TẤT LƯỚI, TẤT TRẮNG, ĐỒ REN, LÀ CỦA TÔI. ĐƯỢC CHƯA? - 10
Cập nhật lúc: 2025-03-24 06:46:39
Lượt xem: 113
Cố Tri Viễn có cả một tủ giày toàn phiên bản giới hạn, tôi nhìn mà thèm thuồng. Nếu chân chúng tôi cùng size, tôi đã muốn ôm cả về.
Các nữ sinh đi ra ngoài thấy Cố Tri Viễn đứng ở cửa chờ tôi, ai nấy đều dừng lại nhìn vào, ánh mắt tràn ngập tò mò.
Đặc biệt là lớp phó đoàn của lớp tôi, nhìn Cố Tri Viễn ngoài cửa, lại nhìn tôi bên trong, ánh mắt đầy ẩn ý.
Huhu.
Cố Tri Viễn dựa vào cửa, cười như không cười nhìn tôi. Tôi lúng túng từng bước tiến ra ngoài.
Nói người khác là bảo bối nhỏ bị bạn trai bắt gặp rồi, giờ phải làm sao, chờ online, gấp!
Tháng bảy nóng bức, vừa bước ra khỏi lớp liền cảm giác như bị tấm chăn dày chụp lên người. Cố Tri Viễn kéo tôi qua, khoác tay lên vai, đẩy tôi đi về phía trước.
Tôi còn chưa kịp chào Lão Nhị và Lão Tam.
Đi ngang lớp phó đoàn, cô ấy: “Ối~”
“Đi căn tin số ba không?”
Cậu ấy nhìn tôi, giọng nhàn nhạt: “Về nhà ăn.”
Trước kỳ thi tôi đã nhắn về cho bố mẹ, không ngoài dự đoán, nhà không ai.
Ba mẹ tôi bận công việc không ở nhà, chị Chúc Thần Duệ ngại nóng đã bay đi nơi khác nghỉ mát, chỉ còn tôi là “trẻ em nông thôn” ở lại.
Bạn trai thấy tôi ở nhà một mình đáng thương, nên thu nhận tôi.
Cố Tri Viễn: “Cô giúp việc đã nấu cơm xong, đang đợi chúng ta về.”
Đồ đạc tôi đã dọn dẹp xong từ vài hôm trước, gửi đi cái gì cần gửi, thu dọn xong cả, chỉ chờ nghỉ hè.
Tôi: “Làm sao bây giờ, Cố Tri Viễn, tôi hơi lo.”
Cố Tri Viễn cúi xuống nhìn tôi: ?
Tôi: “Anh nói xem nếu mẹ vợ không thích tôi thì làm sao?”
Cố Tri Viễn có vẻ không biết nên phản bác từ đâu, nhưng không vạch trần tôi.
Nhà giàu thì về nhà đều có người đón, Cố Tri Viễn cũng không ngoại lệ. Tài xế nhà họ Cố đã đợi sẵn ở cổng trường, chỉ chờ chúng tôi về phòng ký túc lấy đồ.
Tôi đeo balo, quay lại đã thấy cậu ấy đứng ngược sáng ở cửa, dáng người cao ráo, ánh mắt dịu dàng.
Khoảnh khắc ấy tôi có chút ngẩn ngơ. Hai tháng trước tôi mặc áo thun trắng dài mở cửa gặp cậu ấy, giờ hình ảnh đó trùng khớp lại, thời gian thật đẹp.
“Cố Tri Viễn.”
Cố Tri Viễn mỉm cười: “Ừ?”
“Về nhà thôi.”
Tin đồn có phần đúng. Ví dụ như nhà họ Cố thật sự ở trong trang viên ngoại ô A thị.
Chiếc xe thương mại màu đen sang trọng lướt êm trên đường, nửa tiếng sau rẽ vào một khu biệt thự dưới chân núi. Mỗi nhà đều có diện tích rộng lớn và không gian riêng tư.
Từ đường chính uốn lượn lên sườn núi, qua cánh cổng sắt tinh tế, chính là nhà họ Cố. Xe dừng trước đài phun nước đẹp đẽ.
Cố Tri Viễn vỗ vỗ tôi đang lim dim: “Tinh Tinh, đến nơi rồi.”
Hả, tỉnh dậy thấy cung điện luôn.
Trong phòng khách, mấy quý bà ăn mặc thanh lịch đang uống trà.
Mẹ Cố là một phụ nữ dịu dàng trầm lặng, mặc sườn xám tơ tằm thêu Tô Châu, thấy con trai bước vào liền đặt tách trà xuống: “Về rồi à?”
“Ừ.”
Cố Tri Viễn thay dép, lấy ra một đôi dép y hệt nhưng khác màu đặt dưới chân tôi.
“Cháu chào các cô.” Tôi vốn đẹp trai, khí chất nổi bật, ngoan ngoãn chào hỏi càng thêm đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tat-luoi-tat-trang-do-ren-la-cua-toi-duoc-chua/10.html.]
“Đây là?”
Cùng một vòng tròn, ai cũng biết Cố Tri Viễn, nay xuất hiện thêm một cậu nhóc nổi bật như vậy, mấy quý bà tưởng là thiếu gia nhà ai.
“Là bạn cùng lớp cháu.”
Ồ ồ, vậy cũng là sinh viên xuất sắc của A Đại.
Ánh mắt các quý bà đều tràn đầy ngưỡng mộ: “Giờ mấy đứa nhỏ vừa đẹp lại vừa ngoan.”
Bà chủ tập đoàn họ Lưu có cô con gái nhỏ, động tâm: “Phải, tôi thích kiểu thế này, giáo dục cũng tốt. Giờ tôi nghĩ thông rồi, nếu Chu Chu nhà tôi thích kiểu bạn nhỏ như này cũng tốt.”
Huhu, lông mày tôi giật giật, cái này tôi biết nói sao?
Mẹ Cố thản nhiên: “Chu Chu còn nhỏ, có gì mà vội.”
Hoài nek
Mẹ Cố: “Tinh Tinh.”
Tôi: ?
“Cháu và Tri Viễn chưa ăn gì đúng không, dì nấu sẵn rồi, đi ăn đi.”
Cố Tri Viễn dẫn tôi chào mấy cô rồi đi ăn.
Ăn uống no nê.
Sáng thi mệt nhoài, lại ngồi xe, tôi ăn no xong lập tức buồn ngủ.
“Cố Tri Viễn, tôi buồn ngủ.”
Cố Tri Viễn liếc nhìn dì giúp việc trong bếp, quay người dẫn tôi lên lầu.
Đi lên cầu thang xoắn ốc, hai bên tầng hai có hai cánh cửa. Tôi lơ mơ theo bạn trai vào căn phòng cuối hành lang.
Bên trong là phòng suite, có sẵn nhà tắm và phòng thay đồ, phòng ngủ rộng rãi, tông màu đen trắng đơn giản nhưng sang trọng.
Tôi cảm thấy lạ: “Tôi không ngủ phòng khách à?”
Cố Tri Viễn quay lại, ánh mắt sâu thẳm.
Sao lại nhìn tôi kiểu đó, tôi chỉ hỏi thôi mà.
Tôi biết co biết duỗi, lập tức đổi giọng.
“Sao có thể ngủ phòng khách được, người dễ thương như tôi phải ngủ cùng bạn trai chứ.”
“Hừ.” Cố Tri Viễn hừ nhẹ, quay người dắt tôi vào trong.
“Đó là phòng tắm, kia là phòng thay đồ, em cứ dùng trước đi, anh xuống lấy hành lý của chúng ta mang lên.”
“Vâng.”
Cố Tri Viễn đi ra ngoài.
Chậc, lại giận nữa rồi.
Ở bên nhau đã một thời gian, tôi giờ đây đã rất quen với sự thay đổi cảm xúc của Cố Tri Viễn, chỉ cần cậu ấy mặt lạnh là tôi biết ngay là vui hay giận.
Trong phòng tắm, các sản phẩm tắm rửa rất đầy đủ, tôi còn dạo một vòng quanh phòng thay đồ.
Tắm một trận thật sảng khoái. Bên ngoài vang lên tiếng sột soạt, chắc là Cố Tri Viễn lên rồi.
Chẳng bao lâu, cửa phòng tắm bị gõ: “Tinh Tinh, đồ ngủ ở đâu? Anh tìm trong vali em mà không thấy.”