9
Tôi chỉ thể hoảng hốt nhắm chặt mắt .
Phải làm đây, về nhà quá, trong nhà còn mấy con nhỏ nuôi cơ mà.
Giờ muộn thế mà vẫn về, mấy con nhỏ lo cho nhỉ.
Tôi giường, lăn qua lộn vẫn ngủ .
bên cạnh thì Kiêu Minh ngủ ngon, còn thấy cả tiếng hít thở đều đặn của .
Tôi đầu sang gương mặt ngủ say của Kiêu Minh.
Hàng mi thật dài, nhịn dùng tay khẽ gẩy, còn thì thầm:
“Anh đúng là trai thật, là một xa như nhỉ?”
Vừa dứt lời, cảm giác khẽ động.
Ngay đó, một giọng nam lười nhác vang lên:
“Sao? Tang thi cũng mặt ?”
Là Kiêu Minh, mở đôi mắt .
Tôi giật ngã ngửa về phía .
“Anh… tỉnh ! Vừa bậy thôi!”
Hắn chống đầu, híp mắt .
“Nói bậy? Thật ?”
Tôi gật đầu lia lịa.
“Thật mà, thật đó!”
Kiêu Minh khẽ khẩy, xoa đầu một cái xuống ngủ tiếp.
Còn thì tiếp tục trần nhà, trong đầu là hình ảnh về mấy con nhỏ của .
Trời nhanh chóng hửng sáng.
Thông thường giờ sẽ gọi con nhỏ của dậy.
bên cạnh con nhỏ của .
Haiz, một ngày nhớ con nhỏ.
Ngoài dự liệu của , Kiêu Minh cũng nhanh chóng tỉnh dậy.
Tôi gương mặt , vui vẻ gọi:
“Anh tỉnh !”
Hắn khẽ ừ một tiếng.
Tôi hỏi:
“Khi nào thả ?”
Lần Kiêu Minh bật .
“Muốn về ? Nằm mơ .”
Tôi ngơ ngác.
Vậy thì bắt đến đây, chẳng làm gì , rốt cuộc là ý gì?
Kiêu Minh như thấu .
“Cậu là tang thi đầu tiên chúng gặp thể tự suy nghĩ.
Chúng cần phối hợp thí nghiệm, để điều chế t.h.u.ố.c giải thể triệt để tiêu diệt tang thi.”
“Tiêu diệt…?” Tôi khẽ hỏi.
Kiêu Minh nhạt.
“, tiêu diệt, bao gồm cả .”
Như , đồng nghĩa với việc sẽ c.h.ế.t.
Tôi chậm rãi cúi đầu.
Thật , bọn họ làm là vì sự sống còn của loài .
Tôi đây cũng từng là con .
Dù quên nhiều chuyện, nhưng vẫn còn nhớ đến .
Mẹ ư? , của ?
Tôi nhớ đến công viên từng cùng qua.
Giờ chắc tan hoang cả .
Kiêu Minh thấy im lặng, liền đưa tay bóp cằm bắt ngẩng mặt lên.
Gương mặt nhỏ của lem nhem nước mắt.
Kiêu Minh dường như thoáng hoảng hốt, nhưng nhanh trở về dáng vẻ thường ngày.
“Ô hô, từng tang thi , đúng là kỳ lạ.”
Tôi để ý , chỉ :
“Tôi đồng ý phối hợp thí nghiệm.”
Lần thì Kiêu Minh thực sự ngây .
“Cậu thật sự đồng ý? Cậu sẽ c.h.ế.t đó.”
“Tôi quan tâm… chỉ là, thể cho về xem mấy con nhỏ của một chút ?”
Kiêu Minh thấy buồn , sớm tên nuôi , nhưng tận tai thấy vẫn thấy lạ.
Hắn cũng dài dòng:
“Được thôi, dù cũng ở gần đây. xem xong thì theo chúngtôi về căn cứ.”
Tôi gật đầu, ngoan ngoãn đồng ý.
Kiêu Minh định thêm thì tiếng “tút tút tút” vang lên cắt ngang.
Tôi theo âm thanh, là thứ cổ tay .
Kiêu Minh thấy hiển thị cuộc gọi, liếc sang .
Vừa kết nối, bên trong truyền đến một giọng lạnh lùng.
“Cậu đem ?” Giọng quen, là của Kỳ Lẫm.
Kiêu Minh hiệu cho im lặng.
“, là mang .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tang-thi-nho-o-mat-the-nhat-nhan-loai-lam-luong-thuc-du-tru/chuong-6.html.]
“Tôi chẳng mấy ngày nữa mới đến ? Rốt cuộc bắt thế nào, từng cho trông .”
Khóe miệng Kiêu Minh khẽ nhếch.
“Chẳng dễ tìm ? Kẻ mà thiết chắn tang thi chắn , dáng như nhưng lông nhông ngoài phố.”
“Yên tâm , sẽ đưa về gặp . Hắn cũng đồng ý thí nghiệm .”
Đầu bên Kỳ Lẫm dường như tin.
“Hắn đồng ý !?”
Kiêu Minh “hừm” một tiếng dứt khoát cúp máy.
“Đi thôi, đến xem mấy con của .”
10
Tôi theo Kiêu Minh ngoài.
Lúc , ánh nắng buổi sớm ấm áp, chiếu lên dễ chịu.
Kiêu Minh phía , thì lẽo đẽo theo .
Suốt dọc đường đều thấy đặc biệt vui, cuối cùng cũng thể gặp con nhỏ .
Kiêu Minh dường như nhận tâm trạng của .
Hắn đầu , chỉ trêu:
“Ồ, vui thế cơ .”
Tôi gật đầu thật mạnh.
“ , đúng , lâu lắm gặp con nhỏ, nhớ lắm luôn.”
Kiêu Minh bật khẽ:
“Giống y như con nít.”
Rất nhanh, chúng đến tòa chung cư của .
Bình thường bên luôn một bầy tang thi đông nghịt.
hôm nay lấy một con.
Kiêu Minh chỉ lối .
“Đi thôi.”
Bởi thang máy dùng , cùng thang bộ.
May mà tầng của cao, chẳng mấy chốc đến nơi.
Đứng cửa nhà , bất chợt thấy căng thẳng.
Tôi giải thích với con nhỏ thế nào đây?
Liệu sẽ nghĩ bỏ rơi ?
lúc đang lo nghĩ lung tung thì cửa căn hộ bật mở.
Ánh mắt chạm ngay một .
Là Tề Hằng.
Trông vẻ chút nào.
Tôi sững sờ.
Mới một ngày gặp, con nhỏ thành thế !
Tôi vội vàng chạy trong, định kéo Tề Hằng xuống ghế sofa.
bước , mới phát hiện căn nhà bừa bộn chịu nổi.
Tôi kinh ngạc Tề Hằng.
Lúc Kỳ Lẫm cũng .
Tôi dùng ánh mắt hỏi Kỳ Lẫm xảy chuyện gì.
Anh vẻ tội nghiệp.
“Hôm qua về, Tề Hằng cứ là thả , đ.á.n.h .”
Tôi sang Tề Hằng, biểu cảm của còn kinh ngạc hơn .
“Hả!? Gì mà đ.á.n.h , rõ ràng cũng tay đó thôi!”
Thấy dáng vẻ bọn họ sắp đ.á.n.h nữa, vội vàng ngăn cản.
“Dừng, dừng, dừng! Tôi chuyện !”
Tề Hằng và Kỳ Lẫm đồng loạt đầu .
Tôi căng thẳng, lắp bắp mở miệng:
“Thật … đến để tạm biệt các … Tôi! Tôi làm vật thí nghiệm.
Sau đó, nếu chế t.h.u.ố.c giải, sẽ còn tang thi nữa.
Mọi … thể trở cuộc sống .”
Nói xong câu đó, căn phòng rơi im lặng.
Một lúc lâu , Tề Hằng mới cất tiếng.
“Thế còn em?”
Tôi ngơ ngác: “Sao cơ?”
“Em thì ?”
Khuôn mặt Tề Hằng mang biểu cảm vô cùng phức tạp.
Cuối cùng, trả lời câu hỏi .
Khi và Kiêu Minh chuẩn rời , lôi cả Tề Hằng và Kỳ Lẫm theo.
Tôi kinh ngạc .
Kiêu Minh mặt đổi sắc.
“Kỳ Lẫm vốn dĩ là của căn cứ chúng . Còn tên , trông cũng khỏe, kéo về làm lao công.”
Tôi vui mừng chạy đến bên Tề Hằng và Kỳ Lẫm.
“Tốt quá , chúng vẫn thể ở cùng !”
Cả Tề Hằng lẫn Kỳ lẫm đều im lặng suốt dọc đường.
Rất nhanh, chúng đến căn nhà mà hôm từng ngủ.
Kiêu Minh gì đó với những cùng, chẳng bao lâu liền một chiếc xe lớn chạy đến.
Hắn ngẩng đầu chúng .
“Đi thôi, lên xe.”