Thân là một vị hôn quân - Chương 7

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-08-03 14:33:16
Lượt xem: 462

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi Nghiêm Tài nhân nhập cung, phụ ân cần giáo huấn, đại ý là, vi phụ con làm Ngự tiền thị vệ, giờ thì cũng là Ngự tiền thị vệ , chỉ là vị trí "ngự tiền" khác một chút, cả, đều là vì quốc gia cống hiến.

Nghiêm Tài nhân tràn đầy kích động và vui sướng nhập cung.

Theo thông lệ, đêm đầu tiên tân nhân nhập cung, Hôn quân nhất định lật thẻ bài của .

Hôn quân vốn định làm như , nhưng Hoàng hậu đột nhiên lên cơn đau đầu, Hôn quân nhận tin chỉ kịp vỗ nhẹ vai Nghiêm Tài nhân áy náy chạy về Phượng Loan Điện.

Hôn quân thở hồng hộc chạy đến Phượng Loan Điện.

Vừa bước cửa liền thấy tiếng ho khẽ khàng.

Hôn quân lập tức đau lòng khôn xiết, vội vàng sai gọi ngự y.

Từ trong màn lụa truyền giọng của Hoàng hậu, nhẹ nhàng và mệt mỏi: "Bệ hạ."

Các cung nhân sớm hiểu ý mà cáo lui.

Chẳng cần ngự y, Hôn quân vội vàng bước bên giường, chạm tay Hoàng hậu: "Sao lạnh như ?"

Lại chạm thấy cảm giác đúng, vội vàng nâng tay lên, thấy đầu ngón tay và đốt ngón tay Hoàng hậu những vết thương nhỏ li ti.

Hoàng hậu thấy ánh mắt đúng, định rút tay về, Hôn quân ủ rũ : "A Bùi, đang giận trẫm ?"

Hoàng hậu trong lòng giật thót, mặt biểu lộ, tiếp tục giả làm mỹ nhân ngã bệnh: "Bệ hạ... ý là gì?"

Hôn quân liền cởi giày trèo lên giường, phía trong: "Khi tuyển chọn Thừa Tướng hung dữ với ? Chàng đang trách trẫm che chở ?"

Forgiven

"Ngàn sai vạn sai đều là của trẫm." Hôn quân đáng thương cụp mắt ngón tay thương của Hoàng hậu, "Chàng đừng tự làm thương."

Hoàng hậu xong khe khẽ thở dài, cũng làm cho Hoàng thượng thấy.

Mình vẫn là hiểu mạch suy nghĩ của . Thôi , nếu để thông suốt e rằng sẽ càng dễ động lòng với .

Nghĩ , y làm một loạt động tác như phép thần kỳ, từ trong chăn lấy một thứ đưa cho , Hôn quân kinh ngạc vui mừng: "Đây là... chó con mà! Món đồ chơi bằng trúc thật đáng yêu quá!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/than-la-mot-vi-hon-quan/chuong-7.html.]

"Quà." Hoàng hậu vẻ thích thú nỡ buông tay, trong lòng cũng thoải mái hơn một chút.

“Còn của thì ?”

Hôn quân cũng và Hoàng hậu đang chuyện bình thường phát triển thành như . Sau câu hỏi đó, vốn dĩ đang cạnh giường nắm tay

Hoàng hậu, liên thây trời đất cuồng. Đến khi định thần , cùng y quấn quýt chăn gấm, y phục cũng sớm cởi bỏ vứt loạn khắp sàn.

Lần Hoàng hậu dịu dàng chu đáo, đầu tiên chậm rãi tỉ mỉ mở rộng, ngón tay thon dài lành lạnh dò cửa huyệt khiến Hôn quân run lên, cửa huyệt vô thức co thắt , kẹp chặt đến nỗi đầu ngón tay y khó nhúc nhích.

"Đôi môi mỏng của y thuần thục âu yếm lấy cánh môi hé mở của , tay còn xoa nắn chơi đùa hạt đậu nhỏ hồng nhạt đáng yêu ngực, khách khí vỗ lên cánh m.ô.n.g trần đang vô thức gồng cứng, dụ dỗ thả lỏng một chút.

Hôn quân khẽ rên một tiếng, Hoàng hậu mút lấy đầu lưỡi, thở đều chặn nơi đầu môi, quấn quýt dứt.

Màn dạo đầu dai dẳng khiến Hôn quân thần trí mơ màng, trêu đến mức khó chịu nhưng thể chạm tới, chỉ thể cọ xát phần Hoàng hậu vẫn còn nguyên vẹn y phục, cầu xin y: "A Bùi... A Bùi... nhanh lên một chút..."

Hoàng hậu đột ngột rút ngón tay , Hôn quân như treo lên sợi dây, khẽ run rẩy, cảm thấy lòng giống như sắp nhấn chìm bởi trận hồng thủy mãnh liệt hung hăng.

"A Bùi..."

Hôn quân chủ động cởi đai áo ngủ của Hoàng hậu. Yy liền dùng tay ôm lấy tay nắm chặt lấy vật nóng rực sớm cương cứng.

Hôn quân má đỏ bừng, nhưng Hoàng hậu buông tha . Y liên tục kéo tay vận động, đến khi bàn tay đau nhức chịu nổi do ma sát khiến thấp giọng kêu lên, y mới thả , hiệu chủ động làm bước kế tiếp.

Hôn quân lúc cũng bận tâm đến sự hổ, Hoàng hậu bệnh, lẽ nên làm nhiều việc hơn.

Hắn ngoan ngoãn vịn vai Hoàng hậu, cẩn thận để vật nóng rực tiến hậu huyệt. Hoàng hậu đêm nay khá kiên nhẫn, cố ý để Hôn quân tự làm.

Hôn quân cắn răng nâng hông lên, Hoàng hậu hành động lúng túng cùng vẻ mặt đại nghĩa diệt của , vui vẻ thúc mạnh một cái, Hôn quân liền mềm nhũn eo, khóe mắt đỏ hoe liếc .

Ánh mắt như trách móc, nhưng nhiều hơn phần nũng nịu trêu chọc trái tim y, làm y sững sờ một nhịp. Sau đó, Hoàng hậu một chiêu lật , đem Hoàng để bé nhỏ đè , ngừng dùng vật nam tính của "công thành chiếm đất".

Cho đến khi trời hửng sang, Hoàng hậu cọ xát giải phóng giữa cặp đùi trắng nõn của Hôn quân, kết thúc một đêm điên long đảo phượng. Còn Hôn quân?

Hắn ức h.i.ế.p đến mức một ngón tay cũng nhấc nổi .

Đương nhiên, quên việc Hoàng hậu vốn dĩ nên là một mỹ nhân yếu ớt.

Loading...