Bất kể là chuyện Đông Tây Nam Bắc, chuyện gì cũng kể cho . Duy chỉ một nơi tuyệt đối bao giờ nhắc đến: Doãn công quán.
Tiêu Hải đôi khi rằng, tình cảm của chúng là kiểu Plato, một loại tình yêu tinh thần thuần khiết.
Tôi bao giờ phủ nhận lời , nhưng tự rõ, tất cả những loại tình cảm khắc cốt ghi tâm nhất đời , đều nếm trải đủ cả . Thế nên còn khao khát, và cũng chẳng thể thêm một nào nữa.
Năm 1939, nước Anh còn an , và Tiêu Hải lưu lạc sang Argentina. Cuối cùng cũng định cư ở Buenos Aires.
Năm 1949, tin tức quê nhà giải phóng truyền tới. Sáng hôm đó, Tiêu Hải thu dọn phục trang hỏi : "Có về ?"
Tôi lắc đầu.
Sau , chúng nhận nuôi một đứa con trai và một đứa con gái, đều là da vàng tóc đen. Đứa con trai mang họ Tiêu, con gái mang họ Doãn.
Lũ trẻ lớn khôn, cũng dần còn sức để ca hát nữa, nên xin nghỉ ở trường âm nhạc, ở nhà nuôi chim, nhạc.
Cũng may thời trẻ luyện công chăm chỉ, nền tảng nên sức khỏe vẫn luôn định.
Năm 1979, Tiêu Hải qua đời vì bệnh ung thư. Tôi nhịn ăn suốt một ngày một đêm. Con gái Doãn Mộng Mộng quỳ chân : "Thật lúc còn sống cha luôn về nhà, nhưng Người bao giờ nhắc với ba. Ba ơi, chúng về Tân Thành thăm một chuyến ."
Đó là đầu tiên trong đời máy bay, nôn đến mức trời đất cuồng. cuối cùng cũng thuận lợi ôm hũ tro cốt của Tiêu Hải trở về Doãn công quán.
Doãn công quán giờ đây trở thành một địa điểm tham quan gọi là "Cát Vương Phủ". Chúng mua vé, xếp hàng để trong.
Du khách đều đây là phủ Vương gia cũ từ thời nhà Thanh, nhưng chẳng ai nó cũng từng mang họ Doãn.
Con gái dìu sâu trong Cát Vương Phủ, ngang qua sân khấu kịch cũ kỹ.
Sân khấu vốn dĩ sơn đỏ, nay bạc màu đến mức chẳng còn nhận sắc đỏ năm nào. Chỗ đó nhiều vây quanh chụp ảnh.
Tôi hồi lâu.
Rồi bước sâu trong, qua dãy hành lang dài quấn đầy giàn nho. Tôi với con gái: "Ba và Hàn Thanh từng hái nho ở đây đấy."
Con gái mỉm , bằng thứ tiếng Trung mấy lưu loát: "Ba ơi, lúc đó ba bao nhiêu tuổi?"
Tôi chỉnh chiếc kính râm lão thị, đáp: "… Lâu quá , chẳng nhớ nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tan-thanh-khoi-lua-co-nhan-da-xa/chuong-16.html.]
Địa điểm nổi tiếng nhất ở Cát Vương Phủ gì khác ngoài chiếc lồng vàng trong căn phòng tận cùng. Chẳng du khách nào chiếc lồng vàng dùng để làm gì.
Đứng ngoài chiếc lồng, bỗng dưng mở miệng hỏi con gái: "Mộng Mộng, xăm lên một đóa hoa Mạn đà la ý nghĩa gì?"
Con gái suy nghĩ một hồi : "… Chắc là, cầu chúc cho yêu tình yêu chân chính ở kiếp . Ba ơi, chỗ nào Mạn đà la cơ? Ba cứ nghĩ ."
Tôi thực sự với con bé rằng, nhiều năm về , chính trong chiếc lồng vàng , một trai tự tay xăm lên một đóa Mạn đà la.
Cuối cùng chúng ghé qua một căn phòng hẻo lánh. Nơi vắng vẻ, trong phòng chỉ một chiếc giường bốn trụ phai màu.
Hai chiếc gối tĩnh lặng giường. Tôi đưa tay sờ chiếc gối phía trong, bên trống rỗng, chẳng gì cả.
Lòng bỗng chốc sụp đổ, c.ắ.n chặt đôi môi già nua của , thở dài một tiếng, lắc đầu bước khỏi cửa.
Trong sân, ánh nắng . Tôi : "Mộng Mộng, ba tới Hàng Châu mua một căn nhà."
"Ba ơi!" Con gái bất lực, "Tư duy của ba nhảy vọt quá, nhắc tới Hàng Châu !"
Chỉ là bao nhiêu năm nay, những gì làm, ai thể ngăn cản .
12.
Tôi khăng khăng đòi Hàng Châu, mua một mảnh vườn nhỏ gần Tây Hồ, tiêu tốn gần như bộ tiền tiết kiệm. Cũng may con trai con gái đều tiền đồ, nuôi nổi , còn thuê cho hai giúp việc.
Hàng ngày radio, trêu chim, thỉnh thoảng cũng tán gẫu với mấy ông bà lão hàng xóm. Có một ông lão đồng hương Tân Thành, mắc chứng mất trí nhớ tuổi già, ăn kiêng nể. Ông bảo ông nhận , bảo chính là đào hát Doãn Tư lệnh bao năm đó.
Ông lúc dân Tân Thành lúc dư tửu hậu đều bàn tán về , bảo cả hai cha con Doãn Tư lệnh sủng ái, chẳng khác gì một Dương Quý Phi tái thế.
Mọi đều nhạo ông già lẩm cẩm, nhưng chỉ , mỗi chữ ông đều là sự thật.
Về , chính cũng còn nhớ nhiều việc nữa, mắt ngày càng mờ, đầu óc ngày càng u mê, đến cả cháu trai cháu gái cũng nhận , cứ gọi tất cả tụi nhỏ là A Mộng.
Trong sân nhà trồng một cây Hải đường Tây Phủ đỏ rực. Một buổi sáng sớm, mơ màng thấy gốc cây một đàn ông đó, quân phục chỉnh tề, dáng cao lớn, bên hông đeo súng, dáng vẻ đầy khí thế của tuổi trẻ.
Lúc thì gọi là "Tiểu Bảo Xuyến", lúc gọi là "Vãn Đường". Cứ mỗi khi tiến gần, biến mất, nào cũng .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi bực , hờn dỗi với , nhưng khi mở miệng chẳng nên gọi là gì.