Bây giờ đây, cảm giác bàng hoàng như vật đổi dời.
Em tựa chiếc bàn gỗ lớn cạnh cửa sổ sát đất, khoanh tay . Trong đôi mắt lưu ly in bóng vẻ mặt chút lúng túng của .
"Tiểu Li, nhiều tình cảm thật nhất thiết đ.á.n.h đồng với tình yêu."
Nghe em liền , hỏi ngược : "Nên đến đây là để mặc cả với em ?"
Tôi im lặng gì. Đối với việc "chuyện đó" sắp xảy , nhất là khi đối phương là nuôi lớn như em trai, lòng vô cùng hoảng loạn. Nỗi sợ hãi đó trộn lẫn với sự mờ mịt tương lai sẽ về .
Sự im lặng của trong mắt em lẽ là một sự kháng cự lời. Thần sắc em lạnh lùng hẳn . Trong cuộc giằng co ngắn ngủi, em đột nhiên rút một tờ giấy quá lớn. Ánh mắt rơi đó, co rút như đ.â.m trúng.
Em nhếch môi, đầy châm biếm: "À, em quên mất, chính miệng là những thứ đều tính nữa mà."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Nên giờ em đưa phiếu nguyện ước chắc cũng chẳng tác dụng gì đúng ?"
Vẻ mặt lãnh đạm gương mặt em lúc trùng khớp với hình ảnh của em ngày xưa. Những giọt nước mắt của ngày hôm đó một nữa tràn về trong tâm trí . Không ôm lấy em ngày hôm chính là điều khiến hối hận nhất. Tôi hít một thật sâu, : "Tính chứ."
Bàn tay em khựng giữa trung, ánh mắt run rẩy: "Anh gì?"
"Anh là tính. Những gì cho em, đều tính hết."
Em nữa, bờ môi mỏng mím chặt. Tôi thể đoán em đang nghĩ gì qua ánh mắt thâm trầm đó.
Em : "Lại đây."
Tôi bước đến mặt em với dáng vẻ cứng nhắc. Đầu ngón tay em chạm khẽ mặt , chút lành lạnh. Ánh rơi mặt trực diện đến mức khiến tim đập dồn dập.
"Ngậm lấy."
Bờ môi ngậm lấy tờ giấy mỏng manh . Giây tiếp theo, hàng cúc áo sơ mi em dứt khoát giật tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tang-em-mot-to-phieu-uoc-nguyen/chuong-13.html.]
"Ưm..." Cái lạnh đột ngột khiến run rẩy, nhưng nhanh đó một cơ thể nóng rực phủ lên.
Tay em mơn trớn từ xuống , từ bụng lên đến lồng ngực. Tôi thấy giọng của em mang theo một chút khàn đục: "Hai năm qua cũng chăm chỉ tập thể hình đấy chứ, trai?"
Đang ngậm đồ vật trong miệng, cách nào trả lời, nhưng nghĩ em cũng chẳng cần câu trả lời của . Đầu ngón tay em nóng đến mức khiến hoảng hốt, lúc em bấu chặt lấy n.g.ự.c , kìm né tránh, nhưng kết quả chỉ là càng dán chặt lồng n.g.ự.c em hơn.
Hơi thở loạn nhịp còn quy tắc, em : "Ngực của trai lớn thật đấy. Em hôn một cái ?"
Hơi thở của em lướt qua vành tai, cảm thấy tai nóng bừng như sắp cháy đến nơi, "Được ?"
Tôi há miệng, tờ phiếu nguyện ước rơi sang một bên xuống sàn. Tôi ngờ khi chuyện thực sự diễn , mức độ hổ khó chấp nhận hơn tưởng tượng nhiều.
"Không..." Vừa mới thốt lên một âm tiết, môi em khóa chặt.
Em hôn sâu và mãnh liệt, cảm thấy đầu lưỡi tê dại. Cho đến khi lưng áp mặt bàn gỗ lạnh lẽo mới giật tỉnh táo . Nhìn thấy chú chim nhỏ bay qua cửa sổ sát đất, hít một thật sâu, đẩy em : "Đừng ở đây."
Em chống dậy, d.ụ.c vọng tình ái đậm đặc trong mắt thoáng qua một tia tỉnh táo, thở cũng dồn dập. Em chỉ chằm chằm mặt , định cúi xuống hôn tiếp nhưng nghiêng đầu né tránh, thế là em liền vác bổng lên vai, về phía phòng ngủ.
Cơ thể em bao phủ lấy như một tấm lưới dày đặc kẽ hở. Hai chiếc răng khểnh cuối cùng cũng lộ - đôi răng nhỏ ngọt ngào mà từng thích. lúc , chúng giống như những chiếc gai độc dây leo găm , khiến run rẩy. Em cúi đầu hỏi : "Đau ?"
Một tiếng kêu ngắn ngủi bóp nghẹt nơi cổ họng. Tôi hoài nghi rằng khi con cận kề cái c.h.ế.t thì sẽ thể phát âm thanh. Dường như thẫn thờ lâu, mà cũng thể chỉ mới trôi qua hai giây, "Cũng... ."
Em mím môi, hiểu trông vẻ vui, đôi mắt rũ xuống lộ chút cảm xúc cực kỳ nồng đậm, "Vì mà thể làm đến mức , thật là vĩ đại."
Đầu óc một mảnh hỗn độn, lúc ý tứ trong lời của em , càng thấy nỗi buồn dâng lên. "Lấy nuôi hổ" là một câu chuyện đáng tiếc, mà con hổ ngay cả như vẫn thấy thỏa mãn, thì làm đây?
Tôi cố gắng trấn tĩnh, ép nhanh chóng thích nghi, đưa tay vuốt ve hàng lông mày đang nhíu chặt của em , "Anh vì em trai, là vì em."
Em ngẩn , chằm chằm mặt như để phân định xem lời của mấy phần thật, mấy phần giả.
"Những gì em , đều cho em . Đừng vui nữa." Tôi , hãy một cái , với một cái giống như ngày xưa. Anh chỉ thể cho em bấy nhiêu thôi, hãy cho một chút hồi đáp .