thấy vài câu “Còn nhớ ?”, “Cũng ?”…… Cậu chỉ lắc đầu nguầy nguậy.
Nghe đến cuối cùng, mí mắt cứ díu , thật sự nhịn : “Bệ hạ.”
Lý Vô Đình ngừng hỏi.
Ninh Như Thâm đôi mắt đỏ hoe, trông đáng thương mà : “Thần buồn ngủ quá……”
Lời thật vô lễ. Làm gì thần t.ử nào dám chuyện với thánh thượng như ?
Lý Vô Đình dường như để ý, chằm chằm Ninh Như Thâm vài giây, bỗng nhiên đưa tay nắm lấy cánh tay kéo gần ——
Dưới ánh trăng, cảm xúc trong đáy mắt Ninh Như Thâm phơi bày mặt Lý Vô Đình, ngay cả sự rung động của hàng lông mi cũng hiện rõ mồn một.
Ánh mắt Lý Vô Đình hề chớp, thấp giọng hỏi: “Trẫm hỏi ngươi câu cuối cùng. Mười hai cấm quân điện Kim Loan…… Ninh khanh cũng nhớ rõ ?”
Nếu cũng trọng sinh giống như , thì khi đến trận vạn tiễn xuyên tâm năm Thừa Hóa thứ mười lăm đó, thể chút phản ứng nào.
Ninh Như Thâm buồn ngủ đến c.h.ế.t : “Bất kể là mười hai cấm mười tám cấm, thần đều xem qua…… Thần ngủ……”
Lý Vô Đình: “……”
Hắn cuối cùng đ.á.n.h cược một cuối: “Thập Nhất là ai?”
Ninh Như Thâm: “Tên trộm phái tới.”
…… Xem câu trả lời đều là lời thật lòng.
Lý Vô Đình trầm tư vài giây buông : “Là trẫm đa nghi . Ngươi về .”
“Tạ ơn bệ hạ.” Ninh Như Thâm đến sức hành lễ cũng chẳng còn, rủ lông mi định . Cậu bước một bước, bỗng vấp hòn đất gồ ghề, hình lảo đảo ngã về phía .
Tay quờ quạng giữa trung, túm lấy một đoạn cánh tay.
Qua lớp vải dệt, thể cảm nhận cơ bắp săn chắc và nóng hổi lòng bàn tay. Sức nóng đó khiến cơn say như bùng phát, gương mặt nháy mắt nóng bừng ửng đỏ, nốt ruồi đỏ vành tai như thấm mực chu sa.
Ninh Như Thâm bám cánh tay Lý Vô Đình, ngước mắt lên.
Bốn mắt .
Bàn tay đang nắm cánh tay tựa hồ khẽ động đậy.
Ninh Như Thâm thấy đôi môi mỏng của Lý Vô Đình mấp máy, như định gì đó. một tiếng quát lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía xa:
“Ai ở đó!”
Một luồng hàn quang cắt ngang bóng đêm, Doãn Chiếu cầm đao chỉ thẳng về phía lều trại.
Ninh Như Thâm tức khắc tỉnh ngủ mất ba phần!
Cậu cùng Lý Vô Đình đồng loạt đầu . Chỉ thấy Lý Cảnh Dục “bùm” một tiếng từ lều ngã nhào , tiện thể còn làm vấp ngã cả Lý Ứng Đường đang ló đầu xem.
Hai : “Ái chà!”
Lý Vô Đình: “……”
Trong đầu Ninh Như Thâm hoảng hốt nghĩ thầm khi Doãn Chiếu: Phá đám thiên gia, quả là chuyên nghiệp.
Cuối cùng cũng kết thúc thế nào.
Hôm , khi Ninh Như Thâm tỉnh dậy thì mặt trời lên cao. Đầu đau âm ỉ, nhớ mang máng tối qua Lý Vô Đình gọi để ôn chuyện cũ, còn cái gì mà “mười hai cấm”.
Mười hai cấm là cái gì cơ? Lý Vô Đình cũng uống nhiều ……
Ninh Như Thâm đầu óc mụ mị rửa mặt chải đầu xong, quần áo khỏi lều. Bên ngoài nắng ráo, các quan đa phần săn hết.
Cậu chậm rãi tản bộ ngoài khu săn bắn, thấy Lý Cảnh Dục cũng ở đó.
Xung quanh Lý Cảnh Dục là một đám cung nhân và thị vệ. Thấy tới, Lý Cảnh Dục vẫy vẫy tay: “Ninh đại nhân, ngươi cùng bổn vương!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/than-yeu-duoi-lam-do-fjwh/chuong-14-ta-le.html.]
Ninh Như Thâm vốn định , nhưng cánh rừng xanh mướt phía xa, bỗng nhiên nảy sinh hứng thú: “Tuân lệnh, điện hạ.”
Thị vệ dắt một con ngựa lớn và một con ngựa nhỏ tới. Lý Cảnh Dục thấy con ngựa lớn của Ninh Như Thâm thì cưỡi ngựa nhỏ nữa, cứ nắm vạt áo đòi cưỡi chung.
Ninh Như Thâm: “Điện hạ, thần giỏi cưỡi ngựa .”
Lý Cảnh Dục: “Để thị vệ dắt ngựa cho chúng .”
Ninh Như Thâm nghĩ ngợi: “Được .”
Hai cùng cưỡi lên ngựa, để thị vệ dắt về phía khu săn bắn. Đến gần lối , liền gặp Doãn Chiếu đang lau đao.
Ninh Như Thâm chào hỏi: “Doãn chỉ huy theo hộ giá bệ hạ ?”
Gương mặt Doãn Chiếu lạnh như ánh đao: “Bệ hạ bảo ở đây, bảo vệ lối là nhiệm vụ quan trọng nhất.”
“……” Tâm trạng Ninh Như Thâm một phen phức tạp. Anh cũng đuổi .
Cậu nhân hậu nhắc nhở một câu “Doãn chỉ huy hãy canh giữ cho ”, chở Lý Cảnh Dục rừng: Đám Cẩm Y Vệ các nhất nên quản lý cái miệng của cho .
Tạm biệt Doãn Chiếu, đoàn tiến rừng sâu. Nghĩ đến Doãn Chiếu nhớ tới trò hề tối qua, hỏi Lý Cảnh Dục phía : “Tiểu điện hạ, tối qua và Hiên Vương điện hạ chạy tới đó ?”
Lý Cảnh Dục : “À, nhị hoàng xem hoàng bài bố ngươi thế nào.”
Ninh Như Thâm: ……… Người xem đang cái gì .
Lý Cảnh Dục: “Hoàng vẫn phi t.ử .”
“?” Tuy hai câu liên quan gì đến , nhưng Ninh Như Thâm vẫn thu hút: “Tại ạ?”
“Trước …” Lý Cảnh Dục ghé lòng nhỏ giọng : “Tình cảnh của hoàng , bảo vệ , nhị hoàng , và cả Thục Thái phi nương nương nữa. Lại còn đề phòng bên cạnh, nên từng nạp một phi t.ử nào.”
Ninh Như Thâm đến nhập tâm: “Ồ.”
Lý Cảnh Dục lén quan sát sắc mặt : “Hoàng giữ trong sạch đó.”
Ninh Như Thâm gật đầu theo: “Bệ hạ quả thực là một quân t.ử đoan chính khắt khe với bản .”
nhịn nghĩ thầm: Khắc kỷ như , sợ nghẹn đến mức phát hỏa ? Cấm d.ụ.c đến tận bây giờ, phi t.ử nào chịu cho thấu? Ồ, hèn gì tối qua kéo bàn về "mười hai cấm". Hóa là uống say thật lòng……
Đang lo lắng cho thì cái đầu nhỏ trong lòng bỗng ló . Lý Cảnh Dục mắt : “Ninh đại nhân đang nghĩ gì ? Hình như thấy trong mắt ngươi một thế giới mà bổn vương nên đặt chân .”
“……” Ninh Như Thâm đẩy đầu nhóc về: “Vậy điện hạ hãy dừng bước tại đây .”
Phía ngoài rừng chỉ vài loại chim chóc hoang dã hiền lành. Đi sâu một đoạn, chủ yếu là thỏ, gà rừng và chim sẻ. Đoàn dần thả lỏng cảnh giác.
Ninh Như Thâm đang ôm Lý Cảnh Dục định bảo dùng nỏ b.ắ.n gà rừng, thì bỗng nhiên tán cây đầu vang lên tiếng “sột soạt”. Cậu ngẩng lên thì thấy một con rắn rơi xuống ——
Ninh Như Thâm: “Cái quái gì !”
Thị vệ xung quanh lập tức vung kiếm, trong chớp mắt đ.á.n.h rơi con rắn. Nguy cơ giải trừ, Ninh Như Thâm mới kịp thở phào thì một thị vệ khác hét lên “Cẩn thận!”. Cậu đầu , một con rắn xanh biếc đang lao qua bụi cỏ phía nhắm thẳng về phía bọn họ ——
Tim Ninh Như Thâm thắt , cúi đầu ôm chặt lấy Lý Cảnh Dục. Các thị vệ vội vàng giương cung. Tuy nhiên, một mũi tên xé gió lao tới nhanh hơn tất cả.
Ninh Như Thâm chỉ cảm thấy tóc đỉnh đầu lỏng , liền thấy một tiếng “phập” đ.â.m xuyên da thịt xuống đất đầy trầm đục. Cùng lúc đó, mái tóc của lập tức xõa tung lưng.
Xung quanh vang lên tiếng kinh hãi: “…… Bệ hạ!?”
Ninh Như Thâm ngẩng đầu.
Cách đó mười bước, Lý Vô Đình oai phong lẫm liệt lưng ngựa, khuôn mặt lạnh lùng sát khí, một tay đang cầm cung sang đầy lãnh đạm. Trong bụi cỏ phía , một mũi tên cắm chuẩn xác điểm hiểm của con rắn xanh, đuôi tên rung động, xuyên qua một dải buộc tóc bằng ngọc đỏ rực rỡ.
Ánh mắt hai chạm giữa trung.
Lý Vô Đình thấy Ninh Như Thâm ôm chặt Lý Cảnh Dục trong lòng, đôi vai gầy yếu của rõ ràng đang run lên vì sợ, nhưng vẫn nhất quyết buông tay. Hắn khẽ mím môi.
Trên lưng ngựa cách đó mười bước, Lý Cảnh Dục ngọ nguậy: “Ninh đại nhân, ngươi ôm chặt quá.”
Ninh Như Thâm áy náy buông tay: “Xin , thần cũng sợ quá.”
Lý Cảnh Dục: “Vậy ngươi ôm thêm một lúc nữa .”
Lý Vô Đình: “………”
Đám thị vệ xung quanh quỳ rạp một lượt: “Thuộc hạ hộ giá chu , xin bệ hạ trách phạt!”
“Hoàng !” Lý Cảnh Dục vội vàng nhảy xuống ngựa chạy cầu tình.
“Bỏ .” Lý Vô Đình giơ tay: “Các ngươi……”
Lời mới mở miệng, một trận vó ngựa từ phía rừng phi tới. Hiên Vương Lý Ứng Đường kéo theo một con hươu, hào hứng chạy :
“Bệ hạ săn gì ! Xem thần săn một con ——”
Giọng của đột ngột im bặt. Lý Ứng Đường cung trong tay Lý Vô Đình, Ninh Như Thâm đang xõa tóc, cuối cùng dải buộc tóc mũi tên xuyên thủng, thốt lên: “Thì là săn Ninh đại nhân……”
Anh chậm rãi lùi : “Thần bêu .”
Lý Vô Đình: “…… Lăn trở đây cho trẫm!”
Mười lăm phút , mấy cùng cưỡi ngựa về.
Lý Cảnh Dục ngựa của Lý Ứng Đường. Ninh Như Thâm hai em nhà họ, lòng đầy cảm khái: Từ lúc tỉnh dậy hôm nay mấy câu quá đáng. Xem kìa, chọc giận Lý Vô Đình luôn .
Vì chọc giận Lý Vô Đình nên hai em dám bên cạnh , Ninh Như Thâm ép giữa hai .
Lý Ứng Đường như bù đắp nên mở lời: “Là bổn vương đường đột… Ninh đại nhân bảo vệ Cảnh Dục công, trọng thưởng!”
Nói xong, lấy từ một miếng ngọc: “Cái bổn vương tặng ngươi.”
Lý Cảnh Dục cũng lấy một viên trân châu: “Cái bổn vương tặng ngươi.”
“Đa tạ các điện hạ.” Ninh Như Thâm nhận lễ xong.
Hai đồng loạt về phía Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình: “……”
Ninh Như Thâm vội xua tay: “Không cần ạ, đây đều là bổn phận của thần.”
Khi câu , ánh mắt bắt đầu lướt Lý Vô Đình, như đang tìm kiếm một món quà tạ ơn ưng ý.
Gân xanh trán Lý Vô Đình giật giật: “…… Ninh Sâm!”
Lời tác giả:
Ninh Như Thâm: Bệ hạ tặng cái gì OvO
Lý Ứng Đường: Bọn tặng hết , ngươi cứ tự nhiên nhé~
Lý Vô Đình: …… (Bị đạo đức bắt cóc một cách tàn nhẫn)
"Ngắm tuyết, ngắm , ngắm trăng...": Câu thoại kinh điển trong phim Hoàn Châu Cách Cách.