Tể Tướng Ốm Yếu Đã Lên Kế Hoạch Kết Hôn Từ Lâu - Chương 15: Không Được Phép Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2025-03-30 12:45:55
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lan Hân nhíu mày, trong mắt hiện lên chút lạnh lẽo.

 

Bà quay lại nhìn Tần thị với vẻ mặt lạnh lùng.

 

"Ngươi còn muốn nói gì nữa?"

 

Tần thị cố gắng gượng cười. Nhìn thái độ của Lan Hân đối với Văn Lệ Thư, dù có ngốc đến mấy thì cuối cùng cũng phản ứng lại.

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

 

Hoàng đế cho phép Văn Lệ Thư vào cung. Bất kể mục đích của hoàng đế có là gì, thì chắc chắn không phải là yêu cầu nàng ta bị trừng phạt.

 

Vì nàng không phải là tội nhân nên có lẽ đây là điều tốt. Làm sao bà ta có thể trơ mắt nhìn Văn Lệ Thư được lợi cơ chứ?

 

"Cô cô, ta không tò mò đâu, chỉ là đệ phụ ta không đủ tư cách thôi."

 

Tần thị cười khổ, bất lực lắc đầu.

 

"Cô cô , ngươi có lẽ không biết, ngày thứ hai làm dâu, nàng ấy thậm chí còn quên pha trà cho nhạc mẫu. Bình thường nàng ấy cư xử như một tiện tì nhà quê. Ta thực sự lo lắng rằng nàng ấy sẽ vô tình đắc tội với các quý tộc sau khi vào cung.

 

"Làm nhục Hầu phủ là chuyện nhỏ, nhưng đắc tội với quý tộc trong cung thì lại là chuyện lớn. Cho nên, ta cầu xin ngươi cho con dâu Văn Nhược Uyển cùng ta vào cung, ta sẽ dạy cho nó lễ nghi và quy củ, để nó không đắc tội với quý tộc trong cung nữa”.

 

Những lời này được nói ra một cách chân thành, nếu không phải có ý hạ thấp Văn Lệ Thư, thì Lan Hân gần như đã tin rồi.

 

Tần thị vẫn chưa nhận ra sự thiếu kiên nhẫn trong mắt Lan Hân, bà ta nhanh chóng nháy mắt với Văn Nhược Uyển.

 

Văn Nhược Uyển lập tức tiến lên, cúi chào Lan Hân theo đúng nghi thức của các quý nữ trong kinh thành.

 

"Cô cô, tỷ tỷ của ta lớn lên ở  thôn cốc, không có kỷ luật, không biết lễ nghi trong kinh thành, có thể đưa vào cung là phúc phận của tỷ tỷ. Ta chỉ lo nếu như tỷ tỷ phạm sai lầm, đắc tội với người khác, chẳng phải sẽ gây phiền phức cho tỷ tỷ sao?"

 

Nói xong, Văn Nhược Uyển suy tính lại một cách thỏa mãn, khẳng định không tìm ra được chỗ nào sai sót. Dù sao thì nàng ta vẫn có ý tốt tới Lan Hân, điều này thật sự chu toàn, kín kẽ.

 

Vẻ mặt vốn đã lạnh lùng của Lan Hân, đột nhiên trở nên lạnh lẽo hơn sau khi nghe lời của Văn Nhược Uyển.

 

Văn Lệ Thư hơi cong khóe môi rồi quay lại.

 

"Ta già rồi chứ không có mù. Vừa rồi lúc Thẩm phu nhân hành lễ, ta không cảm thấy có gì không ổn. "

 

Văn Nhược Uyển cười nhẹ: "Trước kia ta cũng từng dạy cho tỷ tỷ một ít lễ nghi. Những gì cô cô vừa thấy, có lẽ chính là những gì ta dạy cho tỷ tỷ ta".

 

Ánh mắt của Văn Lệ Thư giật giật, nàng thật sự là cạn lời với đám người này.

 

Nếu một người quyết tâm tìm đến cái c.h.ế.t thì ngay cả Diêm Vương cũng không thể ngăn cản được.

 

"Thật vậy sao?" Lan Hân có vẻ như đang cười.

 

Văn Nhược Uyển vui mừng, nghĩ rằng Lan Hân đã nghe lời mình, càng thêm đề cao bản thân.

 

"Vâng, dù sao thì con cũng lớn lên ở kinh thành, tuy chưa từng vào cung, nhưng lễ nghi trong cung cũng hiểu đại khái, con nghĩ chỉ bảo tỷ tỷ là đủ rồi. Cô cô, cô cứ yên tâm về con, Uyển Nhi sẽ không gây phiền phức cho cô cô đâu."

 

"Đúng đó, cô cô, Uyển Nhi là một đứa trẻ rất ngoan, có nàng ở bên thì cô cô không cần phải lo lắng gì cả." Tần thị  cũng làm theo phụ họa cho nàng ta.

 

"Tốt, tốt".

 

Lan Hân liên tiếp nói hai chữ "tốt", Văn Nhược Uyển lập tức vui mừng nhìn Tần thị. Nhưng trước khi họ kịp vui vẻ, Lan Hân đột nhiên đổi chủ đề và mắng nàng ta một cách gay gắt.

 

"Định Nam Hầu thật vĩ đại! Dù sao các người cũng là quý tộc trong kinh thành, không ngờ lại các người lại ngang ngược như vậy, ngay cả lễ nghi cũng dám nói trước mặt ta".

 

Lan Hân cười lạnh, liếc mắt nhìn Văn Nhược Uyển.

 

"Nếu ta nhớ không nhầm thì ngươi chỉ là một thị thiếp trong phòng của thế tử. Từ khi nào mà phủ Định Nam Hầu lại xuống cấp đến mức, phải cần đến thiếp thất tiếp đãi khách quan vậy?"

 

"Hay là trong mắt Định Nam Hầu phủ các ngươi, ta chỉ xứng đáng được các ngươi coi ngang hàng với một thị thiếp?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/te-tuong-om-yeu-da-len-ke-hoach-ket-hon-tu-lau/chuong-15-khong-duoc-phep-xuat-hien.html.]

Mắt Tần thị mở to và bà ta nhanh chóng giải thích.

 

"Không, không, cô cô là cung nữ trong cung, nên việc chủ nhân đích thân tiếp đón cô cô là điều đương nhiên. Một nữ nhân hèn mọn như ta sao dám khinh nhờ cô cô?"

 

"Vậy thì ta sai rồi, nữ nhân này không phải là thiếp của thế tử, mà là chính thê ngẫu phối của thế tử? Ừm, Định Nam Hầu phủ của ngươi có chính thê nhưng bệ hạ lại không biết, ngươi đây là còn muốn lừa gạt Hoàng đế bệ hạ hay sao?"

Lúc này, Tần thị thực sự không còn lời nào để nói. Nếu bà ta thừa nhận Văn Nhược Uyển là thiếp thì chính là bất kính với Lan Hân. Nếu bà ta phủ nhận thì tức là lừa dối hoàng đế. Bà ta mở miệng rồi lại ngậm miệng, lo lắng đến nỗi mặt bà ta sắp nổi mụn nước.

 

Khuôn mặt của Văn Nhược Uyển đỏ lên, nàng ta cảm thấy xấu hổ, tức giận và ngượng ngùng.

 

Lúc này, nàng ta rốt cuộc đã hiểu được lời chế giễu, mà Văn Lệ Thư đã nói với nàng ta vào ngày hôm đó. Quả thực, chỉ cần nàng ta còn là thiếp thất, nàng ta sẽ thấp kém hơn người khác, thật sự không xứng đáng lên điện chính này.

 

Lan Hân vốn không có ý định quan tâm tới những chuyện này. Nhiệm vụ của bà chỉ là đưa Văn Lệ Thư đi.

 

Nhưng họ chỉ đối xử với nàng ấy như một kẻ ngốc. Chẳng lẽ là người trong cung, bà không nhìn thấu được thủ đoạn nhỏ của bọn họ sao? Thật nực cười.

 

"Ta đang tuân theo lệnh của Bệ hạ để đưa người vào cung. Đưa ai và đưa như thế nào là việc của ta. Không phải đến lượt các ngươi quyết định hộ”.

 

"Ta sẽ ghi nhớ chuyện hôm nay, nếu ngươi còn dám nói bậy nữa, ta sẽ bẩm báo mọi lời ngươi nói và việc làm hôm nay với bệ hạ. Ta muốn xem lời ngươi nói hôm nay có phải là lời từ Hầu phủ nói ra hay không".

 

Lúc này Tần thị mới thực sự sợ hãi, vội vàng xin lỗi Lan Hân.

 

"Ta chỉ nói nhảm thôi, cô cô đừng để tâm, ta biết mình sai rồi và sẽ không nói nhảm nữa đâu”.

 

Thẩm Cửu Uyên và Văn Nhược Uyển cũng nhanh chóng xin lỗi.

 

Lan Hân lạnh lùng liếc nhìn bọn họ, trong mắt hiện lên một tia chán ghét.

 

"Chúng ta đi thôi, Thẩm phu nhân”.

 

Văn Lệ Thư gật đầu rồi chậm rãi đi theo Lan Hân rời đi.

 

Tần thị và những người khác nhìn Văn Lệ Thư rời khỏi nhà, mắt họ gần như lồi ra vì ghen tị, nhưng họ không dám nói một lời.

 

Chiếc xe ngựa lắc lư và phải mất một khoảng thời gian không xác định mới dừng lại.

 

Lan Hân xuống xe ngựa trước, Văn Lệ Thư theo sát phía sau.

 

"Khi phu nhân của quan vào cung, theo lẽ thường phải vào hậu cung thì gặp Hoàng hậu trước, nhưng lần này do Bệ hạ triệu tập, nên ta sẽ đưa phu nhân tới thẳng đến Thượng Thư Phòng."

 

Trên đường đến Thượng Thư Phòng, Lan Hân giải thích với Văn Lệ Thư.

 

Văn Lệ Thư cảm ơn bà. Có lẽ vì thái độ thân thiện của Lan Hân, nên nàng quyết định thử hỏi bà xem sao.

 

"Cô cô, cô có biết vì sao Bệ hạ muốn triệu tập con không?"

 

Nàng không có tiếng tăm gì ở kinh thành, cũng không có việc gì khác để làm, ngoại trừ việc gả cho Thẩm Đình Tư. Nàng thực sự bối rối không hiểu tại sao hoàng để lại muốn gặp nàng. Nàng muốn biết càng sớm về điều đó thì càng có sự chuẩn bị tốt hơn.

 

Nhưng cung nữ vẫn là cung nữ. Ngay cả khi họ thân thiện, họ vẫn rất kín tiếng khi nói đến chuyện của chủ nhân.

 

"Phu nhân sẽ sớm được gặp Bệ hạ và sẽ biết lý do”.

 

Mặc dù không nhận được câu trả lời, Văn Lệ Thư vẫn không hề thất vọng. Nàng vẫn lịch sự cảm ơn bà ấy.

 

"Cảm tạ cô cô, Lệ Thư đã hiểu rồi."

 

Lan Hân khẽ gật đầu, đang định dẫn Văn Lệ Thư đi về phía trước thì một cung nữ chạy đến.

 

"Lan Hân cô cô, cuối cùng ta cũng tìm thấy cô rồi." Người cung nữ trông có vẻ lo lắng.

 

"Chuyện gì đã xảy ra thế?" Lan Hân nhíu mày hỏi.

 

Cung nữ vội vàng đáp: "Vừa rồi Hoàng hậu đột nhiên không khỏe, đi khắp nơi tìm kiếm người"

Loading...