Tên trùm trường ngọt ngào - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-02-20 15:48:06
Lượt xem: 184
14
Để tôi tiếp tục giả làm bạn gái của anh, anh thực sự đã đưa tôi đến gặp gia đình.
Mấy ngày nay tôi luôn cố gắng sắp xếp lại cảm xúc của mình, nghĩ rằng dù sao cũng phải đưa ra một lời giải thích.
Chấm dứt trò đùa này.
Tôi đã tưởng rằng gia đình anh ấy sẽ là kiểu người thanh tao, lạnh lùng, ăn không nói, ngủ không nói, kiểu đó.
Nhưng vừa đến nơi, phát hiện gia đình anh sống trong một biệt thự đơn lập.
Tôi: !!!
Mẹ anh trông rất thanh nhã và cao quý, giống như người không thể với tới.
Ngay khi nhìn thấy tôi, bà kích động bắt tay tôi và nói:
"Cảm ơn cháu, cảm ơn cháu rất nhiều, cháu thật sự là một người tốt!"
"Suốt bao nhiêu năm qua, không ai có thể quản được nó, cô suýt nữa đã định đưa nó vào tù để rèn dạy, may có cháu nhận nó rồi!"
Khuôn mặt của Tạ Lương Thần đen như đáy nồi.
Tôi không nhịn được mà bật cười.
Không ngờ Tạ Lương Thần lại được đối xử như vậy ở nhà.
Anh lén nắm tay tôi, cào nhẹ vào lòng bàn tay tôi.
Nhột.
Tiếng nói trầm thấp của anh ấy thì thầm bên tai tôi: "Bạn học Tiểu Ôn, nếu em quá đắc ý thì sẽ bị trừng phạt đấy~"
Tôi cười, nhướng mày với vẻ khiêu khích: "Trừng phạt kiểu gì cơ?"
Anh cong môi, nở nụ cười đầy mê hoặc.
Tôi có linh cảm không lành.
Vào trong nhà, mẹ anh nói rất nhiều, nhưng bố anh lại khá trầm lặng.
Có lẽ là kiểu người ít nói, rất bù trừ cho nhau.
Nói chuyện một lúc, mẹ anh không ngồi yên được, "Tiểu Ôn, nếu trước đây hai con đã từng quen nhau rồi, chắc hẳn cũng hiểu nhau rồi, con xem nó cũng không còn nhỏ nữa, các con cứ thử tìm hiểu thêm đi, hy vọng có thể dạy dỗ nó về nhà, cô và bố nó đã chuẩn bị sính lễ rồi!"
Lúc này tôi mới nhận ra, hóa ra lời thúc giục kết hôn của Tạ Lương Thần là thật.
Chưa tốt nghiệp, bố mẹ anh đã sốt ruột rồi.
Nhưng mà…
Tôi vỗ vào tay anh ấy, khẽ hỏi: "Sao bố mẹ anh biết chuyện chúng ta trước đây đã quen nhau?"
Tai mẹ anh thính, ngay lập tức nghe được câu hỏi của tôi và giải thích đầy nhiệt tình:
"Cháu không biết đâu, trước kỳ thi đại học này thằng nhóc này đã yêu đương rồi, lúc không làm bài thì cứ ôm điện thoại cười ngây ngô, còn hứa với chúng tôi là điểm sẽ không giảm, nhìn điểm số của nó thật sự không giảm mà còn tăng, cô và bố nó cũng không quản nó nữa. Nhưng sau khi có kết quả thi, nó buồn bã không chịu nổi, mới biết là hai đứa đã chia tay. Lúc đó cô còn tìm giúp nó một cô bạn gái, nhưng nó cứng đầu không chịu, không vừa mắt các cô gái khác. Gần đây cô thấy nó lại giống như hồi trước, ăn cơm mà cứ ngồi cười ngốc nghếch, cô mới đoán chắc là hai đứa đã quay lại với nhau. Thế là, không lâu sau, nó lại dẫn cháu về đây, con trai tôi đúng là có triển vọng mà."
"Ôm điện thoại cười ngây ngô?"
Đây là Tạ Lương Thần sao?
Sao tôi có cảm giác như không phải là người tôi quen biết?
15
Cả khuôn mặt Tả Lương Thần đã đỏ bừng.
Anh quay đi không dám đối diện với tôi.
Tôi mỉm cười với bà ấy, "Cô ạ, bây giờ chúng cháu đang ở giai đoạn tìm hiểu nhau, không cần vội."
Sau bữa ăn, mẹ anh lại bắt đầu tác hợp chúng tôi.
Bà bảo Tạ Lương Thần dẫn tôi ra vườn hoa đi dạo.
Tôi còn chưa bao giờ đến biệt thự, đi theo anh ra vườn dạo một vòng.
Anh khẽ ho một tiếng, "Mẹ anh nói vậy em đừng để trong lòng, bà chỉ vội vàng lo cho chuyện đại sự của tôi thôi, em đừng bận tâm."
Tôi đáp lại: "Thực ra đúng là có chút khó xử."
Sắc mặt anh tối sầm, ngay cả đuôi mắt cũng rũ xuống.
Trông có vẻ cực kỳ tủi thân.
Tôi đột nhiên dừng lại, anh cũng dừng theo, nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy, "Anh cúi xuống một chút."
Rồi tôi kiễng chân hôn anh một cái.
Anh ấy ngẩn người, "Em, em có ý gì? Lần này lại là ngoài ý muốn sao?"
Tôi cong môi, nhìn về phía trước, "Ý em là, em cảm thấy muốn quay lại với anh, muốn hỏi xem anh có đồng ý không?"
Tim tôi đập nhanh.
Rất nhanh.
Như thể mọi thứ đang chậm lại.
Anh nghẹn giọng: "Hôn thêm một lần nữa, anh sẽ nói cho em biết."
Tôi lại kiễng chân định hôn anh bên má, nhưng lại thấy anh chu môi, không vừa lòng.
Ánh mắt như muốn nói, "Hôn đây cơ!"
Tôi không nhịn được mà cười.
Anh không thể đợi thêm, vội vàng giữ chặt khuôn mặt tôi, hôn sâu.
Từ trên cao, một tiếng thì thầm kích động vang lên.
"Chồng ơi, nhìn này, con trai chúng ta đã trưởng thành rồi!"
"Đánh tôi đi, ngọt ngào quá!!!"
"Ôi ôi, cuối cùng tôi cũng có con dâu rồi, chồng ơi, sính lễ chuẩn bị chưa? 500 vạn có thiếu không, hay thêm một ít nữa?"
"Cô gái nhỏ đi theo con trai chúng ta vất vả quá..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ten-trum-truong-ngot-ngao/chuong-5.html.]
Tôi không nhịn được mà cười thành tiếng.
Tạ Lương Thần thẹn quá hóa giận, ánh mắt đen nhánh ngập nước, ảo não nói: "Ôn Tiểu Xu, em không tập trung! Vừa mới có được anh em đã không trân trọng!"
Tôi cười lớn hơn.
Trái tim vẫn luôn trống rỗng bỗng nhiên như được lấp đầy bởi một cảm xúc gì đó ngọt ngào.
"Ôn Tiểu Xu, lần này là em nói muốn quay lại với anh, nếu sau này em dám chia tay, anh sẽ…"
"?"
"Đánh gãy chân anh, để em đau lòng đến chết!"
Cứu tôi!
"Trước đây không nhận ra, sao anh lại đáng yêu thế nhỉ!"
Thái độ của anh ấy đột nhiên biến mất, có chút ngượng ngùng, "Nếu đáng yêu vậy thì em yêu anh nhiều thêm chút đi!"
16
Tôi và Tạ Lương Thần thật sự đã ở bên nhau.
Tôi không thích thu hút sự chú ý, nên đã đề ra một bản hiệp định ba chương với anh.
Yêu cầu anh ấy đừng khua chiêng gióng trống chuyện yêu đương quá nhiều.
Anh nghiêm túc gật đầu, không có dấu hiệu tức giận.
Tôi còn nghĩ anh đã thay đổi.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi nhận ra, anh đâu có thay đổi đâu!
Anh chỉ đang tìm cách lách luật thôi!
Khi tôi đang đợi anh tan học gần tòa nhà giảng đường, tôi bất chợt thấy anh xuất hiện.
Nhưng đột nhiên có một cô gái chắn ngang, hình như đang cố gắng làm quen với anh.
Vẻ mặt anh lười biếng, ngón tay như vô tình chỉ vào chiếc huy hiệu trên ngực.
Chiếc huy hiệu này tôi chưa từng thấy.
Không biết là cái gì.
Cô gái đó vô thức nhìn vào chiếc huy hiệu, xấu hổ đến cả mặt đỏ bừng, vội vã chạy đi.
Lúc này anh ấy mới nhìn thấy tôi, lập tức chạy đến chỗ tôi.
Dạo gần đây, mỗi lần gặp tôi, anh ấy đều chạy, như thể không thể chờ để gặp tôi.
Dù mỗi ngày chúng tôi gặp nhau tới hai ba lần.
Khi anh đến gần, tôi lập tức túm lấy chiếc huy hiệu trên n.g.ự.c anh, nhìn qua một cái.
Hay quá ha, ra là vậy, chẳng trách cô gái kia lại đỏ mặt như vậy.
Tôi nhìn mà không biết giấu mặt vào đâu, trên huy hiệu đó có mấy chữ to:
Người bạn trai duy nhất của Ôn Tiểu Xu!
Tôi không nhịn được cười, nhưng cố gắng làm mặt nghiêm túc, "Giải thích đi?"
Anh ấy lảng tránh ánh mắt, giọng điệu ương bướng: "Mấy cô gái cấp ba cũng có huy hiệu, anh là sinh viên đại học, có làm cái huy hiệu thì sao?"
"Không sao, nhưng sao không làm cái huy hiệu riêng của mình đi?"
"Bạn bè anh đều nói con gái rất thiếu cảm giác an toàn, nếu anh chẳng làm gì, đến lúc em bỏ anh đi rồi anh biết tìm ai nói lí lẽ đây?"
Từ khi quen anh ấy, tôi cười nhiều hơn hẳn.
Tôi đưa tay véo véo má anh.
Anh cứ để tôi tùy ý xoa bóp.
Tôi giả vờ nhân từ, "Được rồi, vậy anh cứ đeo đi."
Anh ấy mắt sáng lên, ôm lấy mặt tôi hôn tôi.
Tôi đột nhiên muốn nói ra những suy nghĩ của mình.
"Này, Tạ Lương Thần."
"Sao vậy?"
"Thực ra từ khi gặp anh, em đã nghi ngờ anh chính là người em đã yêu đương trên mạng lúc trước, không chỉ biết em thích ăn gì, còn biết em thích ăn kiểu nào, như anh cố tình đến để quyến rũ em vậy."
Anh ấy một tay bỏ vào túi quần, tay còn lại véo mũi tôi.
Giọng nói đầy yêu chiều: "Đúng rồi, là anh quyến rũ em đó, sợ em bị người khác cướp mất, em đã bị anh quyến rũ chưa?"
"Đã bị quyến rũ rồi, may mà anh kiên trì."
"Đương nhiên, bảo bối của anh anh đương nhiên không thể bỏ được, dù em có thử thách thế nào, anh cũng sẽ không buông tay."
Tôi nhào vào lòng n.g.ự.c anh.
Giống như khi chúng tôi yêu nhau trên mạng, những điều tôi mơ ước đã trở thành sự thật.
Ngày hôm sau, trên confession trường toàn là tin tức về chúng tôi.
"Vậy thì chúng ta sẽ không bao giờ buông tay nữa."
Chúng tôi đi song song trên con đường trong khuôn viên trường.
Bên lối đi có bóng cây, bỗng nhiên tôi cất tiếng nói.
"Tạ Lương Thần, hồi trước dưới tòa nhà ký túc xá, có cặp đôi kia vừa hôn vừa xoay vòng, còn đá em vào bụi hoa rồi lao vào vòng tay anh, là bạn anh phải không?"
Anh ấy cứng người, giọng nói lạc đi, "Không, không phải đâu."
Tôi không nhịn được, véo vào cơ bụng anh.
Anh mới cười lên: "Xin lỗi xin lỗi, là lỗi của anh, đừng véo nữa, em cắn anh cũng được."
Thiết Mộc Lan
Trời ạ, cơ bụng anh ấy làm tôi đầu hàng rồi.
Thôi thì, tha cho anh đó~