17
Dưới sự khuyên nhủ của , cuối cùng thì Tề Hằng và Kỳ Lẫm cũng bình tĩnh ,
chỉ là bọn họ chịu cho vì mà cãi .
Hừ! Người nhỏ bé giấu giếm bí mật !
Bất quá cũng dây dưa thêm.
Kiêu Minh ở một bên xem mà hả hê, thiếu chút nữa là bưng hẳn một đĩa hạt dưa gặm .
Thấy xử lý xong chuyện, vội vàng dậy kéo tay .
“Du Châu, thôi, tặng một thứ .”
Tôi mơ mơ màng màng liền dắt phòng.
Tôi thấy một cái hộp tinh xảo.
Tôi nghi hoặc nghiêng đầu.
“Kiêu Minh, cái là gì thế?”
Kiêu Minh khẽ ho khan hai tiếng.
“Tặng , mới bảo đưa tới.”
Khó trách khi nãy lúc về thấy gọi điện thoại, hóa là chuẩn quà cho .
Kiêu Minh hiệu mở xem.
Tôi mở hộp quà , phát hiện bên trong là hai bộ y phục tinh xảo.
Phải rằng hai bộ y phục thực sự .
Tôi quần áo đang mặc .
Không tính là , cũng tính là bẩn.
so với hai bộ trong hộp thì chút bẩn bẩn.
Tuy rằng là tang thi, quá để ý mấy cái .
nếu cơ hội xinh lộng lẫy thì tiểu tang thi cũng sẽ bỏ qua!
Thế là ngay mặt Kiêu Minh liền chuẩn cởi quần áo.
Lúc Kiêu Minh vội vàng ngăn cản, đó chính bước ngoài.
Tôi nghi hoặc, mặt đỏ đỏ?
Khi đồ xong bước , ánh mắt Kiêu Minh rõ ràng sáng rực.
Hắn vòng quanh mấy vòng. Cuối cùng chỉ bật một câu.
“Đẹp cmn quá.”
Tề Hằng và Kỳ Lẫm hiển nhiên cũng thích dáng vẻ mặc như .
Tôi đến cong cong đôi mắt.
Quay sang cảm ơn Kiêu Minh: “Cảm ơn nha Kiêu Minh, thích!”
Kiêu Minh xoa đầu .
“Cậu thích là .”
Nói thật, bản cũng thích bộ quần áo .
Cho nên đến tận hôm khi phòng thí nghiệm vẫn mặc nó.
Kiêu Minh đưa tới phòng thí nghiệm, liền vui vẻ chạy chia sẻ với bác sĩ về bộ quần áo.
“Bác sĩ bác sĩ! Anh xem quần áo mới của , ?”
Tôi vốn mong bác sĩ sẽ khen, chỉ đơn thuần khoe thôi hihi.
Chỉ là ngờ bác sĩ hiếm khi trả lời.
Chỉ thấy khẽ liếc một cái, đó :
“Đẹp.”
Tôi vui mừng cực kỳ, xoay vòng vòng quanh vị bác sĩ đang bận rộn.
Bác sĩ bảo đừng quấy nữa, tự lên giường.
Tôi ngoan ngoãn lên giường, chờ bác sĩ đến tiêm.
Một mũi tiêm xuống, nhanh liền mất ý thức.
Đợi nữa tỉnh , phát hiện đau đớn như đó.
Trên tay cũng còn cái cảm giác khó chịu xích trói, ngược cảm thấy mềm mại lông tơ.
Tôi mơ hồ dậy, về phía tay .
Trên tay xác thực xích, sai.
Chỉ là mấy cái xích đó đều lót thêm một tầng lông mềm dễ chịu.
Bác sĩ chú ý tới ánh mắt đang xiềng xích.
Giải thích: “Không vì , chỉ là vì thí nghiệm.”
Tôi hì hì hai tiếng, tin.
Có mấy kinh nghiệm , những ngày thí nghiệm cũng nhanh chóng thành.
Tôi rõ ràng cảm nhận thái độ của bác sĩ đối với lên ít.
Hiện giờ hầu như mỗi ngày thời gian vui vẻ nhất chính là ở phòng thí nghiệm cùng bác sĩ.
Bởi vì ở nhà mấy nhỏ bé thật sự quá ồn ào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tang-thi-nho-o-mat-the-nhat-nhan-loai-lam-luong-thuc-du-tru/chuong-10.html.]
Mấy ngày nay, Kiêu Minh luôn đối xử với đặc biệt , điều làm chút quen.
Chỉ là mỗi như , Kỳ Lẫm và Tề Hằng sẽ cãi với .
Ví dụ như hiện tại.
“Lão Đại Tiêu, đút đồ cho Du Châu ăn cũng cần ôm trong lòng chứ.”
18
Kiêu Minh liếc mắt Kỳ Lẫm, nhàn nhạt trả lời.
“Du Châu tự cũng gì mà.”
Thấy chớp chớp mắt, gật gật đầu.
Kiêu Minh , hai tiếng, nhéo nhéo mặt .
Thấy còn động tác khác, vội vàng ngăn cản.
“Kiêu Minh, còn ăn cái . Anh đừng trêu nữa.”
Tôi chỉ mấy quả trái cây khi nãy ăn.
Về phần tại một tang thi ăn trái cây, cũng , chỉ cảm thấy ngon, còn ngọt hơn cả m.á.u Tề Hằng.
Kiêu Minh cũng dông dài, kéo tiếp tục đút cho ăn.
Tôi chú ý tới ánh mắt kỳ quái của Kỳ Lẫm và Tề Hằng.
Ăn xong, chuẩn phòng thí nghiệm.
Dạo đến phòng thí nghiệm thường xuyên.
Tôi mỗi bác sĩ rốt cuộc làm gì, chỉ là về cảm thấy cơ thể càng ngày càng đau.
Khi mở cửa phòng thí nghiệm, bác sĩ liếc một cái.
“Đến ?”
Giọng như thường lệ, lạnh nhạt.
Tôi ừm một tiếng ngoan ngoãn lên giường, bác sĩ bận rộn mấy cái lọ lọ chai chai, nhịn hỏi:
“Bác sĩ, t.h.u.ố.c giải đến khi nào mới nghiên cứu ?”
Bác sĩ liếc một cái.
“Rất nhanh thôi, thí nghiệm thì gần như xong .”
Tôi kinh ngạc trừng to mắt.
Nhanh như ? Tôi nhanh như liền c.h.ế.t ?
Tôi run run: “Bác sĩ , sẽ c.h.ế.t thế nào?”
Bác sĩ , chỉ một câu:
“Tôi sẽ để c.h.ế.t.”
Tôi mà hồ đồ cả lên. Tôi sẽ c.h.ế.t ? Kiêu Minh đó sẽ c.h.ế.t.
nhanh tiêm thuốc, ngủ mê man.
Khi tỉnh , bác sĩ thấy bóng dáng, chỉ thể tự trở về chỗ ở.
Mấy ngày cần đến phòng thí nghiệm nữa, là Kiêu Minh với như .
Tôi cũng trải qua mấy ngày bình yên, ngoại trừ mấy nhỏ bé trong nhà cứ luôn cãi .
Tất cả sự yên kết thúc trong một câu ngoài cửa sổ: “Thuốc giải nghiên cứu thành công ! Chúng cứu !”
Trong nháy mắt, ngoài cửa vang lên tiếng hoan hô, tiếng , các loại âm thanh hòa trộn .
Đang lúc ngẩn . Kiêu Minh xông , kéo ngoài.
“Thuốc giải , thử .”
Trên mặt Kiêu Minh là niềm vui che giấu .
Trên đường cũng ít chi tiết cụ thể.
Nghe t.h.u.ố.c giải khiến phần lớn tang thi khôi phục , bây giờ bộ căn cứ đều là bầu khí vui mừng.
luôn dự cảm .
Dự cảm nhanh chứng thực.
“Cái gì! Cậu thể tiếp nhận t.h.u.ố.c giải?! Nói giỡn cái gì thế?!”
Kiêu Minh lớn tiếng quát.
Người đàn ông đối diện cũng chút hoảng.
“Lão Đại Kiêu, chuyện chính là như , … thật sự cách nào tiếp nhận a!”
Kiêu Minh nắm lấy cổ áo đàn ông , đúng lúc , bác sĩ đến.
Anh ngăn cản Kiêu Minh.
“Vô dụng thôi, vốn dĩ chính là từ trích lấy thứ gì đó chế thành t.h.u.ố.c giải, thì làm tác dụng với ?”
“Vậy đến lúc đó làm bây giờ?!”
Kiêu Minh chỉ .
Nếu biến thành nhân loại, hậu quả như thế nào bọn họ đều hiểu rõ.
Cho dù là vì mà mới thể nghiên cứu t.h.u.ố.c giải, nhưng một khi tất cả đều khôi phục bình thường, chỉ còn một là tang thi, kết cục chỉ thể là cái c.h.ế.t.
Lúc , bác sĩ bỗng đến mặt .
Anh khẽ cúi đầu, ghé sát tai , thấp giọng :
“Tôi sẽ để c.h.ế.t.”