Thầm Yêu - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-02-19 11:07:39
Lượt xem: 884
[FULL] Thầm Yêu
Edit: Yêu Phi
☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★
Tôi đã kết hôn với người mình thầm yêu rồi. Tin tốt là, cuối cùng anh ấy cũng thuộc về một mình tôi. Tin xấu là, có vẻ như anh ấy không thích tôi nhiều đến thế.
Tôi đã viết như thế trong nhật ký.
1.
Nếu đã như vậy, tại sao chúng tôi vẫn kết hôn?
Chuyện này cũng không khó nói, có hơi giống kiểu "lấy thân báo đáp ân cứu mạng".
Cụ thể là vào năm hai đại học, có một lần anh ấy không chú ý đến xe cộ trên đường, suýt nữa bị một chiếc xe bất ngờ lao tới tông trúng. Tôi đã dũng cảm đẩy anh ấy ra.
Kết quả là tôi bị tông bay.
Buồn thật.
Lúc đó tôi bị thương khá nặng, ngoài những vết trầy xước khắp người và cái đầu bất ngờ "gặp gỡ thân mật" với mặt đường nhựa, vấn đề lớn nhất là tôi bị gãy chân. Hơn nữa, tôi còn có tiền sử dị ứng với một số loại thuốc, thế nên đã nằm trong phòng phẫu thuật rất lâu.
Sau đó tôi phải nằm viện mấy tháng. Trong thời gian đó, bác sĩ nói với tôi rằng những vết trầy xước sẽ sớm lành, chấn động não cũng không nghiêm trọng, còn ca phẫu thuật chân thì tiên lượng tốt.
Nhưng tôi vẫn luôn đau chân.
Tôi kiên trì tập phục hồi chức năng, thế nhưng không thể đi quá lâu, cũng không thể đi quá nhanh. Mà mỗi khi tôi cố bước nhanh hơn, người khác sẽ phát hiện…
Chân tôi có chút không tự nhiên.
… Nói trắng ra là, tôi hơi khập khiễng.
2.
Ngày xuất viện, tôi về thẳng trường, bố tôi lái xe đến tận dưới ký túc xá.
Xuống xe rồi, mẹ tôi lại đỡ tôi đi, còn bố tôi và Tạ Trì thì ở phía sau xách đồ.
Nhưng vì ký túc xá không có thang máy mà tôi lại ở tận tầng bốn, sau một hồi bàn bạc, kết quả cuối cùng là bố mẹ tôi hì hục khiêng đồ phía sau, còn Tạ Trì cõng tôi mở đường phía trước.
Tôi chỉ cầm một chiếc túi nhựa trong suốt nhỏ xíu, bên trong là mấy chiếc kẹp tóc màu sắc rực rỡ… Trước đó, mẹ tôi vì rảnh rỗi nên mua cho tôi dùng khi nằm viện.
Ban đầu tôi không định để Tạ Trì cõng, vì nghĩ rằng nếu cố gắng một chút thì có thể tự leo lên được. Nhưng khi tôi còn chưa kịp thử, anh ấy đã ngồi xuống trước mặt tôi.
Tôi xua tay:
"Không cần đâu."
Anh ấy vẫn bất động, chỉ nói:
"Không sao, lên đi."
Tôi đoán anh ấy vẫn còn cảm thấy áy náy, thế nên cũng không từ chối nữa, vòng tay ôm lấy cổ anh ấy.
Lúc đó là mùa hè, lưng Tạ Trì như một cái lò sưởi tự nhiên, vừa mới bám lên tôi đã cảm thấy bụng dưới ấm áp hẳn, thật là một trải nghiệm ảo diệu.
Tay anh ấy cũng rất nóng. Tôi mặc quần short thể thao dài đến gối, mà anh ấy đỡ dưới đùi tôi, lòng bàn tay nóng rực.
Lên đến tầng bốn, lưng anh ấy đã ướt đẫm mồ hôi, cổ cũng lấm tấm nước, vậy mà hơi thở vẫn ổn định, nhìn là biết bình thường vận động không ít.
Còn tôi, vì sợ quá không dám nhúc nhích, thế nên hai chân đã cứng đờ đến mức tê rần…
Lúc đó là buổi sáng, có tiết học, nên tôi cứ đinh ninh trong ký túc xá không có ai.
Kết quả là ngay khi mẹ tôi đang lục túi tìm chìa khóa…
Cửa mở ra.
Bạn cùng phòng Tiểu Đường của tôi, tóc tai rối bù, tay còn cầm kính định đeo lên, nhưng ngay giây tiếp theo, khi nheo mắt nhìn rõ chúng tôi, cô ấy lập tức trợn tròn mắt!
Cô ấy nhìn chằm chằm tôi đang bám trên lưng Tạ Trì, dùng một câu cực kỳ súc tích để diễn tả tâm trạng:
"Má ơi..."
Ngay sau đó, những người bạn cùng phòng khác cũng nhìn sang, dần dần sững sờ, trên mặt lộ rõ biểu cảm “Tôi là ai, đây là đâu, tôi đang làm gì vậy”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tham-yeu-loym/chuong-1.html.]
Bạn cùng phòng A Từ: “Tao không thấy gì hết.”
Bạn cùng phòng Mãn Mãn: "Adu... Tao cũng không thấy gì hết, không thấy gì hết."
Tôi: Mỉm cười.
Tôi vui vẻ vẫy tay: "Hello, tao về rồi đây~"
Mọi người như bừng tỉnh khỏi mộng, lập tức khách sáo chào đón.
"Chào mừng chào mừng!! Chào mừng về nhà! Mau vào đi!"
3.
Có lẽ vì chuyện Tạ Trì cõng tôi lên tầng quá mức khó tin, nên đến tận đêm khuya, đám bạn cùng phòng vẫn chưa ngừng thảo luận, thậm chí còn mở hẳn một buổi talk show ngay trên giường!
Cảm ơn các cô gái, nhưng chuyện này có cần được bàn luận rôm rả đến thế không?
"Có chứ! Kiểu như bọn tao thực sự không hiểu nổi tại sao Tạ Trì lại cõng mày lên, ổng rảnh rỗi lắm hả?"
"Còn nữa, hai người quen nhau từ bao giờ vậy?"
"Bảo bối à, nếu bây giờ mày nói vụ tai nạn xe của mày là vì muốn "mỹ nhân cứu anh hùng", mà Tạ Trì chính là anh hùng xui xẻo đó, thì tao cũng chẳng nghi ngờ đâu!"
Từng người một nhao nhao lên, ra sức truy hỏi, hòng moi móc được chút chuyện giật gân.
Lúc tôi nằm viện, bọn họ từng đến thăm tập thể một lần. Khi đó Tạ Trì vừa đúng lúc không có mặt, mà tôi cũng không chủ động nhắc đến, thế nên đến tận bây giờ, họ vẫn không biết tôi bị tai nạn như thế nào.
Nói sao nhỉ... Các cô ấy đoán đúng rồi đấy.
Mấy nhỏ tinh quái này.
Tôi thở dài:
"Chỉ là tai nạn thôi, ngủ đi, mấy giờ rồi hả?"
"Không ngủ được!"
Họ đồng thanh.
Tôi trở mình, rất cẩn thận, nhưng giường vẫn cót két hai tiếng.
Nhìn ba cô gái trong bóng tối, tôi nhếch môi, nhẹ nhàng thả chút tin chấn động:
"Ừm vậy để tao bật mí cho tí này. Thời gian tới, Tạ Trì sẽ tiếp tục chăm sóc tao, tốt nhất là mau chóng làm quen đi. Với cả, nhân cơ hội này ngắm trai đẹp nhiều một chút, dưỡng mắt cho sáng, đừng có nói tao có phúc mà không chia sẻ."
Kết quả, ba người cùng nói:
"Có lý."
"Mày nói chí phải."
"Tao tán thành."
4.
Thế là suốt quãng thời gian sau đó, trong khuôn viên trường luôn có thể bắt gặp bóng dáng của tôi và Tạ Trì bên nhau.
Cụ thể là: Anh ấy chạy việc giúp tôi, mua cơm giúp tôi, chọn môn học giúp tôi, xin nghỉ phép với giáo viên giúp tôi, cõng tôi lên cầu thang rồi đưa vào lớp học…
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Bạn cùng phòng Tiểu Đường vừa ăn kem vừa cảm thán:
"Không thể tin được, kiếp trước mày đã tích được đại đức gì vậy?"
Bạn cùng phòng A Từ gặm bánh ngọt:
"Ít nhất cũng phải là anh hùng cấp vũ trụ."
Bạn cùng phòng Mãn Mãn chống cằm:
"Vậy mà còn có thể chiếm lợi từ Tạ Trì nữa chứ."
Ba người cùng nhau gật gù:
"Bái phục, bái phục."
Tôi: “…”