9.
Niềm vui của tiểu thư khuê các cũng chẳng có gì đặc biệt, chẳng qua là bắt gặp kẻ khác tư tình, rồi châm chọc rằng mắt nhìn của họ cũng chẳng ra gì mà thôi.
Chỉ là… Phong Diễn này thẩm mỹ cũng tốt thật đấy.
Mái tóc vấn hờ hững, nét phấn son nhẹ nhàng điểm tô. Giang Nhược Thủy quả nhiên là một mỹ nhân kiều diễm, dáng vẻ phong tình vạn chủng.
Nhưng nàng ta có thể không chút do dự mà hẹn hò riêng với Phong Diễn dù biết có khả năng bị bắt gặp, cũng coi như can đảm.
Mùa hạ ở Biện Kinh, gió đông nhè nhẹ, tà áo mỏng của thiếu nữ khẽ lay động như gợn sóng lăn tăn.
Giang Nhược Thủy vén lọn tóc bị gió thổi rối ra sau tai, giọng nói mềm mại, trong trẻo như tơ lụa: "Phong Diễn, thiếp cứ mãi theo chàng không danh không phận thế này, sao chàng ngay cả một tín vật cũng không chịu cho thiếp chứ?"
Nói rồi, mỹ nhân làm bộ giận dỗi, vừa thẹn thùng vừa hờn trách: "Người khác tư định chung thân, thiếp cũng tư định chung thân, sao lại chọn trúng một tên đầu gỗ như chàng vậy!"
"Ta thấy ngọc hoàn này không tệ, coi như nhận trước một phần sính lễ của chàng đi!"
Giang Nhược Thủy dịu dàng vươn tay, lấy đi miếng ngọc hoàn trên người Phong Diễn.
Còn hắn, từ đầu đến cuối chỉ cúi mắt gật đầu, hoàn toàn thuận theo.
Hừ.
Yêu hay không yêu, đúng là rõ ràng như ranh giới sông Ngô.
Nhưng chẳng ai trong chúng ta ngờ rằng, lần này Giang Nhược Thủy đến không chỉ đơn thuần là để gặp mặt.
Khi đã có được ngọc hoàn của Phong Diễn trong tay, nàng ta lập tức tỏ vẻ chán ghét sợi dây đỏ mà tình lang của mình đã tự tay xâu lại.
Giang Nhược Thủy không chút do dự vứt sợi dây xuống đất, trong lòng bàn tay trắng muốt chỉ còn lại miếng ngọc hoàn sáng bóng.
Nàng ta hờn dỗi nói: "Phong Diễn, thiếp còn thiếu một chiếc ngọc đỡ và tua lụa. Chàng hãy đến Ngọc Tiên Các đặt làm ngọc đỡ, rồi qua Tú Tâm Phường tìm vị tú nương đến từ Giang Nam may cho thiếp một dải tua thật đẹp. Trước cuối tháng, chàng nhất định phải đưa cho thiếp, để chứng tỏ lòng thành."
Thực ra, yêu cầu của Giang Nhược Thủy cũng chẳng phải quá cao, chỉ là… nàng ta xem trọng môn đăng hộ đối.
Nếu Phong Diễn là con cháu quyền quý hoặc có một vị hôn thê cam tâm tình nguyện dâng hiến mọi thứ cho hắn, thì chuyện này cũng chỉ là một câu dặn dò tuỳ tiện mà thôi.
Thế nhưng… ngọc đỡ của Ngọc Tiên Các ít nhất cũng trăm lượng bạc, trên không giới hạn.
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
Còn Tú Tâm Phường là chốn lui tới của các tiểu thư khuê các nổi danh Biện Kinh, nếu để tú nương Giang Nam tự tay may, từng tấc lụa đều là từng tấc bạc.
Kiếp này, Phong Diễn đâu phải kẻ mới bước chân vào đời, sao hắn lại không hiểu mình khó lòng đáp ứng nổi yêu cầu của Giang Nhược Thủy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tan-niem/chuong-5.html.]
Thế nhưng… hắn vẫn đồng ý.
Một nha hoàn ngồi nép bên tường xem náo nhiệt bật cười, chê hắn đúng là ngốc thật.
Ta cũng muốn cười.
Nhưng tại sao… trên khoé môi lại chỉ có vị đắng của những giọt nước mắt?
10.
Kiếp trước, kể từ khi hôn ước giữa ta và Phong Diễn được định đoạt, phụ mẫu không ít lần lấy cớ chỉ dạy việc kinh thương, xử lý gia vụ để ngấm ngầm giúp đỡ con rể tương lai.
Bọn họ sợ rằng một thư sinh bần hàn như Phong Diễn sau này cưới ta sẽ chẳng có sính lễ thể diện. Nhưng sản nghiệp này vốn thuộc về vợ chồng ta, phụ mẫu chưa từng keo kiệt.
Huống hồ sau khi họ qua đời, ta tay trói gà không chặt, chẳng tinh thông buôn bán, càng không đủ thủ đoạn quản người. Cuối cùng, cơ nghiệp trong tay ta cũng trở thành vật trong túi Phong Diễn.
Hắn đối với Giang Nhược Thủy thì có cầu ắt ứng, chu toàn từng ly từng tí, duy chỉ với ta là thiệt thòi khắp nẻo.
Dẫu vậy, hắn vẫn giữ lời hứa, đăng khoa xong liền cưới ta. Chỉ là ba thư sáu lễ đều có thể miễn thì miễn, sính lễ lại càng mơ hồ, thực chất là không hề có.
Nhưng bí mật lại là thứ đáng giá nhất.
Một thời gian, lời đồn lan khắp kinh thành, thiên hạ đều tin rằng vị tân khoa trạng nguyên Phong Diễn đã tặng cho ta một món gia bảo vô giá.
Kẻ kể người nghe, tam sao thất bản, cuối cùng đồn rằng đó là biển ngạch do tiền triều ban thưởng cho nhà họ Phong.
Thế nhưng, thứ ta thực sự nhận được, chỉ là một hôn lễ hữu danh vô thực, cùng một tân lang nguyện ch*t vì nữ nhân khác.
Ta vô cớ khóc một trận, dọa đến nỗi nha hoàn bên cạnh không dám nhắc nửa chữ về chuyện tình giữa Phong Diễn và vị nữ tử kia.
Mãi đến hôm nay, phụ thân trở về, không như thường ngày cầm theo món gì mới lạ để ta giải khuây, mà sắc mặt lạnh nhạt, nghiêm nghị sai người truyền ta đến thư phòng.
Ta cứ ngỡ bản thân đã bị phát hiện vụ lén lút xem sổ sách trong phủ, nào ngờ bước vào lại thấy Phong Diễn cũng đứng chờ.
Ta với hắn vốn chẳng hợp, hành lễ qua loa xong cũng chẳng nhìn thêm, phụ thân thấy thế chẳng hề ngạc nhiên, chỉ đặt trước mặt ta một dải ngọc bội, bảo ta xem kỹ.
Ông chậm rãi cất lời: "Nghe nói ngọc bội của con đã vỡ, hắn không quản ngày đêm chấp bút chép kinh kiếm bạc, gom góp ngân lượng làm lại ngọc đỡ, còn treo thêm tua lụa."
"Nếu không phải hôm nay tú nương ở Tú Tâm Phường gặp ta ngoài cửa tiệm, tiện miệng hỏi khi nào ‘Phong công tử trong phủ’ mới thanh toán nốt số ngân lượng còn thiếu, ta cũng không hay biết."
"Tuyết Yên à, vi phụ thấy Phong công tử đối với con cũng có tâm ý."
Hóa ra phụ thân là muốn làm bà mối, quả thật khiến ta thót tim một trận.
Không trách được sắc mặt Phong Diễn hôm nay khó coi như vậy, hệt như hôm hắn thành thân cùng ta kiếp trước.