Tàn Niệm - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-02-19 07:53:29
Lượt xem: 1,343

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11.

Ta tự nhiên không dám nhận ngọc bội mà Phong Diễn hao tâm tổn sức làm ra.

Chẳng phải ta muốn tác hợp hắn với Giang Nhược Thủy, mà chỉ lo nếu ta nhận lấy, phụ thân ắt sẽ cho rằng ta đã ngầm chấp thuận hôn sự này.

Ta giả vờ nhận lấy miếng ngọc được chế tác tinh xảo, ngoài miệng bĩu môi chê bai: "Chỉ là một miếng ngọc bội rách nát, có đáng để phụ thân bán cả con gái không?"

Tay ta lại chẳng hề dừng, để mặc ngọc bội tuột khỏi tay, rơi xuống đất.

"Choang" một tiếng, ngọc bội vỡ tan.

Sắc mặt Phong Diễn lập tức khó coi đến cực điểm.

Nhưng ta chẳng lấy gì làm lạ, ngược lại còn cố tình sai càng thêm sai, nhấc chân giẫm thêm hai cái: "Nghe tiếng vỡ giòn như vậy, chỉ sợ cũng chỉ đáng giá trăm lượng bạc mà thôi. May mà chưa đem ra ngoài, bằng không thiên hạ chắc cười đến rụng răng mất."

Nói xong, ta tự thấy không thú vị, liền quay người bỏ đi.

Phụ thân chỉ biết đưa tay che mắt, thở dài một hơi, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể làm gì cô con gái bướng bỉnh này.

Ông liếc nhìn Phong Diễn sắc mặt u ám, liền hào phóng vung tay, ném ra hai trăm lượng bạc xem như bồi thường.

Phong Diễn vốn dĩ đang buồn vì thiếu tiền.

Nhưng giờ đây, bạc đã có, chỉ là tín vật định tình mà Giang Nhược Thủy chỉ đích danh muốn có lại không còn nữa.

Hắn chắc chắn muốn tìm ta đòi một lời giải thích.

Nhưng ta không muốn đối diện, liền trốn trong khuê phòng, theo mẫu thân học toán pháp, luyện cách xem sổ sách.

Đến khi ta đủ sức tự mình trông coi cửa hàng nhỏ, Biện Kinh đã vào cuối thu.

Nhân lúc rảnh rỗi, ta muốn thể hiện chút hiếu đạo với phụ mẫu, nào ngờ lại tình cờ nghe tin Giang Nhược Thủy đã đính hôn.

Nhưng đời này, phu quân của nàng ta không phải Phong Diễn, mà là biểu ca xa của Giang gia.

Phụ mẫu ta bôn ba thương trường nhiều năm, kết giao rộng rãi, nghe tin này chỉ biết cảm thán rằng các danh môn thế gia chốn kinh thành, phần nhiều đều chỉ có vẻ hào hoa bề ngoài mà thôi.

Giang gia của Ngự sử Trung thừa cũng chẳng ngoại lệ.

Nay, khoản thâm hụt nhiều năm của họ đã đến mức không thể che giấu được nữa.

Dù có chức vị cao bao nhiêu, cuối cùng vẫn chẳng thể không bán nữ nhi đổi bạc, vá lấp lỗ hổng.

Còn vị hôn phu của Giang Nhược Thủy, lại là thủ lĩnh đường thủy ở địa phương.

Dù có xuất thân là giặc cướp sông hồ, nhưng chỉ cần xuất ra sính lễ hàng ngàn lượng bạc, vẫn có thể cưới được danh môn khuê tú kinh thành.

Tin tức truyền ra, Giang Nhược Thủy đã mấy lần lén chạy đến cổng hông nhà ta, ôm Phong Diễn khóc lóc.

Chuyện này, kiếp trước chưa từng có.

Bởi lẽ khoản thâm hụt của Giang gia đáng lẽ ra đã sớm được Phong Diễn dùng bạc của nhà ta mà lấp đầy rồi.

Nay, Giang Nhược Thủy đứng nơi cổng hông nhà ta, vừa ai oán, vừa hối hận, lại có chút không nỡ.

Nàng ta không nỡ rời xa phụ mẫu, không nỡ rời xa tình lang, càng không nỡ rời khỏi kinh thành.

Duy chỉ có một điều, nàng ta không hề không nỡ xuất giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tan-niem/chuong-6.html.]

Bởi vì là danh môn khuê tú, Giang Nhược Thủy sớm đã hiểu rằng hôn sự của nàng xưa nay chưa từng do nàng làm chủ.

12.

Trước lúc lên đường, Giang Nhược Thủy đem tín vật định tình mà Phong Diễn đã dùng hai trăm lượng mua về, trả lại cho hắn.

🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗

Thiếu nữ môi son khẽ mím, hai gò má ửng hồng tựa mây chiều.

Lời từ biệt của nàng theo gió thu lặng lẽ trôi xa: "Phong lang, chúng ta có duyên ắt sẽ gặp lại."

Ta vốn nghĩ rằng Phong Diễn sẽ giữ nàng lại.

Nhưng hắn lại khiến ta bất ngờ—hắn chẳng hề níu kéo.

Ánh tà dương dần buông, thiếu niên phong trần quay đầu, ánh mắt chạm đến bóng váy ta khẽ lay động trong gió.

Ta lại từ trong mắt Phong Diễn nhìn ra vài phần bối rối cùng kinh hỉ.

Hắn cẩn thận chọn lời, chậm rãi mở miệng: "Tuyết Yên, sao nàng lại ở đây?"

Ta khẽ mỉm cười, nhàn nhã đáp lại: "Đây là nhà ta, cớ gì ta không thể ở đây? Phong công tử hỏi vậy, chẳng lẽ muốn đuổi ta đi?"

"Nhưng là nhà ta thấy công tử khổ cực đèn sách, mới để công tử lưu lại, chẳng những không dụng công học tập, mà còn cùng người phong hoa tuyết nguyệt. Xét cho cùng, kẻ nên rời đi hẳn là công tử chứ?"

Phong Diễn đứng chôn chân tại chỗ.

Dù có là trạng nguyên lang, e cũng khó lòng tiếp nhận việc bị hai vị mỹ nhân liên tiếp hạch tội.

Ta lười tranh cãi với hắn, nhưng cũng không thể hoàn toàn không quản.

Sau thu, tuyết lớn ập đến, chỉ sau một đêm đã chuyển hẳn sang đông.

Quê nhà Phong Diễn vốn đã mất mùa, phụ mẫu hắn vì tiết kiệm ăn mặc mà sớm đã tiều tụy, nay lại thêm khí trời rét buốt, rốt cuộc bệnh tật kéo đến, cả hai cùng ngã xuống.

Phong Diễn là kẻ tham lam vô độ, nhưng phụ mẫu hắn lại là lão nông chân chất, cần cù.

Kiếp trước, ta thương cảm hai ông bà, sớm đưa họ vào kinh dưỡng lão, giúp hắn bớt đi gánh nặng.

Hai người rất biết ơn, âm thầm khai khẩn đất hoang ngoài thành, đến vụ thu liền đích thân đánh xe bò chở đầy trái cây vào tặng ta.

Họ chưa từng đề cập đến hôn sự của chúng ta, chỉ cẩn thận theo chân gia nhân, gọi ta một tiếng "đại tiểu thư".

Năm đó, tiết thu ở Biện Kinh hanh khô, tóc ta thường xuyên rối bù khó chải.

Mẫu thân Phong Diễn nhìn ra vấn đề, tự tay nấu một vò dầu hoa quế, đưa tới cho ta.

Bà thấy ta dùng rất tốt, liền vô thức đưa bàn tay thô ráp lên lớp váy vải thô, khe khẽ xoa nắn.

Ta lấy làm lạ, chẳng lẽ hạ nhân ta phái đi đã ăn chặn mất tiền bạc, để bà phải ăn mặc đơn sơ đến thế?

Mẫu thân Phong Diễn vội xua tay, nói bà đã có không ít xiêm y lộng lẫy, chỉ là lão nhân làm nông, không nỡ mặc mà thôi.

Đúng là bà vất vả lắm mới luyện được một vò dầu hoa quế, nhưng cũng chẳng nỡ giữ lại một phần nhỏ cho bản thân.

Mà nay, cả hai ông bà đều đã bệnh nặng.

Phong Diễn nóng lòng như lửa đốt, nhưng cũng chỉ có thể đem tín vật định tình hai trăm lượng kia hạ giá cầm cố, gửi bạc về quê.

Bởi lẽ, đến mùa xuân sang năm, kỳ thi đình sẽ diễn ra, hắn quyết không thể rời khỏi kinh thành vào lúc này.

Loading...