Tất Cả Boss Cố Chấp Đều Là Bạn Trai Của Ta - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-02-03 08:34:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái đó, Tô Kính Ngôn, thể ở vị trí ?”

Tô Kính Ngôn vốn đang tại chỗ, cúi đầu lật xem sổ ghi chép, thấy chuyện với mới chậm rãi ngẩng đầu, chút nghi hoặc.

Tô Kính Ngôn mắc chứng mù mặt, cho dù là bạn cùng lớp, cũng đến hai phần ba nhớ nổi mặt, thế nên lục lọi đại não nửa ngày, vẫn chút ấn tượng nào với gương mặt mắt. vì lịch sự, Tô Kính Ngôn vẫn nở một nụ thiện.

Người đang chuyện với là một nam sinh đeo kính gọng dày, tên là Dương Văn Hạo, dáng cao lắm, chỉ tầm 1m73, cả toát vẻ sợ hãi rụt rè. Khoảnh khắc Tô Kính Ngôn ngước mắt , liền bắt đầu né tránh, dám thẳng .

biểu cảm của kiểu thẹn thùng khi thấy thích, ngược sắc mặt vô cùng trắng bệch, mang theo vẻ sợ hãi và khiếp đảm như ai đó uy hiếp, trông như sắp đến nơi. Mà vị trí hỏi chính là chỗ ngay cạnh Tô Kính Ngôn.

Một nam sinh trông vẻ nội hướng như chủ động đề nghị cạnh Tô Kính Ngôn, nếu để những quen thấy, chắc chắn sẽ kinh hãi như thấy quỷ.

Nhân khí của Tô Kính Ngôn ở trường thật sự cao, thậm chí những sinh viên khoa khác vì gặp mà trăm phương nghìn kế tìm thời khóa biểu của để đến dự thính, chỉ để một cái. Thế nên lúc , xung quanh Tô Kính Ngôn sớm vây kín bởi những nữ sinh ái mộ nhưng dám gần, thậm chí còn cả vài nam sinh.

Về cơ bản, ngoại trừ những chỗ trong vòng bán kính 1 mét quanh Tô Kính Ngôn, các chỗ khác đều , cả phòng học gần như chật kín. Phải rằng ngày thường học, bao nhiêu phòng học chỉ một nửa chỗ.

, hành động của Dương Văn Hạo lúc chỉ ở việc dũng cảm đề nghị cạnh , mà còn ở chỗ thể mặc kệ sắc mặt của những xung quanh mà trực tiếp xông lên.

Tô Kính Ngôn thấy biểu cảm của thì đành lòng, định mở miệng gì đó. nam sinh mắt vì sợ hãi và căng thẳng mà run rẩy khắp , mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trán, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Chưa đợi Tô Kính Ngôn kịp lên tiếng, nam sinh chịu nổi những ánh nóng rực xung quanh, đột ngột cúi gập chào , bộ dạng như sắp : “Xin, xin , làm phiền.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tat-ca-boss-co-chap-deu-la-ban-trai-cua-ta/chuong-88.html.]

Sau đó đột ngột cúi gầm mặt, bước nhanh áp lực của những ánh xung quanh, xuống hàng ghế phía phòng học xuống, cơ thể vẫn ngừng run rẩy như đang lên cơn co giật.

Mọi , thu hồi ánh mắt, chỉ cảm thấy chút khó hiểu, đó tiếp tục gia nhập đội quân thưởng thức nhan sắc của giáo sủng, chằm chằm .

Lông mày Tô Kính Ngôn vẫn nhíu chặt. Không cảm thấy phiền vì quấy rầy, mà là khoảnh khắc nam sinh xoay , tinh mắt chú ý tới cổ tay , giống như nữ sinh gặp ở thư viện hai ngày , vài vết d.a.o cắt đỏ tươi, là dấu vết do tự hại tạo .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vết d.a.o đó hiển nhiên là vết thương mới, ngay cả ống tay áo của cũng thấm máu, rõ ràng nhưng một khi chú ý thì khó lòng bỏ qua. Trong lòng Tô Kính Ngôn lập tức bắt đầu suy tính, trong đầu khỏi hồi tưởng nữ sinh nhảy lầu hai ngày . Giống như nam sinh , cả trông đều hốt hoảng, ngay cả thần thái động tác cũng một sự tương đồng kỳ lạ.

Đang lúc Tô Kính Ngôn còn nghĩ nguyên do thì đột nhiên trong phòng học vang lên tiếng rên rỉ đau đớn trầm đục, đó là tiếng vật gì đó ngã mạnh xuống đất, một tiếng “bộp” vang dội.

Tô Kính Ngôn giật , đầu về phía phát âm thanh phía . Chỉ thấy nam sinh chuyện với đang ngã đất, tay trái nắm chặt cổ tay bên , m.á.u đỏ tươi thấm qua kẽ ngón tay, m.á.u chảy càng lúc càng nhanh, nhỏ xuống sàn nhà. Mặc cho nam sinh ấn chặt thế nào cũng thể ngăn dòng m.á.u đang tuôn .

Nam sinh lăn lộn mặt đất, biểu cảm vặn vẹo dữ tợn, còn hung khí thì ngay chiếc bàn . Đáp án hiển nhiên còn nghi ngờ gì nữa, nam sinh đang tự sát. hành động vốn thuộc về những kẻ sống, còn nam sinh mắt rõ ràng khát vọng sống mãnh liệt.

Dương Văn Hạo bò mặt đất, đau đến mức ngũ quan vặn vẹo, chút ý thức còn sót khiến quỳ xuống cầu cứu những xung quanh: “Cầu xin các giúp gọi 120 với, cầu xin các ! Á! Tôi cắt trúng động mạch ! Tôi c.h.ế.t, vẫn c.h.ế.t!”

Nam sinh ngửa đầu rống lên, nước mắt nước mũi chảy dài, trông vô cùng t.h.ả.m hại. cảnh tượng thật sự quá nghẹt thở và khó tin. Những bên cạnh sớm dọa ngây từ lúc ngã xuống, vài nữ sinh thậm chí còn dọa phát .

Mặc cho Dương Văn Hạo lóc kêu gào mặt đất, những xung quanh vẫn ngơ ngác , hành động gì. Dương Văn Hạo quỳ đất, bắt đầu dập đầu, đầu đập xuống sàn, tiếp tục lóc, một tay gắt gao ấn vết thương, sắc mặt ngày càng trắng bệch.

“Mau giúp gọi xe cứu thương ! Cầu xin các ! Tôi c.h.ế.t!”

Nói đoạn, Dương Văn Hạo quỳ đất, dùng đầu gối lết , nỗ lực tiến gần gần nhất.

Loading...