Trong hoàng cung mới xây thêm đình đài lầu các, ta dẫn theo Cẩu Bảo vừa đi vừa nhìn, trong đầu lóe lên hình ảnh khi đi ngang qua nơi này với Chúc Hàn Thanh.
Ta lôi kéo Chúc Hàn Thanh nhỏ con, líu ríu lộn xộn, thỉnh thoảng hắn đáp lại ta mấy chữ.
Ta bất mãn Chúc Hàn Thanh lạnh lùng, nên quấn lấy hắn gọi Thái tử ca ca.
Chúc Hàn Thanh quay đầu lại, hơi bất đắc dĩ nhìn ta.
Từng chuyện từng chuyện rõ ràng là bảy năm trước lại giống như mới hôm qua.
Thật ra khi còn bé ta không bám người lắm.
Mặc dù cha mẹ bảo vệ ta rất tốt nhưng chưa bao giờ nuông chiều ta.
Xưa nay ta luôn cô độc, cũng không thích làm nũng với cha mẹ.
Sau khi nhà có biến, bỗng nhiên ta được đưa vào trong hoàng cung xa lạ, chưa từng sợ hãi rơi nước mắt.
Nhưng mà trong giây phút nhìn thấy Chúc Hàn Thanh tuổi tương tự mình, cuối cùng ta giống như tìm thấy chỗ dựa.
Rõ ràng Chúc Hàn Thanh còn nhỏ hơn ta hai tuổi, ta lại có cảm giác yên tâm chưa từng có.
Lúc vừa vào cung không lâu, ta còn gặp ác mộng
Mơ thấy Triệu gia bị chém đầu cả nhà, cha và mẫu thân của ta cùng bị quan binh kéo đi, máu chảy thành sông. Ta chạy thật lâu, nhưng chạy thế nào cũng không thoát khỏi ác mộng kia.
Chúc Hàn Thanh bị động tĩnh của ta làm tỉnh giác, mặc áo ngủ chạy đến thiên phòng ôm chặt ta vào lòng: "Đừng sợ, không sao, đừng sợ."
Hắn không biết ra mơ cái gì, chỉ liên tục nói mấy chữ "Đừng sợ".
Đêm hơi lạnh, tay hắn khẽ vỗ lưng ta rất ấm.
Vì thế, ta nức nở nằm trong ngực hắn, ngủ thật say.
Thuở thiếu thời vui đùa ầm ĩ cuối cùng vẫn mang theo sự ái mộ, ta đã không phân rõ.
*
Quanh đi quẩn lại, ta lại đi trở về Cảnh Dương cung.
Ta dựa vào người Cẩu Bảo, đặt câu hỏi với Thục phi: "Nương nương, thích một người là cảm giác gì?"
Thục phi dừng đánh bài: "Thích một người có lẽ người đó mặc quần đùi hay không cũng không quan trọng."
Ta nhíu mày: "Ôi, là Hoàng thượng sao?"
Thục phi trừng ta: "Là Cẩu Bảo."
Ta không thèm tin.
Cẩu Bảo chưa từng mặc quần đùi.
Thục phi thu bài, hiếm khi nghiêm mặt: "Ta nhìn ra được, tiểu tử thúi Chúc Hàn Thanh kia rất thích ngươi. Sau khi ngươi đi, suýt chút nữa hắn phát điên rồi."
Ta hơi chột dạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thai-giam-thang-chuc-ky/chuong-9.html.]
Lúc trước khi rời đi, nào biết Chúc Hàn Thanh có tình cảm sâu đậm với ta.
Thục phi thở dài một hơi, chuyển chủ đề: "Nếu biết ngươi là nữ tử là sớm, ta sẽ không phái ngươi đến chỗ Thái tử."
Ta khó hiểu: "Không thì phái đi đâu?"
Thục phi: "Đương nhiên là bồi dưỡng tình cảm với nhi tử của ta."
Ta và Cẩu Bảo nhìn nhau, cùng ghét bỏ xoay đầu.
"Vẫn thôi đi."
"Gâu, gâu!"
*
Chúc Hàn Thanh mặc màu đen đẹp nhất, mặc đồ trắng cũng đẹp.
Đỏ cam vàng lục xanh, dường như hắn mặc màu nào cũng đẹp.
Có lẽ mặc quần đùi hay không cũng không quan trọng.
Ta hạ quyết tâm đi đến chỗ ở của Thái tử.
Ở đằng xa, ta nhìn thấy Chúc Hàn Thanh ngồi dưới tán cây uống trà.
Nhìn thấy hắn, bỗng nhiên ta không kìm được bước chân.
Bước chân của ta càng lúc càng nahnh, cuối cùng gần như là chạy.
Chúc Hàn Thanh cũng đứng lên đi đến đón ta.
Ta nhào vào lòng Chúc Hàn Thanh, ngẩng đầu hôn lên cằm của hắn: "Chúc Hàn Thanh, ta thích ngài."
"Ừm, ta cũng thế."
"Ngài mặc quần đùi hay không cũng không sao!"
"Bình thường lúc nào ta cũng mặc."