Tàn Niệm - Chương 10
Cập nhật lúc: 2025-02-19 07:55:20
Lượt xem: 1,590
19.
Không chút do dự, ta trở tay tặng hắn thêm một cái tát.
Vừa vặn đối xứng với cái trước.
"Ngươi không tin? Ngươi dám không tin?"
"Ta đã từng thật lòng thật dạ đối đãi với ngươi, xem ngươi là phu quân, là trời của ta. Nhưng ngươi chỉ nhớ ta bướng bỉnh phá phách, nhớ ta không chịu để ngươi lợi dụng hôn ước lần nữa, không còn thay ngươi phụng dưỡng song thân. Còn phu quân thật sự của ta, ba thư sáu lễ, tám người khiêng kiệu rước ta về làm thê tử. Chàng nhớ rõ ta kỵ món gì, thích món gì."
"Phong Diễn, là ta không cần thứ chân tình rẻ mạt của ngươi trước, chứ không phải ngươi hối hận trước."
Phong Diễn như thể bị rút hết sức lực.
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
Hắn rũ mắt nhìn ta, hàng mi khẽ run, chắn đi ánh sáng phản chiếu từ gương đồng, như thể có giọt lệ sắp rơi mà chưa rơi xuống.
Ta cảnh giác nhìn hắn.
Ngày đại hôn trọng đại, quan trọng nhất là sự hòa hợp mỹ mãn.
Ta không muốn hắn như kiếp trước, chịu kích động không nổi, rồi lại từ lầu thêu của ta nhảy xuống.
Cuối cùng, Phong Diễn chỉ lặng lẽ rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn đi xa với vẻ thất thần, ta lại vô thức tự giễu mình đa tình.
Ta nào phải giai nhân mà hắn yêu sâu sắc nhất trong đời, làm sao hắn lại vì ta mà liều mình tìm ch*t?
Con người sống đâu chỉ có yêu hận tình thù.
Song thân còn đó, tháng ngày bình lặng mới chính là thứ ta đời trước khát khao mà chẳng có được.
Bái đường lạy phụ mẫu, kết tóc thành phu thê.
Hôn lễ của ta không còn là lễ tế của những kẻ si tình, không còn ai giẫm đạp lên bi hoan của ta để chứng minh tình yêu bền vững thiên thu.
20.
Sau khi thành thân, ta rất lâu không còn nghĩ đến Phong Diễn nữa, thậm chí những chuyện kiếp trước cũng như một giấc mộng hoàng lương, dần dần phai nhạt, mất đi cả vẻ rực rỡ lẫn bi thương.
Ta bắt đầu hợp nhất cửa tiệm Mật Tiên Cục với sản nghiệp của gia tộc.
Cho đến khi nửa con phố phồn hoa bậc nhất Biện Kinh đều do một tay ta gây dựng, lúc ấy phu quân mới chợt nhận ra rằng, ta chưa bao giờ là loài tơ hồng phải bám víu vào chàng để sinh tồn.
Thêm một năm nữa trôi qua, khoa cử mùa xuân lại có bảng vàng. Lúc này, chàng đã hoàn toàn không nhúng tay vào chuyện vận hành Mật Tiên Cục nữa.
Nhưng lại nghe đồn rằng, nhờ sự quyết đoán và tầm nhìn của ta, ngay cả các nương nương trong hậu cung cũng vô cùng tán thưởng Mật Tiên Cục.
Danh tiếng của Mật Tiên Cục vì thế vang xa, kéo theo gia nghiệp của nhà ta cũng phát triển vượt bậc.
Phụ mẫu vui vẻ an hưởng tuổi già, suốt ngày chỉ lo nuôi chim, chăm hoa.
Còn Giang Nhược Thủy, nàng rời kinh thành, gả đi xa, nhưng phu quân đối đãi với nàng không tệ.
Cửa hàng phấn son, tiệm vải, các quầy trang sức dưới trướng ta thường xuyên nhận được những đơn đặt hàng qua đường thủy.
Kiểu dáng, chủng loại đều là những thứ Giang Nhược Thủy từng yêu thích trước khi xuất giá.
Mãi cho đến một ngày, khi gã tiểu nhị trong tiệm cầm đồ ôm đến một hộp tranh mỹ nhân đầy ắp, ta lại một lần nữa gặp Phong Diễn.
Hắn chỉ vừa đến tuổi nhược quán, nhưng mái đầu đã bạc trắng, bóng lưng còng xuống.
Hôm đó là ngày trực ở Hàn Lâm Viện, nhưng hắn không khoác quan bào, mà chỉ mặc áo vải thô, trông chẳng khác nào dáng vẻ một thư sinh nghèo từ nông thôn vừa lên kinh năm ấy.
Phong Diễn muốn cầm cố những bức họa mà hắn trân trọng nửa đời, đổi lấy lộ phí về quê.
Tiểu nhị trong tiệm vốn giỏi xem tướng người mà đánh giá.
Ban đầu, hắn trưng ra vẻ mặt khinh khỉnh, mở hộp tranh ra, nhưng khi nhìn thấy từng khuôn mặt trong đó, hắn hoảng hốt đến mức vội vàng gọi ta tới cửa hàng.
Thứ Phong Diễn muốn cầm cố, chính là vô số tranh chân dung của ta, khi ngồi, khi đứng, khi vui, khi buồn, đủ mọi dáng vẻ.
Nét bút của hắn điêu luyện, tài vẽ xuất chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tan-niem/chuong-10.html.]
Tranh mỹ nhân của Phong Diễn xưa nay luôn sống động như thật.
Nhưng ta chẳng buồn nhìn kỹ, cũng không lưu luyến quá khứ được phác họa trong tranh.
Ta chỉ hờ hững hỏi, như thể đang chuyện trò với một người xa lạ: "Phong Công tử, nửa hộp tranh mỹ nhân trước đây của ngươi đâu rồi?"
21.
Phong Diễn hiển nhiên không ngờ rằng ta chẳng hề châm chọc hắn, ngược lại, còn đối xử với hắn như cố nhân thuở trước, ôn hòa và thân thiện.
Hàng mày hắn giãn ra đôi chút, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn.
Hắn vượt quá giới hạn, trực tiếp gọi nhũ danh của ta: "Tuyết Yên, quả nhiên nàng vẫn xem qua hộp tranh của ta."
Kiếp trước, thứ hắn trân quý nhất lại là từng bức họa vẽ nên những đoạn tình sâu ý nặng giữa hắn và Giang Nhược Thủy, những hồi ức ướt át phồn hoa.
Đến nước này, hắn chẳng buồn giấu giếm nữa, chỉ nhàn nhạt nói rằng sau khi Giang Nhược Thủy xuất giá, hắn đã mượn men rượu mà thiêu rụi tất cả.
Dứt lời, Phong Diễn tha thiết nhìn ta, tựa như tin chắc rằng ta sẽ nâng niu từng bức tranh kia mà mặc cả giá cao.
Nhưng thứ hắn mong cầu không phải là bạc tiền, mà là muốn ta tận mắt nhìn thấy, hắn vẫn như kiếp trước, yêu ta đến tận xương tủy, khắc cốt ghi tâm.
Chỉ tiếc, ta không như hắn mong đợi.
Lão chưởng quầy nổi danh keo kiệt không lộ lấy một nét cảm xúc, ta thản nhiên cất lời: "Một văn tiền."
"Hả?"
"Tranh của ngươi chỉ đáng một văn tiền. Hộp gỗ, mười lăm văn."
Phong Diễn hoàn toàn không ngờ đến kết cục này.
Lời nói nhục nhã của ta khiến dáng vẻ si tình, điềm tĩnh của hắn là thứ đầu tiên sụp đổ.
Nam nhân bạc trắng đầu, dáng vẻ già nua, lập tức trừng mắt, bộc lộ hung hãng, nhào lên quầy, để lộ hàm răng vàng khè mà gào lên: "Tuyết Yên, nàng thật sự không có trái tim sao?"
"Ta rốt cuộc đã sai ở đâu, mà nàng chưa bao giờ chịu tha thứ cho ta?"
Hắn mất kiểm soát đến mức suýt nữa bị tiểu nhị trong tiệm đánh đuổi ra ngoài.
Ta khoát tay ngăn lại, điềm nhiên hỏi hắn: "Nếu hôm nay trong hộp không phải là tranh của ta, mà là tranh của Giang Nhược Thủy, Phong công tử có còn mang đi cầm cố không?"
Phong Diễn thoáng sững sờ.
Ta đã có được đáp án.
Dẫu có nghèo túng, có bị thiên hạ phỉ nhổ, hắn vẫn chưa từng nghĩ đến việc làm tổn thương Giang Nhược Thủy dù chỉ một chút.
Người trong lòng hắn đã là thê tử của kẻ khác, mà tranh mỹ nhân hắn vẽ ra, một khi lộ diện, tất nhiên sẽ làm ô danh nàng, khiến nàng bị đời đời chế giễu.
Nhưng ta thì khác.
Ta thấp kém, ta chẳng đáng gì, danh dự của ta có thể bị chà đạp không chút nương tay.
Phong Diễn thậm chí còn chẳng buồn bận tâm đến thanh danh của ta khi còn khuê các hay cuộc sống của ta sau khi xuất giá.
Hắn tự cho mình là vị công tử si tình trong thoại bản, thành kính hối lỗi, vạn dặm truy thê, yêu ta hận ta chẳng phân thời điểm.
Nực cười thay, dù là kiếp trước hay kiếp này, hắn chưa từng thay đổi.
Ta mua tranh của hắn với giá một văn tiền. Từ đó, Phong Diễn hoàn toàn biến mất.
Năm mới cận kề, phủ Ngự Sử trung thừa - nhà họ Giang truyền đến một tin dữ.
Tiểu thư nhà họ Giang về nhà thăm thân sau khi xuất giá, có một lão nhân điên loạn từ tòa lầu thêu nơi nàng từng ở mà nhảy xuống.
M@u tanh nóng hổi b.ắ.n lên đôi giày thêu Thục của nàng.
Giang Nhược Thủy cùng chị em dâu bất đắc dĩ phải đến tiệm giày của ta, đặt làm một đôi giày mới.
Chị dâu nàng vừa chọn vải vừa trêu đùa chuyện kinh tâm động phách ngày hôm đó, cuối cùng lại hỏi nàng có nhận ra người kia không.
Giang Nhược Thủy thong thả lựa vải lụa, chẳng buồn chớp mắt: "Không quen."
— Hoàn.