Đôi bàn tay đang siết lấy cánh tay buông thõng xuống một cách vô lực. Tôi gương mặt đờ đẫn chỉ rơi lệ , bắt đầu nghĩ, thực rõ chứ. Biết cách làm thế nào để làm tổn thương một sâu sắc nhất. Biết cách làm thế nào để khiến đau khổ.
Tôi nỡ, điều đó thực sự quá đau đớn. thực sự gượng dậy nổi nữa , khi nào mới là điểm dừng, còn bỏ bao nhiêu tình yêu nữa. Tôi cái món đồ chơi em làm hỏng nhưng nhường cho kẻ khác là đây, một ngày nào đó sẽ chịu thêm tổn thương gì từ em .
Em thực sự yêu ? Đến cả câu hỏi cũng bắt đầu nghi ngờ . Vậy thì thực sự gánh nổi nữa. Tôi chỉ thể chọn cách thu hồi tất cả.
32.
Tôi về căn nhà nhỏ của ở, em đến tìm . Tôi rõ em đang làm gì, chỉ lúc em hề ngăn cản, chỉ lẳng lặng một bên, đôi mắt đỏ hoe thầm lặng rơi lệ. Tôi chỉ lén em một cái, hiểu em nhiều nước mắt đến thế.
Là do quá đáng ? Là của em mà. Rõ ràng là của em , tại còn thể đáng thương đến ?
Tôi dùng công việc lấp đầy thời gian của . Cuối cùng khi chốt xong bản hợp đồng theo đuổi bấy lâu, ôm bồn cầu nôn mửa ròng rã mười mấy phút. Cuối cùng, vòng xoáy nước mà thẫn thờ giây lát, cảm thấy mặt ngứa, đưa tay lên sờ thì phát hiện đó là nước mắt.
Rõ ràng cảm thấy buồn, nhưng hiểu thời gian trôi , rơi lệ càng lúc càng nhiều. Tôi trở về nhà trong tình trạng kiệt sức, ngủ đến nửa đêm, chạm lạnh ngắt bên cạnh mà giật tỉnh giấc. Sau đó mới nhận đây là nhà của và Trần Mặc.
Không Chúc Tinh Li.
Cảm xúc lúc đó phức tạp đến mức khó lòng phân định, giống như trút gánh nặng giống như đột nhiên mất mát. Tôi giống như một con diều đứt dây, tự do , nhưng chẳng trời cao đất rộng thế , nên trôi dạt về .
Có lẽ vẫn thể trở về tay thả diều. thả diều sẽ trân trọng, nếu trân trọng thì dây chẳng đứt, em coi con diều là đồ chơi, một món đồ chơi thể tùy ý nhào nặn.
Tôi về nữa. Tôi gục mặt trong chăn, thầm nghĩ, sẽ bao giờ về nữa.
33.
Ngày làm việc hôm , trợ lý và cùng chờ ở phòng họp, chúng hẹn hôm nay đến ký hợp đồng ký kết ý định. Đợi mãi cuối cùng chỉ nhận tin nhắn từ trợ lý phía bên rằng sếp của họ nước ngoài đột xuất.
Tôi mím môi im lặng một lúc đáp: "Tôi ."
, vốn dĩ nên nước ngoài đụng mặt ngay tại tầng hầm giờ tan sở. Biểu cảm của đối phương chút lúng túng: "Trần tổng, ở đây?"
Tôi thản nhiên chào hỏi: "Ồ, tiện đường qua đây gặp bạn. Triệu tổng Nhật về ? Nhanh thật đấy." Tính cách của là , c.h.ế.t cũng c.h.ế.t một cách minh bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tang-em-mot-to-phieu-uoc-nguyen/chuong-24.html.]
Anh thở dài, cũng dùng lời dối vô lý như để lừa nữa, "Dạo Trần tổng đắc tội với ai ?"
"Hôm nay Sếp tổng bên lên tiếng , hợp đồng e là ký nữa."
Tôi nhếch môi, để lộ một nụ chút sơ hở: "Là vấn đề của , cảm ơn Triệu tổng thời gian qua nhọc lòng."
Tôi và cũng coi là bạn nhậu bao nhiêu cuộc rượu. Dự án hợp tác bỏ nhiều tâm huyết, nếu giành thì thành tích nửa năm nay cần lo lắng gì nữa. Ngặt nỗi giờ gặp kẻ ngáng đường, cũng chút tiếc nuối vỗ vai : "Tôi sẽ cố gắng tranh thủ với cấp , nhưng thì xem ý kiến ở thôi."
"Cảm ơn Triệu tổng nhiều."
Tôi trở về nhà với vẻ mệt mỏi rã rời, bắt đầu nghĩ chăng năm nay vận hạn ? Tình trường thất bại mà thương trường cũng chẳng xong. là chẳng bên nào. Mà sự thất bại , hóa đều do cùng một gây .
Tôi đẩy cửa bước phòng, kẻ tội đồ đang sofa ngước mắt .
"Em đến đây làm gì?"
"Đây cũng là nhà của em."
Lúc mới nhớ , em cũng thuê một phòng ở đây. Xem căn nhà cũng đổi , đúng là chẳng lấy một chuyện gì .
Tôi còn sức lực để đôi co với em , thẳng về phía phòng . Em bước tới, ngay khoảnh khắc mở cửa đẩy trong, theo sát phòng và đóng sầm cửa .
"Chúng chuyện ."
"Chia tay , gì để cả."
Đồng t.ử của em đột ngột run lên, giọng vô cùng khó khăn hỏi : "Anh chúng ... làm ?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi thấy em thật nực , trận náo loạn ngày hôm đó, lẽ nào vẫn còn tính là đang bên ?
"Chia tay ! Chia tay ! Chia tay , hiểu ?"
Em đưa tay siết chặt vai , ép thẳng: "Cho nên đó chúng vẫn luôn yêu đúng ?"
"Có ?!"