Nguyên Quý nhân thì vẻ là một đắn, nhưng thực nắm rõ tin đồn lớn nhỏ trong cung.
Y tin về sự kiện bù của Nghiêm Tài nhân và Lăng Tài nhân liền vội vã tìm Hoàng hậu, mối quan hệ thì Hoàng hậu chẳng sẽ bớt lo lắng .
Hoàng hậu đang pha , động tác tao nhã.
Nguyên Quý nhân hăm hở bước : “Hoàng hậu, đoán xem cái tên “hai con cá” lôi kéo ai .”
“Người tuyệt đối,” Nguyên Quý nhân bỗng khựng , trong cung tổng cộng chỉ bốn , liền sửa lời một cách gượng gạo: “tuyệt đối đoán chứ?”
Hoàng hậu chẳng mấy hứng thú, hai ngày vì Nghiêm Tài nhân mà y đau đầu nhức óc, mãi mới một buổi sáng yên tĩnh nhúng tay , nay thấy tên Nghiêm Tài nhân, quả là ma âm rót tai.
“Ôi chao, chẳng thú vị gì,” Nguyên Quý nhân thành thạo tự rót cho một chén : “ ngờ Lăng Bạch Liên, một kẻ si mê cầm thuật vướng bụi trần như mà chịu đựng tên . cũng , tên của hai họ khá hợp đấy.”
“Gọi là,” Nguyên Quý nhân ánh mắt sáng lên: “Cá vờn lá sen.”
Hoàng hậu khẽ chau mày: “Hai họ chơi thật đấy ?”
Nguyên Quý nhân nhai từng hạt hạnh nhân giòn tan: “Thật, còn thật hơn vàng ròng!”
Hoàng hậu bật dậy: “Không , để Bệ hạ thì làm đây, ngươi mau nhắc nhở hai họ vài câu.”
Nguyên Quý nhân: “À?”
Ta chỉ hóng chuyện thôi mà việc làm thế ?
Tâm tình của Hoàng hậu thể là vui mừng gì khác, chỉ cảm thấy ngũ vị tạp trần.
Nếu Nghiêm Tài nhân và Lăng Tài nhân gì cả, thì y vui mừng hụt, nhưng nếu thật sự gì đó, thì chẳng là làm Bệ hạ mất mặt .
Hoàng hậu suy tính , trong lòng chủ ý.
Bệ hạ nhất đừng nên những chuyện rắc rối , khi nào thể che giấu thì tuyệt đối để phiền lòng.
Hoàng hậu tính toán hôm nay lật thẻ bài đúng lúc đến lượt Nghiêm Tài nhân, tuy chút hèn hạ, nhưng Nghiêm Tài nhân rốt cuộc vẫn y đem hi sinh.
Hoàng hậu sai cung nhân bẩm báo Hôn quân, y đau dày tái phát.
Vẫn kịp khiến khuôn mặt trắng hồng tươi tắn của trở nên vàng vọt hơn, Hôn quân vội vã chạy tới.
Hôm nay Hôn quân Thừa Tướng quở trách, chuyên sủng hoàng hậu, làm dám phản bác.
Hoàng hậu bệnh thì làm thể yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/than-la-mot-vi-hon-quan/chuong-10.html.]
Lúc màn trướng cạnh mép giường, lo lắng nắm lấy bàn tay lạnh của Hoàng hậu do y diễn trò xong mà căng thẳng: “A Bùi, tuần phát sốt hai , ho hai , đau đầu hai , hôm nay đau dày, trẫm, trẫm ——”
“Trẫm đổi cho một ngự y khác,” Hôn quân vô cùng sốt ruột: “Thân thể thể yếu thêm nữa.”
“Thật sự, thật sự ,” Hôn quân cắn răng dậm chân, “Trẫm cho phép con cá , Nghiêm Tài nhân hẹn rèn luyện sức khỏe…”
Giọng càng lúc càng nhỏ, thở ủy khuất tắc nghẹn trong cổ họng.
Hoàng hậu thấy Hôn quân vì khác mà phiền lòng, y khéo léo dùng sức, khiến Hôn quân nhẹ nhàng ngã lòng .
“Đừng sợ.”
Forgiven
Hôn Quân ở phía trong giường, đối mặt với Hoàng hậu.
“Trẫm vẫn làm gì đó.” Hôn quân nửa khuôn mặt vùi trong chăn, thở phần rầu rĩ, Hoàng hậu mặt đổi sắc, đưa tay đè góc chăn.
“Trẫm quyết định !” Hôn quân đột nhiên hưng phấn, lay lay cánh tay Hoàng hậu: “Chúng đấu bài .”
Trong cung hiếm khi tụ họp, chẳng qua vì Hôn quân bận rộn thượng triều phê duyệt tấu chương, còn tuy trông vẻ thiết nhưng thực chẳng hề gắn kết, vô vị nhạt nhẽo, dựa danh phận mà duy trì.
Hôn quân thấy đây là một cách , một vui bằng nhiều cùng vui, hậu cung hòa thuận yêu thương, triều sẽ ít Thừa Tướng quở trách hơn, hà cớ gì làm.
Huống hồ Hôn quân cũng lâu đấu bài, ngứa tay lắm .
Hoàng hậu như , đồng ý cũng phản đối.
Chỉ là đêm đó Hôn quân hành hạ thêm một trận, tiếng rên rỉ nức nở Hoàng hậu nuốt lấy đầy dịu dàng.
Hoàng hậu đương nhiên ý kiến gì về việc đấu bài.
Nếu Hôn quân chơi thì cứ chơi, nhưng đấu bài cần rõ luật lệ. Hoàng hậu bèn tìm Nguyên Quý nhân ghi chép cẩn thận các mặt bài đấu, sợ lỡ miệng những điều hòa hợp với .
Nguyên Quý nhân gần đây vẻ suy sụp, thoải mái, Hoàng hậu chủ động rót cho y một chén : “Ngươi ?”
Nguyên Quý nhân uống một ngụm , bực bội : “Hai họ quả thật càng lúc càng quá đáng.”
Hoàng hậu y đang về chuyện “cá vờn lá sen”, bèn ngắt lời mà để y tiếp tục kể: “Con bù thì thôi , Lăng Bạch Liên để Nghiêm Tài nhân, cái tên thô lỗ đó, giúp y cầm bản nhạc đánh nhịp, còn thỉnh thoảng liếc mắt … Chậc chậc chậc, thấy cái tên cá phương Bắc đó vui vẻ đến mức biến thành bù sống luôn .”
Sắc mặt Hoàng hậu trông khá hơn một chút: “Không là , đừng để Bệ hạ bắt gặp.”
Nguyên Quý nhân thầm nghĩ: Bệ hạ một tuần bảy ngày đều ngủ ở chỗ , lấy thời gian mà bắt gian.
y dám .