17.
Có việc mới tới cửa.
Mỗi khi có việc trọng đại, ta đều đến thăm hỏi phụ mẫu.
Hai người họ không lấy làm lạ, cho lui hạ nhân, rồi kéo ta lại gần, kể về vụ gian lận khoa cử đang gây xôn xao kinh thành.
Ngọn nguồn là do mấy chục cử tử tham gia kỳ thi mùa xuân lần này đã đồng loạt chép lại một bài văn giống hệt nhau.
Nếu đó chỉ là một bài viết bình thường thì cũng chẳng có gì đáng nói.
Nhưng đằng này, bài văn ấy lại hùng hồn dạt dào, câu chữ tinh tế, lập luận sắc bén, lợi hại vô song, đúng là một kiệt tác hiếm có trên đời.
Thánh thượng sau khi đọc qua liền kinh ngạc tán thưởng, lập tức hạ lệnh điều tra nguồn gốc bài văn, đến mức còn suýt chểnh mảng việc xử lý vụ gian lận.
Thế nhưng, sau một phen điều tra của Đại Lý Tự, người xuất hiện trước mặt bệ hạ lại chính là kẻ tai tiếng nhất kinh thành dạo gần đây—Phong Diễn.
Phong Diễn, dù gì cũng là trạng nguyên kiếp trước, tài hoa ngút trời, văn chương xuất chúng.
Dẫu đã bị tước bỏ tư cách khoa cử, hắn vẫn không thể che giấu được tài trí kinh người của mình.
Huống hồ, hắn đã sống qua hai đời, từng có kinh nghiệm ứng đối trong điện thí, nên rất biết cách biện luận, dễ dàng lấy được lòng thánh thượng.
Trong mắt bệ hạ, Phong Diễn là nhân tài có thể trọng dụng, chút tình trường vụn vặt chẳng đáng bận tâm.
Vì vậy, hoàng thượng quyết định phá lệ phong hắn làm Hàn Lâm viện thị chiếu tòng cửu phẩm.
Thế nhưng Phong Diễn lại không màng danh lợi, hắn dập đầu xin một thánh chỉ—
Hắn muốn cưới một người.
Ta lập tức hóng chuyện, chen miệng vào: "Hắn muốn cưới Giang Nhược Thủy?"
Dẫu sao, Giang Nhược Thủy đã có phu quân, mà chuyện hai nam tranh một nữ luôn là chủ đề ưa thích của thiên hạ.
Nhưng phụ mẫu ta lại nhìn ta bằng ánh mắt quái dị. Hai người họ cứ đùn đẩy lẫn nhau, chần chừ không nói.
Linh cảm bất ổn bỗng dâng trào trong ta.
Cuối cùng, phụ thân ta là người chịu thua trước mẫu thân.
Ông né tránh ánh mắt ta, ấp úng nói: "Tuyết Yên, con nghe phụ thân nói đã, đừng kích động..."
"Con không kích động, nhưng con có thể không nghe không?"
Trước khi kịp bịt tai lại, cha ta vội vàng buột miệng: "Phong Diễn không cần quan chức quyền thế, hắn chỉ cầu thánh chỉ ban hôn— muốn cưới con."
Thật xui xẻo!
Hai đời hai kiếp, hắn vẫn là đến để tìm ta báo thù mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tan-niem/chuong-9.html.]
18.
Từ xưa đến nay, thỉnh cầu thánh chỉ ban hôn chưa bao giờ là một ân điển có thể đạt được chỉ bằng một tờ tấu chương.
Huống hồ gì hôn sự giữa ta và nhị thiếu gia đã được công khai minh bạch, quan phủ từ lâu đã ghi danh chúng ta vào sổ. Triều đình tất nhiên không thể dung thứ chuyện một nữ nhân tái giá khi hôn ước còn hiệu lực.
Thế nhưng bệ hạ trọng nhân tài, ngài chỉ coi như chưa từng nghe thấy lời thỉnh cầu của Phong Diễn.
Ngày Phong Diễn nhậm chức cũng chính là ngày ta xuất giá. Nhưng sự vùng vẫy cuối cùng của hắn chẳng làm thay đổi được bất kỳ điều gì.
Hắn không đến Hàn Lâm Viện báo danh, mà lén lút trèo qua cửa sổ lầu thêu được trang hoàng bằng lụa đỏ.
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
Ngày đại hôn, cả phủ rực rỡ phô trương, không khác gì kiếp trước.
Ta lại một lần nữa ngồi trước chiếc gương đồng khảm đầy trân châu, đầu đội phượng quan, giá y đỏ rực như lửa.
Phong Diễn lặng lẽ bước vào, ta nhìn thấy trong gương giọt lệ lăn nơi cằm hắn, đôi môi mỏng tái nhợt.
Giọng hắn khàn khàn mỏi mệt, nói rằng hắn hối hận rồi.
Ta không quay đầu nhìn kẻ phía sau.
Sau khi trọng sinh, ta tự tay chải mái tóc mây, vẽ mày ngài sắc sảo, hóa thân thành dáng vẻ đoan trang mỹ lệ, chọn gả một người xứng đáng.
Chỉ mong hóa giải ân oán, buông bỏ hận thù, mỗi người một lối, bình yên vui vẻ.
Nhưng Phong Diễn chưa bao giờ chịu buông tha ta.
Cô dâu trong gương nhẹ nhàng lau đi son thắm nơi môi, chậm rãi vẽ mày: “Ngươi hối hận thì sao? Nói với ta thì sao?”
“Phong Diễn, ngươi tự cho rằng chỉ cần gặp lại ta, ta sẽ động lòng mà cùng ngươi bỏ trốn, đúng hay không?”
Ta liếc nhìn sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt, bật cười lạnh lùng: “Nhưng ngươi nghĩ ngươi có tư cách nhận kết cục ấy sao?”
Ồ.
Suýt nữa thì ta quên mất, hắn vẫn cho rằng mình có cái sức hút khiến người ta phải sống ch*t vì hắn.
Kiếp trước, Giang Nhược Thủy không cưới được hắn, cuối cùng cam lòng treo cổ tự vẫn.
Nhưng đó thực sự là sức hút của Phong Diễn sao?
Không. Đó là sự si tình của một nữ tử ngây thơ, nguyện dốc hết tất thảy đổi lấy chân tình.
Phong Diễn không phải bây giờ mới nhận ra tình cảm của mình.
Hắn chỉ đang hối hận vì sau khi sống lại, ta không còn vì hắn mà hy sinh tất cả nữa, khiến hắn thất bại, mất mặt ê chề.
Hắn gắng sức bù đắp, cố che đậy nỗi bất lợi, nhưng ta không muốn dây dưa thêm cùng hắn.
Trang điểm xong, ta toan khép quạt, cất bước ra khỏi phòng.
Phong Diễn không cam lòng, siết chặt cổ tay ta: “Tuyết Yên, ta không tin trong lòng nàng không còn chút tình cảm nào dành cho ta.”