Đêm qua tổng cộng ba chơi bỏ mạng.
Gã mặc áo ca rô ngủ ở giường 4 đêm qua, cô nữ sinh đuổi ngoài và...
Cố Vân Thâm, kẻ luôn tự tin nắm chắc phần thắng.
Nghe thấy tin , cau mày chặt .
Về cái c.h.ế.t của Cố Vân Thâm, khỏi nảy sinh nghi ngờ.
Tôi để lộ sơ hở mà quét mắt một vòng, ánh mắt dừng mặt mỗi một giây.
Những chơi mặt lượt là gã đầu trọc, Trần Úc, cô gái đeo kính và .
Nếu nhớ lầm, cô gái đeo kính cũng là đối tượng đuổi ngoài đêm qua.
Rõ ràng, ai nghĩ cô thể sống sót đến bây giờ.
Cô gái đeo kính thút thít nhỏ: "Nếu Cố cứu ..."
Nghĩ đến cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của Cố Vân Thâm, mấy họ đều rơi im lặng.
Trần Úc phá vỡ sự tĩnh lặng : "Được , việc cấp bách bây giờ là vượt ải."
"Đêm qua cô gái gì với cô?"
Nhớ đến bạn khuất, cô gái đeo kính cố nén tiếng .
Có lẽ vì tình hình mấy lạc quan, cô gì nấy: "Bạn cùng bàn của chúng chính là đối tượng chúng cần giải cứu."
"Ban ngày, năng lực của chúng sẽ phong ấn."
"Quá mười hai giờ đêm, chúng sẽ tỉnh ..."
Tôi nghiêng đầu, xem mấy chơi cũng đến nỗi quá đần độn.
Gã đầu trọc yên , bạn cùng bàn của gã là con quỷ khâu diện mạo kinh tởm.
"Chúng cái gì mà giải cứu chứ, chắc chắn lúc sống tự kỷ, EQ thấp nên mới đắc tội khác."
"Bây giờ , c.h.ế.t thì c.h.ế.t , còn bắt chúng cứu, đúng là thứ xui xẻo..."
Gã đầu trọc nhất thời kiểm soát âm lượng, phía mấy ánh mắt ném tới.
Tôi lặng lẽ dời vị trí, để lộ bóng dáng gã đầu trọc.
Cơ thể gã đầu trọc cứng đờ, gã lườm một cái cháy mắt.
"Thằng nhóc , tay mày chắc chắn manh mối khác ?"
Trong phút chốc, ánh mắt của những khác đều tập trung lên .
Trần Úc tưởng sẽ phối hợp.
Cô bày vẻ mặt giả nhân giả nghĩa, đang định lên tiếng.
Tôi khẽ mỉm : "Có."
Những khác lượt nín thở, với vẻ đầy mong đợi.
Tôi : "Rừng cây nhỏ của trường manh mối vượt ải."
"..." chậm rãi , "buộc mười hai giờ đêm."
Không đợi các chơi hỏi dồn, ném một quả b.o.m nặng ký khác.
"Điều cần nhắc nhở các bây giờ là..."
"Tiết học đầu tiên sẽ kiểm tra việc đeo thẻ ngực."
"Người vi phạm nội quy trường học..."
"Sẽ bắt đấy."
14
Còn mười phút nữa là lớp.
Gã đầu trọc c.h.ử.i thề vội vã chạy về ký túc xá.
Thẻ n.g.ự.c của gã để quên trong phòng .
Để đề phòng, gã thuyết phục cô gái đeo kính tính cách mềm yếu cùng gã.
Trần Úc tại chỗ, chìm hồi ức.
Rất nhanh, một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán cô .
Tôi rảo bước đến mặt cô .
Vô tình lấy một vật hình chữ nhật.
Trần Úc thoáng thấy lòng bàn tay , cô như phát điên lao về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tham-gia-tro-choi-kinh-di-bi-boss-quy-quai-quan-lay/chuong-5.html.]
Trần Úc thoáng thấy lòng bàn tay , cô như phát điên lao về phía .
Tôi nghiêng né tránh, xuống cô từ cao.
Trần Úc ngã mặt đất nhếch nhác ngẩng đầu, chằm chằm chiếc thẻ ngực.
Tôi vân vê miếng kim loại lạnh lẽo, híp mắt xổm xuống.
"Cô Trần, chẳng lẽ ai dạy cô thế nào là ơn báo đáp ?"
Đáy mắt Trần Úc lướt qua một tia lạnh lẽo: "Mày cái gì?"
Tôi thản nhiên tung hứng chiếc thẻ: "Tôi nhiều ..."
"Đầu tiên, cô trả lời một câu hỏi."
"Cố Vân Thâm thật sự c.h.ế.t ?"
15
Trước khi gã đầu trọc và cô gái đeo kính .
Tôi và Trần Úc đạt một thỏa thuận nào đó.
Không lâu , mấy họ đều thuận lợi vượt qua đợt kiểm tra.
Sau khi dụng ý của phó bản.
Các chơi đều đang cố gắng tiếp cận bạn cùng bàn của .
Cô gái đeo kính đang chải tóc cho quỷ váy cưới, gã đầu trọc đang bôi dầu bôi trơn cho quỷ khâu, Trần Úc đang pha mì gói cho quỷ c.h.ế.t đói...
Tôi liếc chỗ trống bên cạnh, Loan Ngọc .
Nhân lúc giáo viên chú ý, lẳng lặng lẻn khỏi lớp.
Trường học ban ngày trông cực kỳ bình thường.
Chỉ những chơi chọn mới thể thấy những đợt sóng ngầm bề mặt.
Tôi tìm đến phòng dụng cụ, đá phăng cửa .
Xuyên qua lớp bụi mịt mù, thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tôi quét mắt một vòng, trong phòng bảy tám tên học sinh bất hảo.
Còn Loan Ngọc đang yếu ớt mặt đất.
Ngón tay nhét trong túi áo của vô thức cử động.
Tên học sinh cầm đầu khiêu khích: "Mày là cái loại mắt nào thế?"
"Ơ kìa, lẽ mày thích cái thằng đồng tính c.h.ế.t tiệt chứ..."
Không đợi xong, tiện tay cầm lấy cây gậy bóng chày bên cạnh, đập mạnh lên cánh cửa.
Tiếng động lớn đột ngột khiến mấy tên học sinh đều ngẩn tại chỗ.
Tôi ngước mắt lên, như : "Cho bọn mày ba giây."
"Hoặc là xin , hoặc là..."
"Đừng trách tao khách khí."
16
Căn phòng dụng cụ u ám, ánh sáng và bóng tối d.a.o động qua khe cửa.
Tôi vô cảm bôi t.h.u.ố.c cho Loan Ngọc.
Loan Ngọc chăm chú rời mắt.
Tôi nhấn mạnh một cái, đau đến nhe răng trợn mắt.
Loan Ngọc đầy tủi , ánh mắt tràn ngập vẻ tố cáo.
Tôi bực : "Đánh thì thôi , chạy đến chỗ đông ?"
Loan Ngọc cúi đầu, trông vẻ đáng thương vô cùng.
Anh đưa điện thoại qua: 【Chạy thoát...】
Tôi cứng họng, trong lòng một ngọn lửa vô danh nhưng chỗ phát tiết.
Nhận tâm trạng định, mắt Loan Ngọc đỏ hoe.
【Có em chê vô dụng ?】
【Bọn họ đều cô lập ...】
【Chửi là thằng thần kinh tuyệt tự.】