Tên Bạn Cùng Phòng Này Lâu Nay Đã Nhắm Vào Tôi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-09-24 12:17:33
Lượt xem: 1,885

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý trí quá khứ đánh bại thảm hại, quên mất việc giãy dụa, buông chìm đắm vực sâu.

Ngoài trời gió nổi lớn, tiếng mưa ào ào.

Cơn mưa trút xuống mặt đất, nửa tháng nắng nóng liên miên, thành phố cuối cùng cũng giải tỏa.

Sau một đêm hoang đường, chiếc giường hỗn loạn mà đầu óc nổ tung.

May mà Kỳ Dịch còn chút liêm sỉ, sáng sớm ngoài mua bữa sáng, nếu để đối mặt với , sẽ thực sự c.h.ế.t .

Anh khi còn bắt chờ về, bệnh mới đợi !

Tôi tìm một bộ quần áo mặc , cầm lấy máy tính và sách vở, nhanh chóng trốn khỏi ký túc xá.

Tôi chặn tất cả phương thức liên lạc của Kỳ Dịch, ôm eo mắng ngu ngốc, bắt đầu liên hệ với môi giới để chuẩn thuê nhà bên ngoài trường học.

Mẹ gửi tiền cho , bà tám chuyện dò hỏi: "Con trai, con đang hẹn hò đấy chứ?"

Gia đình hứa rằng nếu bạn gái, họ sẽ tăng thêm một vạn phí sinh hoạt. Mẹ chờ đợi ngày từ lâu lắm .

Hẹn hò cái quái gì, bà mà làm gì với thiếu gia nhà họ Kỳ thì chắc chắn sẽ nghĩ bắt nạt , cầm d.a.o tới đây chặt mất.

Kỳ Dịch thật sự giỏi ngụy trang, tất cả xung quanh đều lừa hết. Người quen đều nghĩ ngoan ngoãn hiểu chuyện, chỉ tâm cơ thâm sâu.

Tôi và Kỳ Dịch quen từ mẫu giáo. Bố là kẻ giàu xổi, để vượt qua tầng lớp xã hội mà nhẫn tâm mua biệt thự đưa ngôi trường dành cho đám con nhà giàu đích thực.

Mẹ thì khôn khéo hơn ai hết, để chen chân giới phú bà, bà dùng đủ cách lấy lòng của Kỳ Dịch, ép làm bạn với Kỳ Dịch.

Từ nhỏ đến lớn, đều cực kỳ ghét Kỳ Dịch. Ghét vì nhà giàu hơn , ghét vì học giỏi hơn , ghét vì luôn khiến mắng.

Lên đại học cuối cùng cũng thoát khỏi , cần ở chung với loại xanh nữa. Ai ngờ thi nghiên cứu sinh đỗ trường , còn phân cùng ký túc xá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ten-ban-cung-phong-nay-lau-nay-da-nham-vao-toi/chuong-3.html.]

Kỳ Dịch gặp gì là ngạc nhiên. Tôi cũng thuận nước đẩy thuyền giả vờ làm lạ, ngờ ngày hôm lén với rằng chúng ở cùng , khiến mỗi đến thăm đều bắt ăn cơm cùng, cũng chỉ còn cách mặt lạnh cùng tiếp tục giả vờ là bạn bè thiết.

Bao nhiêu năm nay, thực sự nhà chúng nhận bao nhiêu thứ từ nhà đáng để cả nhà chúng luồn cúi gia đình đến mức .

Bạn cùng lớp thấy thêm thuốc thử, liền kêu lên: "Hậu bối, sợ c.h.ế.t , lát nữa viện trưởng tới sẽ mắng c.h.ế.t cho xem."

Forgiven

Quả thật cho quá nhiều thuốc thử, viện trưởng thấy lãng phí thuốc thử chắc chắn sẽ lải nhải với nửa tháng.

Tiền bối thấy vẻ mặt thất thần của , dám đùa với nữa, khuyên : "Hậu bối, hôm nay trạng thái của quá bất thường đấy, dạo gần đây mệt quá ? Hay là nghỉ ngơi vài ngày ."

Tôi nghĩ đến chuyện với Kỳ Dịch mà bực bội chết, đoán rằng thí nghiệm cũng tập trung làm , thế là thôi làm nữa.

Tôi sớm nên Kỳ Dịch hôm qua ngoan ngoãn như chắc chắn là ý đồ . Dù mỗi định làm chuyện đều cố tình tỏ yếu thế để khác lơ là cảnh giác.

Tôi cởi áo blouse trắng, xin viện trưởng nghỉ phép, quyết định ngoài chơi vài ngày, tiện thể cũng thể tránh mặt Kỳ Dịch.

Tôi Tân Cương thả lỏng một tuần, mỗi ngày ngắm đàn cừu và thảo nguyên, xua đuổi chuyện hôm đó khỏi đầu.

Thế nhưng vẻ mặt và giọng của Kỳ Dịch cứ luẩn quẩn biến mất, nhắm mắt chỉ thấy là hình bóng .

Tôi về trường đối mặt với , nên mua vé máy bay về nhà, trốn ngày nào ngày đó.

Hơn một tuần về đến nhà vẫn nhận điện thoại kỳ lạ nào, thở phào nhẹ nhõm, xem Kỳ Dịch cũng chỉ coi đó là một đêm vui vẻ, liên lạc với .

Quả nhiên, thiếu gia thì vẫn là thiếu gia, ở tầng lớp của thể bận tâm đến chuyện nhỏ nhặt như .

Mẹ thấy về nhà, cảnh giác hỏi: "Con trai, con gây chuyện chứ? Gần đây đòi tiền, về nhà? Con làm bậy bên ngoài, phụ lòng con gái nhà đấy nhé!"

Mẹ tuy tham tiền, thực dụng, nhưng vẫn phẩm chất và giới hạn đạo đức.

Tôi dang rộng hai tay ôm bà: "Mẹ, thể mong chờ điều hơn ở con chứ? Với , thấy con từng bắt nạt con gái bao giờ ? Nếu con thực sự thích ai, nhất định sẽ trách nhiệm với đó."

Loading...