Thái Giám Thăng Chức - Part 5 - END
Cập nhật lúc: 2025-02-22 02:34:27
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
21.
Thái tử gần đây đột nhiên có vẻ muốn vượt qua ta, hành động càng lúc càng có xu hướng muốn tỏ ra cao hơn.
Không thể để chuyện này tiếp tục!
Vì vậy, ta bắt đầu cố ý sờ đầu Thái tử một cách đều đặn.
Khi Thái tử ăn cơm, ta sờ sờ.
Khi Thái tử đọc sách, ta lại sờ sờ.
Khi Thái tử luyện võ, ta cũng không bỏ qua.
Cuối cùng Thái tử không nhịn được, bắt lấy tay ta và nghiêm mặt nói: “Ngươi sờ đầu ta làm gì?”
Sờ đầu kiểu này không phải chuyện dễ giải thích, làm sao nói cho Thái tử được đây?
Ta mỉm cười với vẻ chân thành: “Quê của ta có tập tục, ai mà ta thích thì sẽ sờ đầu của người đó.”
Thái tử ngạc nhiên, mặt đỏ tai hồng rồi quay đi: “Nhàm chán hết sức.”
Dù nói như vậy, Thái tử cuối cùng vẫn không ngăn được ta sờ đầu hắn nữa.
Có lẽ phương pháp này hiệu quả thật, vì ngay cả khi Thái tử dần dần cao hơn ta, ta vẫn không thể không sờ đầu hắn, và cuộc sống trong cung của ta bỗng chốc trở nên yên lặng hơn hẳn.
22.
Thư từ nhà gửi đến, mang về tin vui đầu tiên: Cha ta cuối cùng đã thành công sửa lại bản án oan sai của mình.
Sai án đã được hủy bỏ, cha ta một lần nữa được bổ nhiệm làm Trung thư thị lang. Ngay lập tức, ông bắt đầu tìm cách liên lạc để đón ta về nhà.
Ta cảm động đến mức rối bời, vừa bước lên xe ngựa một bước, vừa ngoái lại nhìn thâm cung, lòng không khỏi nặng trĩu.
Tuy vậy, dù có lưu luyến, ta cũng không thể ở lại thêm nữa.
Nếu thân phận của ta bị phát hiện, và nếu cha ta bị tội khi quân, mọi cố gắng sẽ trở thành vô nghĩa.
Thục phi nương nương, người luôn đối tốt với ta, Hoàng thượng, tuy có phần không đáng tin, Cẩu Bảo hay thái tử điện hạ... tất cả đều có thể là lần chia ly cuối cùng. Nhưng ta cũng không thể từ biệt một cách trọn vẹn.
Ta chỉ có thể ghi lại gương mặt của họ trong lòng, và không quay đầu lại.
Là một thái giám, ta có thể tồn tại một cách bình lặng, mỗi ngày chỉ cần lo lắng cách khuyên Thái tử ăn cơm. Nhưng làm con gái của một Trung thư thị lang thì không thể dễ dàng như vậy.
Dưới sự bảo vệ của cha mẹ, ta đã sống yên ổn trong suốt 12 năm. Cho đến ngày cha bị hãm hại, ta vẫn giữ được chút ngây thơ ấy.
Nhưng một buổi sáng, khi gia biến đến, ta chẳng thể làm gì, chỉ có thể đứng nhìn tất cả sụp đổ như một cơn gió.
Từ giờ trở đi, ta không cần phải trốn dưới cánh chim của cha mẹ nữa.
23.
Sáu năm trôi qua, ta đã giúp phụ thân diệt trừ tất cả kẻ nào có ý đồ đối với gia tộc Triệu.
Triệu gia lúc này như mặt trời ban trưa, mọi người đều tránh xa, không dám đụng đến.
Mỗi khi nghĩ lại, ta vẫn nhớ về quãng thời gian trong cung ấy.
Sáu năm, Cẩu Bảo giờ đây phải là một con ch.ó lớn rồi.
Thái tử giờ cũng phải mười bảy tuổi.
Ta suy nghĩ rất lâu, nhưng không thể tưởng tượng ra Thái tử ở tuổi này sẽ như thế nào.
Nhưng nghĩ đến, chắc chắn không phải là hình ảnh xấu.
Mùa thu săn bắn, ta cùng phụ thân ra ngoài tham gia.
Từ xa, ta đã thấy Hoàng hậu mặc bộ trang phục nhung, tay cầm cung dài, dáng vẻ chuẩn mực nhắm thẳng vào Hoàng thượng.
Thục phi không chịu kém cạnh, rút kiếm ra, đứng chờ sẵn, rõ ràng là muốn thử sức cùng Hoàng thượng.
Ta khẽ cười: “Hội săn mùa thu chẳng lẽ là săn Hoàng thượng sao?”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai: “Mẫu hậu và Thục phi nương nương từ trước đến nay cái gì cũng phải tranh giành.”
Ta quay lại, chỉ thấy một thiếu niên mặc áo choàng cao, khuôn mặt tươi cười.
Đó là Thái tử, Chúc Hàn Thanh.
Giờ đây, hắn đã cao hơn ta rất nhiều, khuôn mặt hoàn toàn thừa hưởng vẻ đẹp của Hoàng hậu, cử chỉ thả lỏng rất cuốn hút.
Chắc chắn hắn không nhận ra ta nữa rồi.
Ta cúi đầu, thuận miệng đáp lại: “Tranh giành sự sủng ái của Hoàng thượng sao?”
Chúc Hàn Thanh nghĩ một lúc rồi nói: “Cũng có thể, các nàng ấy thích tranh giành phụ hoàng vào giữa đêm khuya, so với người khác thì chắc chắn là nhiều hơn.”
Ta: “……”
Nói cái gì vào lúc này cũng chỉ tự hại mình.
24.
Trong rừng, dòng nước chảy róc rách, tiếng chim hót vang vọng, thanh thoát.
Ta dạo bước bên hồ, tay cầm cương ngựa, phía sau có một Thái tử theo sát.
Cảnh tượng này có chút quá mức nổi bật, mỗi lần đi qua các đại thần, họ đều vội vã cúi người hành lễ, tạo thành một hàng dài.
Ta bất đắc dĩ quay lại: “Thái tử điện hạ không nghĩ sẽ đi săn vài thứ sao?”
Chúc Hàn Thanh mỉm cười, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời: “Yểu Yểu, sao hiện giờ lại không gọi Thái tử ca ca?”
Xong rồi.
_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.
Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện
là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_
Sớm biết trước, ta đã không nên đến nơi này.
Tức giận muốn bỏ đi, ta cố gắng giữ vẻ lễ phép và cười nhẹ: “Thần nữ nghe không hiểu điện hạ đang nói gì.”
Chúc Hàn Thanh cười tươi hơn nữa: “Không sao, ta sẽ từ từ giảng cho ngươi.”
Nói xong, Chúc Hàn Thanh vẫy tay, ra lệnh cho các đại thần ngồi xuống:
“Đến đây, mọi người cùng nghe.”
Đầu ta bắt đầu đau nhức.
Sáu năm trôi qua, sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?
Là lý do gì mà sáu năm trước, câu nói của Thái tử khiến ta đỏ mặt, ngây thơ, nhưng giờ lại trở thành thế này?
Ta túm lấy tay áo của Chúc Hàn Thanh: “Không cần đâu điện hạ, ta nhớ ra rồi.”
Chúc Hàn Thanh nhướng mày: “Điện hạ?”
Ta nghiến răng: “Thái tử ca ca.”
Chúc Hàn Thanh hài lòng vẫy tay, các đại thần lục đục tản đi.
Rừng lại lặng yên, chỉ còn lại chúng ta, hai người.
Chúc Hàn Thanh nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, giọng nói run rẩy: “Yểu Yểu, sáu năm qua, nàng chưa từng đến gặp ta. Ta đi qua nhiều con đường, đến nhiều khu chợ đêm, nhưng không có nàng, nơi nào cũng thiếu vắng nàng.”
Ta ngây người.
Sau khi rời khỏi cung, hàng năm ta đều đóng cửa không ra, đã lâu không ghé chợ đêm.
Không ngờ, Chúc Hàn Thanh lại đi chợ đêm tìm ta.
Ta có chút mềm lòng, nhẹ nhàng ôm hắn: “Sau này, ta sẽ đứng bên cạnh lỗ chó đợi chàng.”
Chúc Hàn Thanh ngừng thở: “Sáu năm rồi, ta không thể vào cái lỗ chó đó nữa.”
Ta do dự một chút: “Vậy… ta mang theo cái xẻng?”
Chúc Hàn Thanh bật cười: “Triệu Yểu Yểu, nàngvthật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu?”
Cái gì không hiểu?
Ta chưa kịp hỏi thì Chúc Hàn Thanh đã đẩy ta vào thân cây, nghiêm túc nhìn vào mắt ta.
“Ta thích nàng, ngay từ lần đầu nhìn thấy nàng, ta đã thích rồi.”
Đầu óc ta như bị sét đánh, cảm giác toàn thân nóng bừng.
Ta vội vã lắp bắp: “Chàng…thích thái giám? Chàng thật là… hạ lưu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thai-giam-thang-chuc/part-5-end.html.]
Chúc Hàn Thanh quay đầu, tai đỏ đến nỗi như có thể chảy máu: “Ta đã sớm biết nàng là nữ tử. Triệu Yểu Yểu, cho ta một câu trả lời, được không?”
Ta càng hoang mang, chỉ lo tìm một câu để ứng phó:
“Ta… ta cũng rất thích chính mình.”
Chúc Hàn Thanh im lặng một lúc lâu, rồi lại lên tiếng: “Vậy chúng ta hiện giờ là gì?”
Ta kiên quyết đáp: “Là tình địch!”
Chúc Hàn Thanh: “……”
25.
Sau đó, Chúc Hàn Thanh còn nói thêm gì đó, nhưng ta không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ rõ mình đã chạy như bay ra khỏi khu vực săn bắn.
Vì quá vội vàng, ta đã quên mất cha ở khu vực săn bắn, khiến ông phải đợi đến nửa đêm mới về.
Mấy ngày sau, Chúc Hàn Thanh không đến tìm ta.
Ta không biết phải vui hay phải buồn, tình cảm với Chúc Hàn Thanh, ngay cả ta cũng không thể nói rõ.
Dù sao, ta vẫn mò mẫm tìm được cái lỗ chó ngày xưa, ở đó còn có cái xẻng ta từng vứt đi.
Một vài ngày sau, ta nhận được tin từ cung, Thục phi mời ta vào cung.
Chắc hẳn, Chúc Hàn Thanh đã nói chuyện của ta với Thục phi rồi.
Khi mà sáu năm qua, ta lại một lần nữa đứng trước cánh cửa Cảnh Dương Cung, bỗng nhiên cảm thấy có chút khẩn trương.
May mắn, mọi thứ dường như vẫn không thay đổi.
Cẩu Bảo đã trở thành một con ch.ó lớn, nhưng dáng người nó đã không còn mũm mĩm như hồi nhỏ nữa.
Thục phi nhìn ta với vẻ thương cảm: “Ra ngoài cung ngược lại gầy đi nhiều, sau này vẫn là vào cung ăn cơm đi, dù sao ngươi là Yểu Yểu hay tiểu chính tử, đều là người của ta trong cung, có ta che chở.”
Mũi ta chợt cảm thấy nghẹn lại, nước mắt gần như rơi ra.
Thục phi vội vàng quay mặt đi, vẻ mặt lạnh lùng đưa ra một tấm bài: “Sáu.”
Nước mắt lập tức ngừng rơi.
Thục phi đẩy tấm bài lên, khí thế ngất trời, ta ôm Cẩu Bảo chuẩn bị đi dạo Ngự Hoa Viên.
Chưa kịp ra cửa, ta đã gặp Chúc Hàn Thanh.
Hôm nay, Chúc Hàn Thanh mặc bộ y phục đen tuyền, càng thêm toát lên vẻ tuấn tú, khuôn mặt lộ ra vẻ tươi cười quyến rũ.
Ta khẽ mím môi, vẫn không biết phải đối mặt với Chúc Hàn Thanh như thế nào.
May mắn là, Chúc Hàn Thanh nhận ra sự không tự nhiên của ta, chỉ nói vài câu rồi định rời đi.
Nhưng khi hắn chuẩn bị đi, dường như không thể kìm chế được, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay ta.
Cảm giác khô nóng từ tay hắn truyền tới, một làn sóng nóng bỏng chạy lên tai ta.
Thật sự, muốn lấy mạng ta mà!
26.
Trong cung điện mới xây, ta dẫn theo Cẩu Bảo, vừa đi vừa ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Trong đầu ta, cảnh tượng lúc trước cùng Chúc Hàn Thanh đi qua những nơi này lại hiện lên rõ ràng.
Ta níu tay Chúc Hàn Thanh, ríu rít nói đủ mọi thứ, tiếng cười ầm ĩ không ngừng, còn Chúc Hàn Thanh đôi khi chỉ đáp lại vài lời ngắn gọn.
Ta cảm thấy không vui vì sự lãnh đạm của Chúc Hàn Thanh, liền gọi hắn là Thái tử ca ca, muốn làm hắn chú ý.
Chúc Hàn Thanh quay lại, nhìn ta với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Từng cột, từng cây, nơi đây rõ ràng là những kỷ niệm của bảy năm trước, nhưng lại sống động như mới hôm qua.
Kỳ thật, khi còn nhỏ, ta vốn không phải là đứa trẻ quá nghịch ngợm.
Dù cha mẹ luôn che chở ta rất kỹ, nhưng họ chưa bao giờ nuông chiều ta quá mức.
Ta từ nhỏ đã quen với sự cô độc, không thích làm nũng với cha mẹ.
Sau biến cố gia đình, ta bị đưa vào cung điện xa lạ này, chưa bao giờ biết đến nỗi sợ hãi hay khóc lóc.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy Chúc Hàn Thanh, người tuổi tác gần bằng ta trong cung, dường như ta mới tìm được một chỗ dựa vững vàng.
Mặc dù Chúc Hàn Thanh còn nhỏ hơn ta hai tuổi, nhưng ở bên cạnh hắn, ta luôn cảm thấy an toàn, cảm giác mà ta chưa bao giờ có trước đây.
Mới vào cung không lâu, ta vẫn thường gặp phải ác mộng.
Ta mơ thấy nhà Triệu gia bị phá, cha mẹ bị quan binh kéo đi, m.á.u chảy thành sông. Ta chạy mãi mà không thể thoát khỏi cơn ác mộng đó.
Chúc Hàn Thanh thức giấc vì động tĩnh của ta, vội vã chạy tới, mặc bộ áo ngủ, ôm chặt lấy ta vào lòng:
“Không sao, không có việc gì, đừng sợ.”
Hắn không biết ta mơ thấy gì, chỉ lặp đi lặp lại những lời an ủi, tay vỗ nhẹ vào lưng ta. Mặc dù đêm đó hơi lạnh, nhưng tay hắn ấm áp, làm ta cảm thấy yên tâm.
Vậy là ta cứ như vậy, trong vòng tay ấm áp của hắn, dần dần nín khóc và thiếp đi.
Những ngày tuổi trẻ, vui đùa ầm ĩ, nhưng đến cuối cùng, ta nhận ra trong đó có một chút gì đó là tình cảm, và ta không còn phân biệt rõ ràng nữa.
27.
Quay đi quay lại, ta lại trở về Cảnh Dương Cung.
Tựa vào Cẩu Bảo, ta hỏi Thục phi: “Nương nương, thích một người là cảm giác gì?”
Thục phi vừa tẩy bài vừa trả lời: “Thích một người, đại khái là hắn mặc gì cũng chẳng sao, kể cả quần cộc.”
Ta nhướng mày: “Ây da, là Hoàng thượng á?”
Thục phi liếc ta một cái: “Là Viên.”
Ta không tin.
Cẩu Bảo đâu có bao giờ mặc quần cộc.
Thục phi thu bài lại, nét mặt đột nhiên nghiêm túc: “Ta nhìn ra được, Chúc Hàn Thanh ấy, tiểu tử đó rất thích ngươi. Năm đó ngươi vừa đi, hắn suýt nữa phát điên.”
Ta có chút chột dạ.
Trước đó, ta đâu biết Chúc Hàn Thanh lại có tình cảm sâu đậm với mình như vậy.
Thục phi thở dài, rồi chuyển sang đề tài khác: “Sớm biết ngươi là nữ hài, ta đã không phái ngươi đi chỗ Thái tử.”
Ta ngạc nhiên: “Vậy còn có thể phái đi đâu?”
Thục phi: “Đương nhiên là để ngươi cùng nhi tử ta bồi dưỡng tình cảm.”
Ta và Cẩu Bảo nhìn nhau, đồng loạt quay đi với vẻ mặt ghét bỏ.
“Vẫn là thôi đi.”
“Ô ô, uông!”
28.
Chúc Hàn Thanh trong bất kỳ màu sắc nào cũng đều đẹp, từ đen đến trắng, tất cả đều hoàn hảo.
Màu hồng, cam, vàng, xanh, tím - hắn mặc cái gì cũng đều đẹp như vậy.
Có lẽ, cho dù là mỗi cái quần cộc thì cũng chẳng có gì đáng ngại.
Ta hạ quyết tâm, tiến về nơi Thái tử nghỉ ngơi.
Từ xa, ta đã thấy Chúc Hàn Thanh ngồi dưới bóng cây, nhấp từng ngụm trà.
Thấy hắn, một cảm giác khó tả làm ta bỗng nhiên không thể bước tiếp.
Nhưng không thể dừng lại, ta tăng tốc bước đi, cuối cùng cứ vậy mà chạy về phía hắn.
Chúc Hàn Thanh cũng đứng dậy, đi về phía ta.
Ta lao vào lòng hắn, ngẩng đầu lên hôn nhẹ vào cằm hắn:
“Chúc Hàn Thanh, ta thích chàng.”
"Ừm, ta cũng vậy.”
“Chàng xuyên không hay xuyên quần cộc đều không quan trọng!”
“Ta cũng vậy, đều không sao cả.”
ℒ𝓸𝓿𝒆 𝔂𝓸𝓾❦ HẾT ℒ𝓸𝓿𝒆 𝔂𝓸𝓾❦