Tâm Như Tro Tàn Sau Bọn Họ Hối Hận - Chương 46: Cây đàn ghi-ta
Cập nhật lúc: 2025-11-09 14:22:36
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hình ảnh cuối cùng của buổi ghi hình dừng ở bên cạnh sân khấu.
Lạc Chỉ đang ở đó. Cậu đặt cây đàn ghi- sang một bên, hai tay chống xuống sàn sân khấu, đầu yên tĩnh ngửa .
Cậu mặc một chiếc áo thun đơn giản, ánh đèn quá sáng, chiếu lên phác họa nên một đường cắt bóng. Mái tóc ngắn ướt mồ hôi rối, vì góc máy nên bên cạnh như một vầng sáng mềm mại gần như thể chạm .
Thứ ánh sáng mạnh sẽ khiến tầm trở thành một mảng trắng xóa khi thẳng. Minh Nguy Đình mảng trắng xóa , thu tầm mắt , chuyển hướng sang Lạc Chỉ đang sofa, định mở lời.
“Lúc .”
Lạc Chỉ cong mắt cả , bỗng nhiên nghiêm túc: “Fan sẽ , tin , trừ phi ký tên.”
Điều hiển nhiên gần như thuộc phạm trù của ‘Thử thách’ . Gần như ngay giây tiếp theo khi Lạc Chỉ xong, Minh Nguy Đình chút do dự lặp y nguyên.
Anh dùng ngữ khí nào cho phù hợp, nên vẫn cứng nhắc, nhưng nội dung vẫn khiến Minh Lộc ở bên cạnh kinh ngạc ngoảnh thật nhanh.
Bắt gặp ánh mắt của Minh Nguy Đình, Minh Lộc ho nhẹ một tiếng, dậy nhanh để pha cho mấy .
Trước sofa bên lò sưởi, Minh Nguy Đình bác bỏ lời , giải thích một cách nghiêm túc: “Không là tin.”
Minh Nguy Đình đưa tay lên, chạm mái tóc ngắn của Lạc Chỉ lò sưởi hong cho ấm áp.
Dạo gần đây Lạc Chỉ cũng để tâm xử lý mái tóc, nên dài hơn một chút. Tóc mái rũ xuống, dựa chiếc chăn mỏng sofa, trông gần như còn nhỏ hơn cả trong buổi ghi hình.
“Bây giờ ngầu .” Minh Nguy Đình , “Vẫn luôn ngầu.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lạc Chỉ khen đến vành tai ửng hồng, khóe miệng cũng mím , thử cử động bàn tay vẫn luôn buông thõng bên .
Minh Nguy Đình nhận điều gì đó, định hỏi thì bỗng nhớ tới lời ban nãy: “Ký tên?”
Lạc Chỉ gật đầu.
Minh Nguy Đình lập tức dậy: “Chờ .”
Trên du thuyền thực chuẩn đồ để Lạc Chỉ ký tên, nhưng đều tạm thời mang xuống. Minh Nguy Đình liền tìm Minh Lộc xin giấy bút khổ lớn, cẩn thận trải phẳng giấy bàn cho .
Lạc Chỉ dùng tay trái đỡ lấy tay , nhận cây bút ký tên đưa.
…
Lúc Minh Lộc bưng pha xong sofa, Lạc Chỉ vẫn đang chữ ký đó.
Lạc Chỉ làm việc gì dường như cũng vô cùng kiên nhẫn, và cũng bao giờ cảm thấy mệt mỏi. Cậu Minh Nguy Đình đỡ, cúi bàn chậm rãi từng nét một, mấy trông như sắp cầm nổi bút, nhưng kịp thời siết chặt ngón tay .
Cũng may, hai chữ “Ngọn lửa” đều quá khó . Lạc Chỉ càng càng tìm cảm giác, vẽ xong nét cuối cùng mà vẫn thấy , còn miễn phí tặng kèm một hình ngọn lửa vẽ đơn giản ở phía .
Lạc Chỉ tờ giấy, ngắm trái ngắm đều vô cùng hài lòng, trịnh trọng giao cho fan may mắn: “Cất cho kỹ nhé.”
“Sẽ cất kỹ.” Minh Nguy Đình gật đầu, “Treo trong văn phòng, mỗi ngày xem mười .”
Cũng đến mức đó, Lạc Chỉ nhịn bật . Cậu cúi bàn quá lâu, thẳng dậy choáng váng, ý thức trống rỗng trong chốc lát, đến khi chậm rãi tỉnh táo thì phát hiện Minh Nguy Đình ôm lấy.
Lạc Chỉ ôm đặt lên sofa, mở mắt thấy Minh Nguy Đình, tâm trạng càng hơn: “Vòng tiếp theo chứ?”
Minh Nguy Đình sờ trán , nhiều, chỉ đặt thêm mấy chiếc gối mềm bên cạnh : “Được.”
Vỏ ốc biển vẫn trong khay. Minh Nguy Đình nắm lấy ngón tay , khẽ đẩy ốc, vỏ ốc biển liền xoay tròn trong khay.
Tay Lạc Chỉ vốn sức. Cậu dùng một lực , vỏ ốc biển xoay vài vòng trong khay từ từ dừng , chóp ốc dừng ngay ở hướng của .
“Đến lượt .” Minh Nguy Đình hỏi , “Ngọn lửa mệt ?”
Lạc Chỉ cơ hội đặt câu hỏi, vẫn còn đang tiếc nuối vì vỏ ốc xoay thêm nửa vòng, mới hồn ngẩng đầu.
Có lẽ vì quen thuộc với trò chơi , câu hỏi của Minh Nguy Đình vô cùng đơn giản. Đơn giản đến mức đặt trong trò chơi lãng phí cơ hội.
Lạc Chỉ hít một nhẹ, định trả lời, vùng trán bỗng phủ lên bởi ấm dịu dàng của lòng bàn tay.
Minh Nguy Đình cúi , ôn tồn nhắc nhở : “Nói thật lòng.”
Câu “Không mệt” của Lạc Chỉ liền nghẹn trong miệng.
Cậu cam lòng cho lắm, nhưng quy tắc trò chơi hạn chế, một lúc lâu mới lí nhí mở miệng: “Mệt.”
Cậu cổ sức, Minh Nguy Đình đỡ mới thẳng , chỉ vì thừa nhận chuyện mà cảm thấy hụt hẫng, hàng mi cụp xuống, chiếc chăn mỏng đắp đùi.
Minh Nguy Đình nhẹ giọng hỏi: “Tại ngủ?”
Lần đợi một lúc lâu cũng nhận câu trả lời, Minh Nguy Đình ngẩng đầu, thấy Lạc Chỉ đang mím chặt môi.
Một chỉ thể hỏi một câu. Lạc Chỉ đường đường chính chính trả lời, cong mắt , trong mắt là vẻ lấp lánh chút đắc ý, sự hụt hẫng ban nãy thoáng chốc tan biến.
Minh Nguy Đình chút bất đắc dĩ, cử động ngón tay, ấn nhẹ lên trán : “Năm tuổi.”
Lửa lớn mầm nay ngại thừa nhận trẻ con, một ván hòa cổ vũ, chủ động vươn tay, đẩy vỏ ốc biển xoay tròn.
Sức của Lạc Chỉ thật sự đủ, chóp ốc chỉ dịch một ngắn, dừng mặt Minh Lộc.
Minh Lộc chút kinh ngạc, về phía hai .
Anh vốn định hỏi Lạc Chỉ thích căn biệt thự , còn chỗ nào sửa đổi . Căn biệt thự dù cũng là của Lạc Chỉ, tiện nghi và bài trí đều nên lấy Lạc Chỉ làm chuẩn, cố gắng để ở cho thoải mái.
Minh Lộc nghĩ ngợi, đang định mở lời thì bỗng bắt gặp ánh mắt của Minh Nguy Đình, lúc mới bắt kịp cuộc đối thoại lúc .
Minh Lộc cũng đành ho một tiếng: “…Tại ngủ?”
Lạc Chỉ thể tin nổi, mở to hai mắt đầy lên án.
Lần ngay cả Minh Lộc cũng nhịn ý , nâng tách lên giả vờ uống, dịch .
Câu hỏi theo lý mà cũng khó, Minh Nguy Đình thực sớm phát hiện Lạc Chỉ tối nay mệt rã rời nhưng vẫn chịu ngủ, bằng lòng chơi trò chơi cùng Lạc Chỉ, nhưng vẫn tránh khỏi để tâm đến tình trạng sức khỏe của .
Minh Nguy Đình vẫn xổm sofa, ngẩng đầu Lạc Chỉ, chờ đợi câu trả lời của .
Lần thời gian Lạc Chỉ suy nghĩ câu trả lời còn dài hơn .
Lạc Chỉ dựa sofa, cơ thể gần như lọt thỏm giữa những chiếc gối mềm chồng chất, cổ dựa tay Minh Nguy Đình, tầm mắt dừng ở góc biệt thự ánh đèn chiếu tới.
Minh Nguy Đình từ từ nhíu mày.
Anh nhận trạng thái của Lạc Chỉ dường như chút đổi, bèn nắm lấy tay Lạc Chỉ, hạ giọng : “Không hỏi nữa.”
“Đổi câu hỏi khác.” Minh Nguy Đình , “Ngày mai bãi cát chơi ?”
Lạc Chỉ quả nhiên câu hỏi thu hút sự chú ý, hàng mi chậm rãi chớp một cái, đôi mắt cũng sáng lên: “Được ạ?”
Đương nhiên là . Minh Nguy Đình vốn dĩ định đưa , chỉ là bãi cát đó cần dọn dẹp và bài trí , nên mới kéo dài đến bây giờ: “Có ghế dựa bãi biển, còn đồ uống lạnh.”
Lạc Chỉ lập tức nảy sinh mong đợi, theo bản năng mời Minh Nguy Đình: “Đi cùng chúng nhé, lái xe—”
Cậu mà cần suy nghĩ, lời thốt , lồng n.g.ự.c mới muộn màng thắt trong phút chốc. Giống như đột nhiên hụt chân một bước, cả rơi xuống chút phòng , nhưng trái tim cố tình bỏ phía .
Lạc Chỉ mở to mắt, sofa lò sưởi, ánh lửa bập bùng trong đó.
Cậu thấy Minh Nguy Đình vươn tay ôm lấy , xoay vỏ ốc biển, để chóp ốc hướng về phía , trao cơ hội đặt câu hỏi cho .
…
Lồng n.g.ự.c Lạc Chỉ khẽ phập phồng.
Cậu mở miệng định , nhưng tạm thời tìm thấy giọng của , chỉ cảm thấy lạnh.
Tại lạnh như , trong biệt thự rõ ràng ấm áp, đây là căn biệt thự thích nhất mà.
Lạc Chỉ đương nhiên sớm nhận biệt thự sự đổi. Cậu quá quen thuộc với nơi , dù chỉ là một chút khác thường cũng sẽ lập tức phát hiện, bây giờ nhiều nơi như đều trở nên khác , thể nào cảm thấy kỳ lạ.
Bởi vì sự kỳ lạ nhỏ bé, giải thích , một nỗi bất an mơ hồ từ lâu lặng lẽ nảy mầm.
“…Ngày mai.” Lạc Chỉ nhẹ giọng .
Cánh tay Minh Nguy Đình ôm lấy động, để dựa vững sofa và gối mềm.
Lạc Chỉ chậm rãi cử động ngón tay, nắm lấy cánh tay Minh Nguy Đình.
Tốc độ của chậm, cố gắng ngước mắt lên, trả lời câu hỏi thật lòng : “Không … biển.”
Lạc Chỉ xong câu cảm thấy chính xác, yết hầu chuyển động, sửa , nhưng càng vội càng khó diễn đạt rõ ràng suy nghĩ của .
“Không biển một .” Minh Nguy Đình nắm lấy tay , “Muốn cùng dì.”
Minh Nguy Đình đưa lưng về phía lò sưởi, ánh sáng ngược khiến vẻ mặt khó thể rõ, bóng đổ xuống đùi Lạc Chỉ.
Anh cũng gọi là dì giống Lạc Chỉ, ngữ khí dịu dàng, nhưng vì chất giọng vốn trầm lạnh đặc trưng, nên câu vẻ đặc biệt ôn hòa và trịnh trọng.
“Còn mời Minh Nguy Đình, đưa Minh Nguy Đình chơi cùng.” Minh Nguy Đình nhẹ giọng hỏi, “Có ?”
Môi Lạc Chỉ mím đến trắng bệch, gật đầu thật mạnh.
Không biển.
Cậu biển cùng Minh Nguy Đình, cùng Nhậm dì.
Cậu đưa fan may mắn về nhà, mãi cho đến tối, mà quên mời cửa.
Khó khăn lắm mới nhớ , mà còn cửa, chính cẩn thận ngủ quên mất.
Trên đường ôm về biệt thự, Lạc Chỉ một giấc mơ ngắn.
Cậu mơ thấy đưa Minh Nguy Đình về, dẫn Minh Nguy Đình đến cho Nhậm dì xem.
…
Trong mơ, Nhậm dì vẫn còn cảnh giác với Minh Nguy Đình.
Điều đương nhiên thể trách Nhậm dì, chuyện ngược dòng về lâu , lẽ là lúc Lạc Chỉ mười hai, mười ba tuổi… ngay bữa tiệc lửa trại lâu.
Không lâu đó, bỗng một kỳ lạ gõ cửa ghé thăm, mời Lạc Chỉ năm mười hai tuổi từ đây bốn biển là nhà đánh đàn ghi-.
Nhậm dì đương nhiên nổi trận lôi đình, hai lời liền đuổi đó ngoài, từ đó về liền vô cùng cảnh giác đề phòng với tất cả những kẻ ý đồ bắt cóc tiểu ngọn lửa.
bây giờ là mười năm .
Lạc Chỉ sớm trưởng thành, cho dù thật sự bốn biển là nhà cũng , chỉ là thường xuyên trở về.
Mấy năm nay sức khỏe Nhậm dì , ở một nơi thật định để điều trị dưỡng bệnh, thể dẫn khắp nơi chạy nhảy chơi bời. thể khắp nơi, mang tất cả những cảnh sắc thấy về cho Nhậm dì.
Còn thể mang thích về.
Trong mơ, Lạc Chỉ làm một bàn cơm lớn, gắp phần rau xanh non nhất và tôm bóc vỏ cho Nhậm dì, nhưng nhanh tay ôm chai rượu mà Nhậm dì lén lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tam-nhu-tro-tan-sau-bon-ho-hoi-han/chuong-46-cay-dan-ghi-ta.html.]
Lạc Chỉ cũng đang lo lắng vì điều gì. Cậu bàn, đành vẻ cúi đầu ăn cơm và gắp món khoai tây sợi mặt, lén lút Nhậm dì Minh Nguy Đình, tai nóng đỏ.
Cậu quá căng thẳng, dường như cũng rõ Nhậm dì và Minh Nguy Đình chuyện gì, chỉ cúi đầu ăn khoai tây sợi với cơm.
Cậu hình như lâu ăn cơm no, mau chóng khỏe , cố gắng ăn, cố gắng nhai, Nhậm dì chọc má gọi là sóc con.
Sóc con nuốt cơm xuống, ôm lấy vỏ ốc biển, tai đỏ bừng, nóng hổi tìm một tờ giấy thật lớn tên lên, tên Minh Nguy Đình, ở giữa còn vẽ một ngọn lửa.
Cậu giơ tờ giấy lưng Minh Nguy Đình, giơ lên thật cao, sợ Nhậm dì thấy.
…
Mơ đến đây đều là những điều hợp lý đến thể tưởng tượng.
Lạc Chỉ để Nhậm dì và Minh Nguy Đình sofa chuyện, còn thì dọn dẹp bát đũa, tìm cơ hội ôm chai rượu nho về giấu .
Cậu còn kiểm tra xem trong tủ sắt của Nhậm dì rượu — bác sĩ Nhậm dì tuyệt đối uống rượu, nhưng Nhậm dì luôn thèm, thỉnh thoảng sẽ nhân lúc chú ý mà uống trộm.
Lạc Chỉ sớm quen với thói quen , lơ đãng nhập mật khẩu tủ sắt, phát hiện mật khẩu sai.
Cậu đem ngày sinh của Nhậm dì sắp xếp tổ hợp qua vài , thử ngày sinh của , từ rạng sáng thử đến tối mịt cũng mở .
Cậu hỏi Nhậm dì, dậy ngã nhào.
Có lẽ là gây tiếng động quá lớn, Nhậm dì gõ cửa hỏi chuyện gì, giọng gấp đến chết.
Cậu cuộn tròn mặt đất, đầu đau đến mức còn sức để dậy, cả ngừng run rẩy.
Tình trạng choáng váng và ù tai thực từ sớm, thậm chí khó mà nhớ đầu tiên là khi nào… hình như cũng đau đầu vài , nhưng những điều ngày thường cũng là .
Lúc mới đưa về, đưa đến bệnh viện làm kiểm tra, bác sĩ cũng vết thương cũ đây sẽ di chứng.
Cậu bỗng phát hiện đùi của dậy nổi, tay cũng dùng sức. Phiền phức hơn những điều là đầu quá đau, đau đến mức ý thức cũng bắt đầu mơ hồ, sức lực cũng rút cạn, chỉ thể cố gắng nuốt tiếng rên rỉ trở .
Cậu nhắm mắt , trong lòng cầu nguyện hết đến khác mau chóng qua , mau chóng hồi phục sức lực dậy, đó sẽ lập tức tìm Nhậm dì xin , giải thích rõ ràng rằng chỉ cẩn thận ngã một cái.
…Sau đó nữa, cơn đau quả nhiên qua .
Cậu mở mắt , phát hiện vốn vẫn đang ở phòng khách, cùng Minh Nguy Đình sưởi ấm bên sofa.
Vì ở quá gần biển, cho dù là mùa hè thì nhiệt độ ban đêm cũng thấp, gió lạnh, nên ấm từ lò sưởi trở nên vô cùng dễ chịu.
Trên cảm thấy ấm áp thoải mái, cũng từ trong giấc mơ đó dần dần thả lỏng, kéo Minh Nguy Đình chơi trò thật thử thách để g.i.ế.c thời gian.
Cậu chơi cố ngủ, lén lút cửa, trong lòng nghĩ khi nào Nhậm dì mới về.
…
Minh Nguy Đình đỡ Lạc Chỉ, nhẹ nhàng xoa tóc .
Anh ở bên cạnh ngừng chuyện khe khẽ với Lạc Chỉ, cho đến khi thở của Lạc Chỉ trở nên đều đặn, mới ôm Lạc Chỉ xuống sofa.
Minh Nguy Đình canh giữ sofa, đắp chiếc chăn mỏng lên Lạc Chỉ, hứa rằng chỉ cần Nhậm dì về sẽ lập tức đánh thức .
Lạc Chỉ dần thả lỏng trong lời hứa, nhắm mắt .
Minh Nguy Đình vẫn nắm lấy bàn tay của Lạc Chỉ.
Anh chạm hàng mi khép của Lạc Chỉ, sửa chiếc chăn mỏng, ngước mắt bắt gặp ánh mắt của Minh Lộc.
…Hai ngày , Minh Lộc đến phim trường của 《Ngọn lửa》.
Biết phận và mục đích của Minh Lộc, Cung Hàn Nhu đưa Triệu Lam đến gặp, mời phòng khách và trò chuyện nhiều.
Sau khi liên hệ phận của “Ngọn lửa” và đứa bé trong lời của Nhậm Sương Mai, cuối cùng Cung Hàn Nhu cũng xâu chuỗi nhiều chuyện.
Trong những lá thư và cuộc điện thoại của họ, Nhậm Sương Mai thường nhịn , hoặc là khoe khoang, hoặc là phiền muộn mà kể cho bà về một đứa trẻ hiểu chuyện quá mức.
Cung Hàn Nhu ban đầu vẫn luôn hiểu lầm, rằng đứa trẻ mà Nhậm Sương Mai đến là Nhậm Trần Bạch.
“Đã nhắc đến nhiều … Trước đây vẫn luôn suy nghĩ kỹ.”
Cung Hàn Nhu day thái dương, gượng khổ sở: “Nếu vì liên hệ đến câu chuyện , lẽ lá thư nào cũng nhắc đến.”
Mấy ngày qua, Cung Hàn Nhu vẫn luôn sắp xếp những nội dung họ trò chuyện.
Bà và Nhậm Sương Mai vốn là bạn tâm giao qua thư từ, cố tình gặp mặt, ngay cả điện thoại cũng chỉ thỉnh thoảng liên lạc, phần lớn thời gian đều là thư.
Những lá thư Nhậm Sương Mai gửi đến, luôn nhịn mà nhắc đến một đứa trẻ.
Vừa thông minh lợi hại, chuyện gì dạy một là , ai cũng thích, khuyết điểm duy nhất là hiểu chuyện quá mức.
Hiểu chuyện quá mức, ở bên ngoài đánh với , thương chịu ấm ức, khác bắt nạt, về nhà cũng chẳng bao giờ hé răng.
nào cũng thể tự trả thù , điểm thì giống bà, đặc biệt đáng cổ vũ, còn nên tiếp tục phát huy.
làm thế nào cũng chịu với bà, buổi tối chân đau đến mức cả đêm ngủ , đều là đến ngày thứ ba bà phát hiện đèn trong phòng sáng lên, mới bắt quả tang.
Cái gì cũng , đau đớn khó chịu đến cũng cho bà , sợ bà lo lắng.
…
Sau khi bệnh tình chẩn đoán, Nhậm Sương Mai thực vẫn trò chuyện với Cung Hàn Nhu vài .
Lúc đó Nhậm Sương Mai tiện thư, họ trò chuyện qua điện thoại. Nhậm Sương Mai thực hề để tâm thể sống bao lâu, chỉ chút tiếc nuối vì đời vẫn chơi đủ, chút nỡ rời xa nhà.
Không nỡ rời xa nhà, nỡ bỏ một vài việc trong công ty, quan trọng nhất vẫn là nỡ bỏ đứa bé .
“Nó tự chăm sóc thật , chính là để lo lắng.”
Nhậm Sương Mai thở dài đầy đau đầu trong điện thoại: “Nếu cách nào lo lắng cho nó nữa, thì làm đây?”
Nhậm Sương Mai hỏi, nên dứt khoát lập một danh sách di nguyện, liệt kê hết leo núi, lặn biển, lướt sóng, dù lượn, nhảy bungee, nhảy dù , để đứa bé bà chơi từng cái một ?
…
Ý tưởng còn thành hình chính bà phủ quyết. Nhậm Sương Mai cảm thấy, đứa bé nhất định sẽ thích lặn biển, lướt sóng, dù lượn. Bà lúc nó chơi những thứ , còn vì nhớ đến bà mà đau lòng.
Nhậm Sương Mai chuẩn thu âm một đoạn chuyện đầy tình cảm cho đứa bé , nhưng bà thật sự tính cách , ấp ủ nửa ngày, ngược làm chính mặt đỏ tai hồng, ngay cả những lời ngày thường thể thoải mái cũng trở nên ngượng ngùng.
Đến cuối cùng, Nhậm Sương Mai vẫn quyết định, dùng tấm ván lướt sóng mà đứa bé tặng để nhờ làm một cây đàn ghi-.
Tấm ván lướt sóng đó siêu ngầu, chất gỗ ấm áp, bóng loáng chắc chắn, bà siêu thích, vốn định mang .
Không , vẫn là để cho đứa trẻ khiến nghĩ thế nào cũng thấy lo lắng yên .
Như , chỉ cần đứa bé gảy đàn ghi-, bà sẽ thấy .
…
Minh Lộc im lặng một lát, về phía vị đạo diễn với vẻ mặt mệt mỏi mặt: “Ngày hôm qua, ngài đến bệnh viện.”
“Tôi phạm sai lầm.” Cung Hàn Nhu dùng sức day giữa hai hàng lông mày, “Tôi cho rằng đứa bé là nhà họ Nhậm…”
Bà Nhậm Sương Mai bảo quản cây đàn ghi- đó, hứa rằng lúc đứa bé đau lòng nhất, sẽ đưa cây đàn cho nó.
Bà đến tham dự tang lễ của Nhậm Sương Mai, nhà họ Nhậm , con trai của Nhậm Sương Mai vì chịu nổi cú sốc nhập viện, đến bây giờ vẫn tỉnh …
“Tôi đến bệnh viện.” Cung Hàn Nhu thu tâm trí, thấp giọng , “Đến gặp đó.”
Bà gọi tên Nhậm Trần Bạch nữa, chỉ đơn giản kể tình hình lúc đó.
Bà đưa đến khu bệnh nhân giám hộ đặc biệt.
Bệnh nhân ở đó đều tính công kích cao và hành vi bạo lực, khả năng gây nguy hiểm nghiêm trọng đến an của khác, về cơ bản đều đưa điều trị bắt buộc, mỗi ngày đều dựa thuốc an thần và dây trói để kiểm soát.
Cung Hàn Nhu từng làm phim tài liệu liên quan, rằng những phần lớn còn lý trí gì để , mỗi ngày chỉ chìm trong sự mơ màng và cuồng loạn vô biên.
Cho nên, khi thấy ít bệnh nhân còn tỉnh táo, bà thậm chí còn kinh ngạc.
…Thực tế, nếu Tuân đến nhắc nhở, và thông tin phận cũng khớp, Cung Hàn Nhu thậm chí còn chắc đó là thừa kế đây của nhà họ Nhậm.
Người gầy đến trơ xương, mặt còn chút máu, quầng thâm mắt, hai mắt vô thần, nhưng quả thực còn tỉnh. Hắn liếc mắt một cái nhận Cung Hàn Nhu, gần như loạng choạng tiến lên, nắm chặt lấy lan can.
“Bảo họ làm cho phát điên , cầu xin cô, điên thế nào cũng , mơ cũng . Bọn họ thôi miên ? Bảo họ thôi miên .”
Người phát hiện Tuân đến ở bên cạnh, bình tĩnh thẳng Cung Hàn Nhu, tròng mắt lồi , giọng đè nén đến mức đặc biệt thấp: “Cầu xin cô, Cung a di, để c.h.ế.t cũng , bỏ túi ném xuống biển, bảo họ tha cho …”
Cung Hàn Nhu để ý đến những lời vớ vẩn của , chỉ hỏi , cây đàn ghi- đó ở .
“Thần trí tỉnh táo, nhưng ý thức hỗn loạn… Hắn tự bịa cho một câu chuyện, rằng Sương Mai đưa đứa bé nhà họ Lạc về sống cùng, và hai đó ngày nào cũng đến hành hạ .”
Cung Hàn Nhu thấp giọng : “Tôi xong thất vọng và đau lòng.”
Bất luận là Nhậm Sương Mai Lạc Chỉ, đều giống như vị phu nhân nhà họ Lạc cũng đang điều trị trong khu bệnh . Cho dù thất vọng, tiếc nuối với một đến , cũng thể làm loại chuyện .
“Có lúc nhớ rằng hai đó đều còn đời, lúc nhớ. Tôi hỏi xin cây đàn ghi-, liền cho rằng đến xin cho Lạc Chỉ.”
Cung Hàn Nhu : “Không bao lâu… Hắn bỗng nhiên bắt đầu la hét cuồng loạn, rằng làm gì sai.”
“Hắn , giấu cây đàn , cho Lạc Chỉ là đúng.”
Cung Hàn Nhu thấp giọng : “Hắn Lạc Chỉ chịu nổi cú sốc , sẽ ôm đàn ghi- ngất , sức khỏe Lạc Chỉ , sự kích thích sẽ làm bệnh tình của Lạc Chỉ trở nên tồi tệ hơn…”
Bà thất vọng, đau lòng, ảm đạm cảm thấy chán ghét, thật sự nên gì, chỉ im lặng bên ngoài cửa sổ.
Người nhanh đổi sắc mặt, hoảng hốt ngừng nhận với một nơi nào đó trong khí, ngừng xin , cầu xin “em trai” đầu một cái.
Lúc rời khỏi bệnh viện, Tuân đến với Cung Hàn Nhu, ai cũng thể phát điên .
Không giống như những nhà họ Lạc, tình trạng sức khỏe điển hình, bản ở trong trạng thái thiếu hụt tình cảm và cố chấp cực đoan, phát điên vốn dĩ khó.
Sự tuyệt vọng tỉnh táo, nhốt trong kẽ hở giữa ảo giác và hiện thực , lẽ sẽ cùng thừa kế từng tương lai vô hạn của nhà họ Nhậm cả đời.
…
“Nói những điều nữa cũng ý nghĩa… Tôi nghĩ, lẽ cần đến thăm nữa.”
Cung Hàn Nhu khổ: “Theo lời , cây đàn ghi- đó hẳn là ở trong căn biệt thự ven biển của nhà họ Nhậm.”
“Hắn thấy là chán ghét, nên cho ném phòng chứa đồ, một cũng từng chạm … Đây lẽ là tin tức duy nhất mà thể đưa .”
“Hãy mang nó , để nó đến nơi nó nên đến.”
Cung Hàn Nhu dùng sức day trán.
Bà im lặng lâu, nhẹ giọng : “Vốn dĩ là chất liệu của ván lướt sóng, tự do như , lẽ sẽ thích biển.”
--------------------