Đêm đó, để một phong thư cho Bất Khí, theo Tiêu Bắc Tề khỏi thành.
Cách thành mười dặm, dẫn đầu mang theo hơn hai mươi binh sĩ tinh nhuệ chờ đợi từ lâu.
"Chủ tử!"
Người đó thấy Tiêu Bắc Tề, tiến lên một bước : "Đã bàn bạc thỏa với đại doanh ở Giang Nam, chỉ cần ấn tín của đến là sẽ hạ lệnh."
Tiêu Bắc Tề "ừ" một tiếng, lấy một miếng Hổ phù bằng đồng xanh từ trong lòng n.g.ự.c đưa cho đó: "Làm theo kế hoạch."
Người đó tuân lệnh rời , chúng tiếp tục lên đường.
Đêm đó trời đổ mưa, nhưng chúng vẫn một mạch trăm dặm.
Cho đến khi mưa quá lớn, chúng mới trú trong một ngôi miếu đổ nát.
Người bên chất củi nhóm lửa.
Lửa reo tí tách, Tiêu Bắc Tề cởi chiến bào ướt sũng treo lên giá hong khô.
Ta lúc mới phát hiện y cường tráng hơn nhiều so với một năm .
Cơ thể vốn gầy gò, giờ đây tràn đầy cảm giác mạnh mẽ.
"Nhìn cái gì?"
Tiêu Bắc Tề đột nhiên đầu , đôi mắt đen thẫm thẳng .
Gốc tai nóng bừng, vội vàng cúi đầu xới lửa: "Vết thương của Vương gia... lành hết ?"
Lời thốt hối hận.
Chuyện hoang đường đêm hôm đó lẽ nên vĩnh viễn chôn giấu, cố tình khơi gợi.
Dưới ánh lửa, vành tai Tiêu Bắc Tề ửng đỏ.
Y im lặng xuống đối diện , đưa tay sưởi ấm: "Ừm."
Một chữ đó thôi gì thêm nữa.
Khoảng canh ba, bên ngoài miếu truyền đến tiếng vó ngựa.
Tiêu Bắc Tề lập tức tỉnh táo, tay đặt lên kiếm dậy.
"Chủ tử, là chúng !"
Lý Trung dẫn một đội kỵ binh phi nhanh tới, ngựa lưng còn chở mấy bọc đồ căng phồng.
"Năm vạn ở đại doanh Giang Nam chỉnh đốn sẵn sàng, đây là thư đầu hàng của các tướng lĩnh."
Hắn nhảy xuống ngựa, đưa một xấp thư cho Tiêu Bắc Tề: "Ngoài , theo lệnh của , chúng tung tin đồn rằng Trưởng Công Chúa tư tàng long bào, hiện tại Tân Đế đang phái điều tra nàng ."
Tiêu Bắc Tề nhanh chóng liếc qua thư, khóe miệng nở nụ lạnh: "Rất ."
Y sang , ném tới một bộ giáp trụ: "Mặc , khi trời sáng chúng đến bến đò."
Bộ giáp vặn, cứ như may đo riêng .
Ta đang thắc mắc, Lý Trung ghé gần thì thầm: "Chủ t.ử cho chúng chuẩn từ một năm , là sớm muộn gì cũng dùng tới."
Tay đang thắt miếng hộ uyển* khựng .
*hộ uyển: đồ bảo hộ tay, thiết kế giống găng tay.
Tiêu Bắc Tề xoay lên ngựa, ánh trăng, góc nghiêng khuôn mặt của y càng sắc bén như đao: "Lâm Bất Phàm, theo sát ."
Vó ngựa tung bay khói bụi, thúc ngựa đuổi theo, phi nước đại song song cùng y.
Gió đêm rít gào, thổi bay do dự của .
Bảy ngày , chúng bí mật đến đại doanh Giang Nam.
Khi Tiêu Bắc Tề đài điểm tướng, cởi bỏ áo choàng để lộ khuôn mặt, cả quân doanh sôi trào.
"Là Nhiếp Chính Vương!"
"Vương gia c.h.ế.t!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/than-la-nguc-tot-ta-lai-cuong-chiem-nhiep-chinh-vuong/chuong-6.html.]
"Mạt tướng nguyện thề c.h.ế.t theo Vương gia!"
Giữa tiếng hô vang như sóng gào, Tiêu Bắc Tề giơ cao Hổ phù.
"Tân Đế vô đạo, sủng ái gian thần, tàn sát trung lương khiến dân chúng lầm than.
"Hôm nay - Tiêu Bắc Tề, ở đây khởi binh, dẹp bỏ kẻ gian, chấn chỉnh triều cương!"
Mười vạn đại quân đồng thanh hưởng ứng, tiếng vang chấn động trời cao.
Ta lưng y nửa bước, bóng lưng ánh lửa chiếu sáng của y, cảm giác tưởng như cách biệt một đời.
Đêm đó trong quân trướng, Tiêu Bắc Tề trầm ngâm sa bàn.
Dưới ánh nến, vết nhăn giữa hai lông mày y đặc biệt rõ ràng.
Khi bưng bát t.h.u.ố.c bước , y ngẩng đầu: "Cứ đặt đó."
"Vương gia nên t.h.u.ố.c ."
Ta chỉ ống tay áo đang rỉ m.á.u của y.
Đó là vết thương dính khi phục kích hôm .
Tiêu Bắc Tề liếc một cái, với tiểu binh bên cạnh: "Đi gọi Trương y sư đến đây."
"Vâng!"
Tiểu binh gật đầu, khỏi quân trướng.
Ta cảm thấy chút lúng túng, bèn đặt bát t.h.u.ố.c xuống rời .
Nhận thấy Tiêu Bắc Tề cố ý tránh né , bèn với Lý Trung một tiếng, đến Tiêu Kỵ Doanh, nơi y ít khi lui tới.
Trong thời gian đó, đại quân của Tiêu Bắc Tề dần mở rộng, liên tục giao chiến với triều đình.
Ta dồn hết tâm trí việc chuẩn chiến đấu ở đó, suốt hơn nửa năm trôi qua, ngược ít khi nhớ đến Tiêu Bắc Tề.
Đến mùa đông, đại quân của chúng chiếm lĩnh trận địa trọng yếu phía Bắc.
Chỉ cần đ.á.n.h thông Đồng Quan, là thể mở con đường chính dẫn đến kinh thành.
Trận chiến vô cùng quan trọng.
Ngày khi đại quân xuất phát, bên lửa trại tí tách, hơn mười tráng sĩ vây quanh trò chuyện phiếm.
Những tráng sĩ trong quân doanh, khi về chuyện thư giãn, phần lớn đều rời khỏi đề tài chính là nữ nhân.
Đang chuyện trò, câu chuyện đột nhiên chuyển hướng sang .
"Lâm giáo úy, ngươi từng ở Giang Nam?"
Trương phó tướng mặt râu quai nón thúc : "Nữ t.ử Giang Nam là dịu dàng nhất, ngươi thương nào ?"
Mọi ồ lên, lắc đầu định phủ nhận, nhưng trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh Tiêu Bắc Tề.
Đường cong thắt lưng căng chặt của y, và cả tiếng thở dốc cố nén đêm hôm đó...
"Ối chà, Lâm giáo úy đỏ mặt , chắc chắn là chuyện!"
"Mau mau !"
Ta xô đẩy còn cách nào, một cách thần xui quỷ khiến, mở miệng: "Y mà... sinh cực kỳ , một đôi mắt phượng.
Chân dài eo thon, tính tình lạnh lùng.
Bị thương cũng chịu kêu đau."
Ta chìm đắm trong hồi ức, để ý xung quanh đột nhiên yên lặng.
"Chỗ hõm eo một vết sẹo, là tự tay băng bó cho y..."
"Khụ!"
Có ho mạnh một tiếng.
Ta đột ngột bừng tỉnh, phát hiện tất cả đều dậy, vẻ mặt kỳ quái về phía .