THẦN TÀI CỦA TÔI - 10

Cập nhật lúc: 2025-12-14 09:14:42
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không lâu , Lâu Tầm .

 

Cậu mang theo lọ t.h.u.ố.c sát trùng, bông tăm và băng cá nhân.

 

Tôi cúi xuống lòng bàn tay , nơi m.á.u vẫn còn rỉ .

 

Lâu Tầm xổm xuống, kéo tay , cẩn thận xử lý vết thương.

 

Thuốc sát trùng chạm vết thương, đau, khẽ rút tay .

 

Lâu Tầm dừng động tác, ngước lên , hỏi: "Đau lắm ?"

 

Một lát , giơ một tay che mắt .

 

Tôi hiểu gì, nhắm mắt trong thẫn thờ, đột nhiên bật : "Cậu làm gì ?"

 

Một lúc , trả lời: "Không để thấy."

 

"Không thấy thì sẽ đau."

 

Tôi sững .

 

Ngây một lúc, đưa tay còn lành lặn lên, tìm kiếm chạm khuôn mặt Lâu Tầm.

 

Cậu nghiêng đầu, để tránh làm tổn thương , nhưng .

 

Tôi đà lấn tới, đầu ngón tay mơn trớn đôi môi mềm mát của .

 

Rồi hỏi: "Lâu Tầm, cho ?"

 

"Cậu thích ?"

 

Câu hỏi quá đột ngột.

 

Toàn cứng đờ, lời nào.

 

Tôi mỉm , tiếp tục : "Cậu trả lời nghĩa là ?"

 

 

"Nếu trả lời, sẽ coi như thích."

 

Không thích cũng , dù tương lai vẫn còn dài.

 

Dù mãi mãi thích cũng , chỉ cần còn sống là đủ.

 

Tôi nhắm mắt , cứ tưởng cuộc trò chuyện kết thúc ở đây.

 

thật lâu đó.

 

Anh bỗng nhẹ nhàng lên tiếng:

 

"...Không ."

 

20

 

Đầu tháng Bảy, một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng xảy cao tốc ven sông.

 

Ba gặp nạn.

 

Là cha nuôi của Lâu Tầm và cha m.á.u lạnh của .

 

Hạ Tùy Châu c.h.ế.t , chẳng buồn phiền gì, chỉ dặn nhân viên ở viện điều dưỡng Nam Sơn nhớ báo tin cho Phương Ý Lạc.

 

Giống như kiếp , Lâu Tầm vẫn tự lo liệu chuyện cho cha nuôi.

 

Ngày họ an táng, trời lất phất mưa, đến nghĩa trang để đón .

 

Xe dừng cổng nghĩa trang.

 

Qua cửa sổ, thấy Lâu Tầm bước từ nghĩa trang, che chiếc ô đen, gương mặt vẫn bình thản biểu cảm.

 

Anh lên xe, xoa nhẹ đầu .

 

"Lâu Tầm." Tôi gọi tên , khẽ , "Cậu còn ."

 

"Tôi sẽ luôn ở đây, sẽ luôn yêu ."

 

(Kết thúc nội dung chính)

 

Ngoại truyện:

 

1

 

Ngày sinh nhật hai mươi bảy tuổi của Lâu Tầm, vội vã thành công việc để về thành phố A sớm.

 

Lâu Tầm là để tâm đến hình thức, cũng chẳng mấy quan tâm đến sinh nhật như năm.

 

đối với , đây là một ngày vô cùng đáng vui mừng.

 

Vì ít nhất điều đó chứng tỏ, bình an thêm một năm nữa.

 

Tôi bóp nhẹ má , bảo mau xuống.

 

Rồi mang chiếc bánh cắm nến đến mặt , lạnh lùng : "Thổi nến ước ."

 

"Nói rằng sẽ mãi mãi yêu ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/than-tai-cua-toi/10.html.]

Anh mím môi, hiếm khi phản kháng, chỉ khẽ : "Nói điều ước thì sẽ linh nữa."

 

Tôi một lát.

 

"Vậy đừng , cứ ước thầm trong lòng."

 

Lâu Tầm nhắm mắt .

 

Vài giây , mở mắt.

 

Không báo , bất ngờ cúi sát, môi khẽ chạm môi .

 

Đó giống như một nụ hôn.

 

Tôi sững sờ.

 

Lâu Tầm : "Vừa nãy, ước điều gì cả."

 

"Chuyện , cần ước vẫn thể thành hiện thực."

 

"Để điều ước cho ."

 

"Hạ Ngộ," chống cằm , đôi mắt và lông mày ngập tràn ý , hỏi , "Điều ước của là gì?"

 

Tôi thật lâu, gì.

 

Điều ước của hôm là mong cho Lâu Tầm, thể sống lâu trăm tuổi.

 

2

 

Tại buổi tiệc cuối năm của công ty, yêu cầu một tấm thiệp chúc phúc giao thừa.

 

Tôi lén thiệp của Lâu Tầm.

 

Anh :

 

"Biết ngay là sẽ trộm."

 

"Tôi yêu ."

 

3

 

Kiếp , từng hỏi Lâu Tầm: "Cậu thấy thế giới thế nào?"

 

Khi đó Lâu Tầm , với : "Thế giới gì cả."

 

" thì , chỉ thôi."

 

4

 

Đôi lúc, cảm thấy như lớp rêu ẩm ướt mọc lên trong khe hẹp của bậc đá.

 

Rõ ràng chẳng cần ánh mặt trời mà vẫn thể sống, cướp chút khí duy nhất còn .

 

May , trời phụ lòng , cho cơ hội làm .

 

Rồi những năm tháng phía vẫn còn dài.

 

Thế sự đảo điên.

 

Cậu yêu mãi mãi.

 

5

 

Kiếp , đầu tiên gặp Lâu Tầm khi trở về nước, đang cãi với .

 

Người hề tố chất, mở miệng là c.h.ử.i bới gia đình .

 

Thấy căng thẳng dấu hiệu bùng lên, bước tới, kéo tay Lâu Tầm, dẫn về phía : "Được , im ."

 

Lâu Tầm thấy ai cũng nổi giận, nhưng kỳ lạ là lời .

 

Bị kéo , cúi đầu tay , thật sự bình tĩnh .

 

6

 

Tôi tỉnh giấc một nữa.

 

Trong mơ, thấy một vùng biển đen mịt mù, sóng gió dữ dội, sâu thẳm và nguy hiểm.

 

Lâu Tầm lưng về phía , lời nào mà nhảy xuống.

 

Ngay cả một chút do dự cũng .

 

Mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán, tim đập từng nhịp nặng nề trong lồng ngực.

 

Tôi mơ màng giường, tự hỏi vì c.h.ế.t .

 

Một bàn tay vươn , nhẹ nhàng từ eo đến lưng, vỗ nhẹ hai cái.

 

"Hạ Ngộ, tỉnh ."

 

Lâu Tầm bật đèn, dậy ôm lòng.

 

"Đó chỉ là mơ thôi, vẫn ở đây."

 

-Hết-

 

Loading...