Tôi đ.á.n.h thức bởi tiếng gõ cửa gấp gáp. Khó khăn lắm mới mở mắt , đầu cứ nặng trịch như đổ chì .
Tôi ôm đầu, lảo đảo mở cửa.
Vừa mở cửa, thấy Kỳ Tống với khuôn mặt tái nhợt vì lạnh và đôi mắt đỏ hoe.
Tôi chặn cửa, nhíu mày hỏi: "Sao nhà ở ?"
Kỳ Tống run rẩy ném một câu: "Tại tắt máy! Tại điện thoại!"
Tôi chiếc điện thoại ghế sofa, tới cầm lên, hóa là hết pin.
Tôi kéo dây sạc, cắm điện thoại khởi động máy, phát hiện cái tên điên Kỳ Tống gọi cho hàng trăm cuộc, trong đó còn lẫn hai cuộc của Thương Minh Lễ.
Kỳ Tống bước nhà đóng cửa. Bây giờ là cuối thu, ngoài đó bao lâu, mang theo một luồng khí lạnh lẽo đậm chất mùa thu nhà.
Tôi ôm cái đầu đang choáng váng của , khàn giọng : "Hết pin."
Tôi thấy gì đó , bèn lục tung tủ đồ tìm một vỉ t.h.u.ố.c hạ sốt, dậy lấy nước.
Kỳ Tống khom lưng nhặt hộp t.h.u.ố.c lên, giọng điệu hoảng loạn một cách bất thường: "Anh đang uống t.h.u.ố.c gì?"
Tôi cầm cốc nước liếc một cái: "Chỉ là t.h.u.ố.c hạ sốt thôi."
Ai ngờ Kỳ Tống đột nhiên lao tới như một con báo, nắm chặt cổ tay cầm t.h.u.ố.c của : "Không uống!"
Chẳng hiểu vì , tay đang run rẩy.
Đầu đau như búa bổ, cơ thể nóng ran đến mức cảm giác như thở phả còn bốc khói, trông chẳng khác gì Ngưu Ma Vương. "Không uống thuốc, sốt c.h.ế.t ?"
Kỳ Tống gỡ tay , mắt nổi đầy tia máu: "Thuốc hết hạn , uống sẽ rửa ruột đấy, cảm giác đó dễ chịu . Tôi sẽ mua cái mới cho , uống cái ."
Tôi hiếm khi ốm, nên cũng chẳng nhớ viên t.h.u.ố.c mua từ năm nào .
Tôi thả lỏng tay, Kỳ Tống cạy viên t.h.u.ố.c khỏi lòng bàn tay .
Tôi đang lảo đảo định về phòng thì cơ thể chợt lơ lửng.
Kỳ Tống bế bổng lên.
"Cậu!"
Tôi kinh ngạc đến mức nên lời.
Kỳ Tống đặt lên giường, đắp chăn cho : "Anh ở nhà đợi , sẽ về ngay."
Cậu lấy chìa khóa để tủ đầu giường khỏi cửa.
Bóng đèn đầu vì cũ nên ánh sáng khá lờ mờ.
Tôi cứ cảm thấy phản ứng của Kỳ Tống kỳ lạ, nhưng đầu đau quá nên chẳng thể nghĩ manh mối gì.
Trước khi , Kỳ Tống đun nước nóng ấm. Nghe tiếng máy ấm nước kêu rè rè, mệt mỏi nhắm mắt .
Ngủ bao lâu, tiếng chuông điện thoại dồn dập phá vỡ giấc ngủ vốn dĩ sâu của .
Người gọi đến là Thương Minh Lễ.
"Em trai đang ở chỗ ?"
Tôi nheo mắt: ", đang ở chỗ ."
"Đưa nó về đây."
Tôi xoa xoa thái dương: "Tôi , đợi , sẽ bảo về nhà."
Thương Minh Lễ nén thở: "Cậu đưa nó về. Cậu thể để nó ở một ."
"Thương tổng, em trai 24 tuổi , đứa trẻ còn chảy nước dãi, tự về nhà thì gì mà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tang-dang/chuong-2.html.]
Thương Minh Lễ khựng : "Đoạn Dã, em trai ... nó bệnh ."
Tôi hiểu: "Bệnh gì cơ?"
Forgiven
Ngay lúc đó, ngoài cửa tiếng động, Kỳ Tống đẩy cửa bước . Nhìn đang xách một đống đồ, buột miệng: "Anh bảo bệnh, cũng cảm ?"
Đồng t.ử Kỳ Tống chợt co , tiến đến giật lấy điện thoại của : "Tôi bệnh, đừng gọi cho nữa."
Nói xong, cúp máy ngay lập tức.
Miếng dán hạ sốt mát lạnh dán lên trán . Kỳ Tống xổm bên giường vẩy nhiệt kế: "Anh đừng bậy, hề bệnh gì cả."
Tôi dựa đầu giường, hàng mi rủ xuống của , nhàn nhạt : "Anh bảo về nhà."
Kỳ Tống kẹp nhiệt kế cho xong, xách đống đồ mua bếp: "Tôi sẽ ở đây chăm sóc ."
Chuông báo thức cài vang lên, lấy nhiệt kế , 39 độ 2.
Căn nhà thuê cũ kỹ, vẫn còn dùng bình gas.
Tôi yên tâm theo bếp: "Cậu nấu ăn ? Đừng làm nổ tung cái bếp gas của đấy."
Tôi chỉ cảm thôi, chứ mất mạng.
Nhìn Kỳ Tống thái rau gọn gàng dứt khoát, ngạc nhiên.
Hồi sống chung, Kỳ Tống chân tay vụng về, cái gì cũng làm. Có lúc còn nghĩ gia đình nuông chiều đến mức ngốc nghếch.
Kỳ Tống đang thành thạo lấy chỉ tôm: "Mấy năm ở nước ngoài, nấu ăn thì đúng là c.h.ế.t đói."
Cậu mặc đồ hiệu mà tên, trong căn bếp cũ kỹ, trông cứ như một tiểu công t.ử lộng lẫy đang cho lợn ăn . Quá lạc lõng, thể nào chấp nhận .
Tôi tiến lên lấy đồ từ tay quăng thùng rác, vớ lấy cái khăn mặt lau bừa tay cho .
Kỳ Tống sững sờ: "Đoạn ca?"
Tôi cầm lấy chiếc áo khoác ghế sofa nhét , đẩy cửa: "Tôi cần chăm sóc, mặc áo ngay."
Tôi sốt đến mức chẳng còn chút sức lực nào, mà Kỳ Tống cứ cố chấp giằng co. Sau nửa ngày, lùi bước nào, ngược làm mệt đứt .
Cậu ôm lòng, sờ trán : "Anh thế , thể để một tự sinh tự diệt ."
Tôi thở dài, bất lực : "Kỳ đại thiện nhân , coi như cầu xin . Chỗ đây chùa nhỏ, chứa nổi Phật lớn như ."
Kỳ Tống làm như thấy lời , hạ giọng : "Tôi học làm món cháo hải sản mà thích ăn, ..."
Tôi lạnh lùng cắt ngang lời : "Tôi thích ăn cháo hải sản, ghét cái mùi tanh của nó c.h.ế.t . Vì thích ăn, nên mới cũng thích thôi."
Kỳ Tống sững , đáy mắt lộ vẻ cô đơn, trông như một chú ch.ó bỏ rơi dính mưa.
"Tôi ... Vậy bây giờ ăn gì? Tôi sẽ làm cho ."
Tôi đẩy , chỉ cửa: "Tôi ăn gì cả, ."
Kỳ Tống im lặng bếp, xổm thùng rác, nhặt túi tôm vứt .
Nhìn cái hình cao một mét chín của rụt rè xổm thùng rác, tim bỗng thấy nghẹn .
Hồi , làm gì bắt làm mấy chuyện .
Cậu trầm giọng : "Không thể ăn cơm, ăn thì bệnh mới nhanh khỏi ."
Đây là lời từng khi dỗ Kỳ Tống ăn cơm lúc ốm.
Hồi đó chỉ ăn nửa bát cháo chịu ăn nữa. Để dỗ ăn thêm, thực phía còn một câu nữa.
"Ăn thêm một muỗng, sẽ cho thêm một ."
Cuối cùng, Kỳ Tống ăn hết cả nồi cháo. Sau khi khỏi bệnh, liên tục một tuần đêm nào cũng nghỉ ngơi. Hồi đó còn trẻ, mới chịu nổi hành hạ như thế.