Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn lật Thẩm Ninh , ép sấp xuống giường giấy. Bàn tay lạnh lẽo của một nữa yên phận, trượt xuống xoa nắn Quả Đào đang run rẩy của .
"Dừng ! Anh sờ cái gì đấy?" Thẩm Ninh gào lên, dù mặt úp xuống gối giấy nhưng vẫn cố gắng mắng nhiếc. "Nói chuyện thì cứ , tay cứ động m.ô.n.g thế hả?"
"Vì đây là phần thưởng của ." Huyền Dạ thì thầm, vươn lưỡi l.i.ế.m nhẹ dọc sống lưng . "Càng sợ hãi, cơ thể em càng thơm. Ta đang giúp em chuẩn tâm lý thôi mà."
"Đồ quỷ lưu manh! Bỏ tay !"
Tiếng c.h.ử.i của Thẩm Ninh nhấn chìm trong làn khói đen kịt. Ngôi nhà giấy rùng chuyển động, đưa cả hai trở về quá khứ đầy m.á.u và nước mắt của ngàn năm .
Không gian xung quanh ngôi nhà giấy bắt đầu vặn xoắn, những bức tường giấy trắng tinh khôi nhuộm đỏ bởi thứ chất lỏng sền sệt như máu. Thẩm Ninh cảm thấy cả cơ thể như đang rơi xuống một cái hố đáy, lạnh thấu xương bủa vây lấy từng tấc da thịt.
Trong lúc tinh thần đang hoảng loạn, cảm nhận một luồng nhiệt nóng bỏng áp sát phía . Bàn tay của Huyền Dạ vẫn đặt nguyên Quả Đào của , thậm chí còn ngang nhiên xoa nắn một cách nhịp nhàng.
"Huyền Dạ! Đồ quỷ cơ hội! Buông cái tay !" Thẩm Ninh gào lên, dù đầu óc đang cuồng nhưng bản năng "chống biến thái" vẫn cực kỳ mạnh mẽ.
"Ngoan, đừng nhúc nhích. Ta đang dùng linh lực để bảo vệ linh hồn em khỏi c.ắ.n nuốt bởi ký ức đấy." Giọng Huyền Dạ vang lên bên tai, vẻ đạo mạo nhưng bàn tay khẽ bóp mạnh một cái như để trêu chọc.
"Bảo vệ cái con khỉ! Anh rõ ràng là đang lợi dụng lúc cháy nhà để hôi của!" Thẩm Ninh nghiến răng, định c.ắ.n cho một cái thì khung cảnh mắt đột ngột đổi.
Một chiến trường rực lửa hiện . Khói bụi mịt mù, tiếng gươm đao va chạm và tiếng gào xé lòng vang vọng khắp gian. Giữa biển m.á.u đó, một vị tướng quân vận hắc giáp đang điên cuồng vung kiếm. Mỗi nơi qua, sinh mạng đều tan biến như mây khói. Đôi mắt đỏ rực, mất lý trí, chỉ còn sự khát m.á.u tột cùng.
"Là ." Huyền Dạ bên cạnh , ánh mắt quá khứ trở nên lạnh lẽo vô cùng. "Đó là lúc tà khí xâm chiếm, sắp sửa hóa thành quỷ thần tàn sát thiên hạ."
Cảnh tượng đổi, một nam nhân vận y phục trắng, gương mặt giống hệt Thẩm Ninh, đang quỳ giữa vòng tròn bùa chú. Người đó đang , nước mắt hòa lẫn với m.á.u tay, từng nét bút vẽ lên bức tranh cổ đều mang theo sự tuyệt vọng vô bờ.
"Huyền Dạ... xin ... chỉ cách mới giữ linh hồn ..." Người mặc áo trắng thầm thì, giọng vỡ vụn.
Thẩm Ninh thấy của kiếp , khi thành nét vẽ cuối cùng, cầm lấy một thanh đoản kiếm tự đ.â.m lồng n.g.ự.c . Máu của đó b.ắ.n lên bức tranh, phong ấn vị tướng quân trong cõi vĩnh hằng của giấy mực.
"Anh thấy ?" Huyền Dạ nắm lấy cằm Thẩm Ninh, buộc cảnh tượng đau lòng đó. "Em vì cứu thiên hạ mà phong ấn . Em là vì giữ lấy một chút thần trí cuối cùng của nên chọn cách cùng tuẫn táng."
Thẩm Ninh lặng , trái tim thắt đau đớn. Những ký ức xa lạ nhưng mang đến cảm giác chân thật đến mức thể cảm nhận ấm của thanh kiếm xuyên qua lồng ngực.
"Thế nên..." Huyền Dạ áp sát gương mặt mặt , đôi mắt đỏ rực lộ vẻ bi thương xen lẫn chiếm hữu. "Em nợ một mạng, nợ mười kiếp luân hồi. Ninh Ninh, em định bù đắp cho thế nào đây?"
Hắn một nữa đưa bàn tay lạnh lẽo trượt xuống, chỉ dừng ở Quả Đào mà còn xu hướng tiến xa hơn về phía Nghịch Lân của chính đang bắt đầu rục rịch.
Thẩm Ninh ngay lập tức thoát khỏi cơn xúc động, thẳng chân đạp ống chân của Huyền Dạ một cái thật mạnh: "Bù đắp cái đầu ! Kiếp là kiếp , kiếp là Thẩm Ninh, mặc áo trắng đó! Còn nữa, đừng mà nhân cơ hội mà sờ soạn lung tung! Bỏ cái tay khỏi ngay!"
Huyền Dạ khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt đầy sự tiếc nuối khi cắt ngang mạch cảm xúc: "Em thực sự là càng ngày càng khó bảo. , chúng còn cả một đời dài phía để... từ từ bù đắp."
Dứt lời, phất tay một cái, gian vỡ vụn. Thẩm Ninh cảm thấy một sức hút mạnh mẽ kéo trở thực tại.
Thẩm Ninh bừng tỉnh, thấy đang bàn làm việc, nước dãi suýt chút nữa làm ướt cả bức tranh cổ. Cậu bật dậy, sờ soạng khắp cơ thể, may mắn là quần áo vẫn còn nguyên vẹn, ngoại trừ cảm giác Quả Đào tê tê như ai đó nhào nặn quá tay.
Bức tranh bây giờ hiện rõ bộ khuôn mặt của Huyền Dạ. Một vẻ tà mị, lạnh lùng nhưng cũng đầy uy quyền. Đôi mắt trong tranh như đang sống , dõi theo từng cử động của .
"Ninh Ninh, em đang ?"
Tiếng phát từ bức tranh, nhưng đồng thời, tiếng chuông cửa nhà cũng vang lên: Kính coong... kính coong...
Thẩm Ninh giật : "Ai đấy? Giờ là hai giờ sáng mà?"