Tâm Như Tro Tàn Sau Bọn Họ Hối Hận - Chương 33: Lễ Vật

Cập nhật lúc: 2025-11-09 14:21:41
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Lộc mang tin tức từ Lạc gia , lúc trông thấy Lạc Chỉ ngã ngửa trong vòng tay Minh Nguyệt Đình, hoảng hốt hỏi: “Tiên sinh, tiểu thiếu gia thế ạ?”

Minh Nguyệt Đình kịp thời đỡ lấy gáy Lạc Chỉ, dùng cánh tay che chở, để từ từ xuống: “Bị dọa đến ngất .”

Minh Lộc ngẩn : “Cái gì ạ?”

Minh Nguyệt Đình bên mép giường, liệu hiển thị máy theo dõi: “Nợ một món nợ, tiền nhỏ, lẽ một hai năm cũng trả xong.”

“Việc đáng gì .” Minh Lộc mà nghẹn lời. “Thiếu bao nhiêu ạ? Chúng trả là mà.”

Minh Nguyệt Đình lắc đầu: “Phải để tự trả.”

Hắn một miếng bông gòn khác, thử lên mu bàn tay , xác nhận nó đủ mềm mại mới cẩn thận chấm nhẹ từng chút một để thấm nước còn vương hàng mi của Lạc Chỉ.

Hắn đang cân nhắc liệu nên báo con thật , nên giảm một nửa hoặc bỏ bớt lẻ.

Trong đêm ở khách sạn hôm đó, Lạc Chỉ nhiều nhấn mạnh với rằng, thái độ của với việc vẽ vời nghiêm túc. Nếu là những tác phẩm giàu linh cảm, thì ít nhất cũng mất vài ba ngày mới vẽ xong một bức.

Đợi đến khi dưỡng bệnh xong và bắt đầu cầm bút, lẽ cũng mất nửa năm.

Vài ba ngày mới xong một bức, cứ chậm rãi vẽ như cũng mất một hai năm. Giữa chừng còn nghỉ ngơi mấy ngày, lẽ sẽ thành ba bốn năm, nghỉ ngơi nhiều hơn một chút, năm sáu năm cũng chừng.

“Chỉ thể tự trả thôi.”

Minh Nguyệt Đình đổi từ miếng bông sang mu bàn tay, dịu dàng chạm hàng mi đang khép yên của Lạc Chỉ: “Không vội về mặt thời gian.”

Minh Lộc rõ nội tình, đặt đồ xuống qua xem, xác nhận Lạc Chỉ chỉ vì chịu đựng một cơn đau đầu nữa, mệt mỏi quá độ nên mới ngất , lúc mới yên tâm.

“Là khác giúp đỡ ạ?” Minh Lộc , “Vậy cũng thành vấn đề, năng lực của tiểu thiếu gia giỏi mà.”

Trời ngoài cửa sổ dần tối, Minh Lộc bật ngọn đèn ánh sáng dịu nhẹ, kéo rèm cửa : “Nếu , cứ ở bên trả dần thôi ạ.”

Minh Nguyệt Đình tán thành cách , gật đầu, đặt tay Lạc Chỉ lòng bàn tay sưởi ấm, chầm chậm xoa bóp những ngón tay đang buông lơi, khẽ cong .

Hắn tính toán cả , con cao cũng thấp.

Lạc Chỉ nay bao giờ chịu quỵt nợ, thì sống cho thật trong năm sáu năm tới.

Hắn sẽ ở bên Lạc Chỉ, thể giúp cầm giá vẽ. Nếu Lạc Chỉ cảm hứng, thấy phiền muộn, thể đưa đến tất cả những nơi thể khơi dậy linh cảm, ngắm những phong cảnh nhất, xem con ở mỗi một nơi.

Không nhất thiết vội vẽ xong trong vài ba ngày, vẽ một nửa thì thể ngắm cảnh, giải khuây. Cứ bình yên sống qua năm sáu năm như , Lạc Chỉ sẽ cảm thấy thế giới cũng vô vị.

Biết Lạc Chỉ sẽ bằng lòng chấp nhận lời mời của , rời khỏi vùng sương mù dày đặc, trống vắng .

, thưa .”

Minh Lộc nhớ việc, bên bàn lấy đồ mang đến: “Các vị khách đều đang tiếp đãi ạ.”

Tình hình của Lạc Chỉ lúc , Minh Nguyệt Đình thể nào rời khỏi phòng bệnh để đích ngoài xử lý những chuyện nhàm chán đó.

Minh Lộc sắp xếp tài liệu máy tính, rõ thính lực của Lạc Chỉ hồi phục đến mức nào nên cố ý năng mập mờ: “Bên Tuân gia hỏi, đó tỉnh táo đến mức nào ạ?”

Minh Nguyệt Đình hất cằm, hiệu cho đặt máy tính bên mép giường: “Nói cho cô sự thật.”

“Sự thật quá nặng nề với cô , chính vì để che giấu và trốn tránh những điều mà cô mới luôn… Tôi hiểu ạ.”

Minh Lộc bỗng dừng lời, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo sâu thẳm của Minh Nguyệt Đình, nhớ phần xem nhẹ.

Sự thật quan trọng là đối với Lạc Chỉ.

Không ai lắng Lạc Chỉ, nhưng vẫn luôn lên tiếng. Cậu chỉ một sự thật, chỉ làm rõ chuyện.

Lạc Chỉ bằng lòng dùng bộ gia sản, chỉ để đổi lấy một qua đường tin rằng làm chuyện .

“Tôi hiểu , thưa .” Minh Lộc , “Sẽ bảo họ tìm cách.”

Minh Nguyệt Đình cụp mắt xuống, gì thêm.

Hắn vẫn nắm một tay của Lạc Chỉ, tay mở máy tính, đeo một bên tai ở phía dựa giường.

Minh gia tiếp đãi Lạc gia chủ lịch sự.

Rạng sáng hôm qua, Lạc gia chủ vì lô hàng giữ nên mang theo con trai cả lên chiếc du thuyền đang đậu ở cảng.

Lạc Thừa Tu ngốc, ông cho rằng đây là một trận tai bay vạ gió.

Ông nhanh nhờ dò hỏi lai lịch tấm vé của Lạc Chỉ, cũng mò tra việc Minh Nguyệt Đình đưa Lạc Chỉ đến khách sạn, đoán tai họa bất ngờ giáng xuống huyết mạch của Lạc gia như thế nào.

Tuy nghĩ tại chỉ gặp mặt một như khiến “” thế hệ của Minh gia đích tay trả thù cho Lạc Chỉ… đối với Lạc Thừa Tu mà , chuyện vốn cũng trong phạm vi cần rõ.

Đối mặt với sự thật , Lạc Thừa Tu trực tiếp đưa Lạc Quân lên du thuyền.

Lạc Thừa Tu lôi Lạc Quân lên boong tàu, giải thích với Minh Lộc đang dẫn tới rằng, chính đứa con bất tài nghiệt chướng hại Lạc Chỉ, cứ tùy ý Minh gia xử trí.

Lạc Quân kéo như một bóng ma, bước chân lảo đảo, cha ném lên boong tàu.

Hắn hôm nay mới bắt đầu trở nên như .

Từ lúc ngoài biển trở về, cảm thấy tình trạng của Lạc Quân chút .

Hắn dường như thêm một thói quen kỳ quái thể dừng , mặc kệ công việc chất đống ở công ty, xem xem ngừng danh sách những cứu, video cứu hộ và tiến độ cứu hộ mới nhất. Thật sự còn gì để xem, ngừng truy tra những chuyện xưa cũ ai để ý.

Ví như chiếc khuy măng sét đó rốt cuộc là ai tặng, ví như bản hợp đồng sắp đổ bể nhiều năm tại bỗng nhiên trở nên thuận lợi, ví như công ty năm gặp khủng hoảng nghiêm trọng, vốn mà phó tổng Giản kéo về rốt cuộc là từ

Những chuyện như nhiều nhất là 5 năm . Nếu mười năm , Lạc Quân gần như thể nhận quà tất cả các ngày lễ, vài năm thì chỉ còn quà sinh nhật.

Rồi đó, quà sinh nhật cũng còn nữa, chỉ một hai chuyển nguy thành an đột ngột những lúc công ty lâm tình thế nghiêm trọng nhất.

Lạc Quân dường như sớm đoán đáp án của những vấn đề , nên khi nhận câu trả lời cũng kinh ngạc.

Hắn vì những đáp án mà ngày càng hoảng hốt, cả âm trầm lạnh lẽo đến đáng sợ, càng như tự ngược đãi bản xác nhận từng chuyện một.

Hắn hết đến khác tra hỏi những đó, tại cho sự thật sớm hơn.

Giám đốc chi nhánh công ty ép hỏi đến mức gần như bật : “Sao là chúng … Chẳng Lạc Chỉ với ngài ! Tất cả bằng chứng đều đưa cho ngài mà!”

Câu trả lời khiến Lạc Quân nghẹn đến mức cổ họng nồng lên mùi m.á.u tanh. Hắn tin thể làm chuyện như , thế là ép đối phương lôi hết camera giám sát của công ty trong mấy năm nay , tìm kiếm từng ngày một.

… Lúc tìm đoạn video giám sát, gần như ngay khi thấy hình ảnh đó, ký ức liền ùa về từ sâu trong tiềm thức vốn bản năng che chắn.

Ngày hôm đó, Lạc Chỉ đến công ty tìm .

Lạc Chỉ lâu đến tìm , ngày đó đến tìm , sắc mặt cũng bình tĩnh, đưa cho một túi tài liệu trong tay, lịch sự và trang trọng gọi một tiếng .

“Anh.” Lạc Chỉ với , “Em mới , một vài chuyện lẽ hiểu lầm.”

Lạc Chỉ với : “Khoản tiền đó là em nhờ chuyển đến, thể tra, em sẽ bảo phối hợp với …”

Lạc Quân hình ảnh trong camera, chính trong cơn thịnh nộ ném mạnh túi tài liệu Lạc Chỉ, như thể đang một con quái vật.

Con luôn như , khi thành kiến tự cho là đúng ăn sâu bén rễ, thứ họ thấy trong mắt chính là đáp án mà họ thấy, và họ cũng sẽ tự bổ sung logic mà bản bằng lòng chấp nhận.

Lúc Lạc Chỉ đến tìm , sớm mặc định Lạc Chỉ là một đứa em trai hư hỏng bất tài. Vì thuận lý thành Chương mà cho rằng, Lạc Chỉ nhất định đang bôi nhọ Giản Hoài Dật, thậm chí còn vô liêm sỉ cướp đoạt thành quả mà Giản Hoài Dật vất vả .

Lạc Quân thậm chí tin rằng, lúc đó chắc chắn chút nghi ngờ — loại nghi ngờ chỉ càng kích thích sự phản kháng và phủ nhận kịch liệt hơn, chỉ khiến càng thêm thẹn quá hóa giận.

Lạc Quân thẹn quá hóa giận, bản năng từ chối suy nghĩ đến một khả năng khác, từ chối tin tưởng và chấp nhận rằng, chính là một đứa em trai bất tài chỉ ăn chơi lêu lổng gây họa, tay giúp lúc nguy cấp nhất.

So với cơn thịnh nộ yếu ớt vô cớ của Lạc Quân, Lạc Chỉ ngược bình tĩnh đến lạ thường, chỉ cúi nhặt túi tài liệu lên.

“Em vẫn luôn nghĩ rằng, những thứ đó là em tặng , em vui vì điều đó.”

Ánh mắt Lạc Chỉ dừng cổ tay áo , từ từ chuyển sang cà vạt của : “Anh Trần Bạch tại làm nhỉ?”

Lạc Chỉ như đang lẩm bẩm một , như đang hỏi : “Anh, cần quà của em ?”

Lạc Quân sự bình tĩnh quỷ dị của Lạc Chỉ làm cho c.h.ế.t lặng, cơn tức giận vì xúc phạm thoáng chốc dâng lên rõ rệt hơn.

Hắn chắc chắn những lời khó và tổn thương, tổn thương đến mức Lạc Chỉ tựa cửa , ngược còn từ từ cong mắt lên, khẽ .

Lạc Quân Lạc Thừa Tu đẩy , giao cho Minh gia xử trí.

Mấy ngày nay phạt quỳ quá nhiều , chân vững mà ngã lăn boong tàu, chống tay Lạc Thừa Tu: “Thưa cha, con .”

Lạc Quân hỏi Lạc Thừa Tu tại giao , hại c.h.ế.t Lạc Chỉ, đáng tội, chỉ một chuyện khác: “Những món quà đó, giúp Giản Hoài Dật đổi tên ?”

Trong chuyện nhiều nhúng tay .

Nhậm Trần Bạch vẫn luôn mượn danh nghĩa của để lừa Lạc Chỉ.

Nhậm Trần Bạch với Lạc Chỉ, Lạc Quân thích quà của , Lạc Quân nhận quà vui lắm, Lạc Quân thật đón về nhà, chỉ là lo sẽ kích động đến , nên đành tạm thời để chịu thiệt thòi.

Lúc đó Lạc Chỉ còn nhỏ, vì tin những lời nên mới càng vui vẻ tặng nhiều món quà chuẩn tỉ mỉ hơn.

Sau Lạc Chỉ dần lớn lên, bắt đầu nhận manh mối trong đó, quà tặng cũng ít dần.

Rồi đó Lạc Chỉ tặng quà cho nữa, chỉ tay giúp đỡ khi tình hình công ty .

Tiếp theo nữa chính là cuộc xung đột đó, Lạc Chỉ đến tìm rõ, nổi giận đuổi Lạc Chỉ … Kể từ đó, Lạc Chỉ tặng quà cho nữa, hỏi đến bất cứ chuyện gì trong việc kinh doanh của Lạc gia, cũng còn một cách nghiêm túc nữa.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lạc Chỉ chỉ chơi game gọi một tiếng “ cả” đầy thờ ơ, vài câu chuyện phiếm chẳng quan trọng gì, những chuyện mà sẽ chẳng thèm .

Lạc Quân xem đó là tôn trọng, mỗi đều nổi lên một cơn tức vô cớ, bao giờ kỹ Lạc Chỉ chơi game.

Sau cũng chơi thử trò đó, mấy ngày nay ăn ngủ mà chơi, nhưng làm cách nào cũng thể giữ cho nhân vật sống sót.

Nhân vật nhỏ màn hình bất chấp tất cả mà lao về phía , né tránh tàu điện ngầm lao tới, né tránh con ch.ó dữ và viên cảnh sát đuổi theo lưng, nhân vật nhỏ đ.â.m sầm hàng rào, ngã lăn đất, GAMEOVER, thế là mất một mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tam-nhu-tro-tan-sau-bon-ho-hoi-han/chuong-33-le-vat.html.]

“Bây giờ mày còn lật mấy chuyện cũ rích với tao ?!”

Bên tai , Lạc Thừa Tu lạnh lùng hỏi: “Tao làm chuyện ? Kể cả là mày đổi thì ?”

Lạc Thừa Tu lạnh giọng : “Lạc Quân, đầu óc mày minh mẫn. Kể cả bà thật sự làm , bà cũng chỉ Hoài Dật thiết với mày hơn thôi, tao chút chuyện vặt vãnh thể khiến mày hại chính em ruột của …”

Lạc Quân lắc đầu, lật chuyện cũ, cũng bào chữa cho : “Là vấn đề của chính con.”

“Là do con thành kiến với em trai .” Lạc Quân , “Là vì con. Con tin lời dối đó, là tự con tin.”

“Con đối xử tệ với em trai như , con bảo vệ nó, giúp đỡ nó, con bắt nạt, làm thể tặng quà cho con ?”

“Nó làm dám tặng quà cho con, chẳng lẽ là chứng minh con là tồi tệ nhất thế giới ?”

Lạc Quân cúi đầu, tay : “Cho nên con bằng lòng tin rằng đó là do Giản Hoài Dật tặng, con hỏi gì cả, tra xét gì cả.”

Sắc mặt Lạc Thừa Cạo lạnh , ông đứa con trai cả ngày càng kỳ quái và loạn trí , dùng sức kéo dậy: “Lạc Quân, tao cho mày —”

“Cha cần cho con, là con chuyện với cha, thưa cha.”

Lạc Quân liếc những nhà họ Minh đang lạnh lùng ở phía xa, thu ánh mắt, vẫn tay : “Thưa cha, cha còn nhớ chiếc kẹp cà vạt của con ?”

“Đó là em trai tặng con.” Lạc Quân , “Không Giản Hoài Dật.”

Sắc mặt Lạc Thừa Tu ẩn hiện sự bực bội vì xúc phạm.

Ông hiểu tại đứa con trai cả mà luôn tự hào bỗng nhiên biến thành thế , cũng hiểu tại nhà họ Minh đến lôi tên đầu sỏ , để chuyện mau chóng kết thúc, mà để cho bọn họ cứ thế những lời vô nghĩa vô dụng boong tàu một cách thảm hại.

Chẳng lẽ chỉ để xem trò của họ?

Trò của Lạc gia xem đủ , chiếc du thuyền đó chính là một cơn ác mộng.

Ngay từ đầu ông nên đồng ý chuyến , nên để cả nhà đến tòa biệt thự đó.

Lạc Thừa Tu cuối cùng cũng nén cơn bực bội dâng trào, dù rõ đây là địa bàn của Minh gia, nhưng cục diện ngày càng tồi tệ mấy ngày qua cuối cùng trở thành giọt nước tràn ly, ông mất kiểm soát, vung một bạt tai thật mạnh lên mặt con trai cả.

“Em trai mày mất , mày nghĩ tao đau lòng ?! Nếu tao nó cũng ở du thuyền, tao đời nào cho mày gặp nó!”

Lạc Thừa Tu lạnh lùng : “Tao rõ ràng chuẩn đối xử với nó! Là mày đẩy nó xuống biển, bây giờ cái gì cũng kịp nữa !”

“Phải, đây tao xem nhẹ nó một chút, nhưng tao bảo chúng mày hại nó ?!” Lạc Thừa Tu nắm chặt cổ áo con trai cả, “Ai bảo mày làm ?! Mày dám—”

“Thưa cha.” Lạc Quân cúi đầu , “Chiếc kẹp cà vạt là em trai tặng.”

Lạc Thừa Tu ngờ còn dám hỏi chuyện lúc , cả gần như tức đến thở nổi, thở hổn hển, trừng trừng đứa con trai cả trở nên xa lạ .

“Con với cha chuyện , là vì nhà thiết kế của chiếc kẹp cà vạt là một vị thiết kế sư danh tiếng.”

Lạc Quân như thể nhận cơn giận của ông : “Đây là mảng kinh doanh do con quản lý, cha rành lắm, lẽ rõ.”

Lạc Quân : “Vị thiết kế sư sáng lập của một tập đoàn trang sức đa quốc gia.”

Một tay của Lạc Thừa Tu giơ lên, bỗng dưng dừng ở một vài từ quen thuộc, cơn giận dữ kịch liệt vốn đè nén mạnh mẽ cũng đông cứng trong đáy mắt.

Lạc Quân một cái tên, : “Quen ạ? Thưa cha.”

Lạc Thừa Tu sững tại chỗ.

… Sao quen?

Sao thể quen?

Bữa tiệc sinh nhật mà Lạc gia tổ chức cho đứa con nuôi, kết nối với mấy công ty đa quốc gia, đang tranh giành mấy dự án lớn về mỏ kim cương, giành quyền khai thác mỏ.

Loại ván cờ một khi bước thì thể rút lui, tiền càng đốt càng nhiều, Lạc gia thể cắt lỗ ngay tại chỗ, dòng tiền của các công ty con cũng đều đổ đó.

Chính vì kẹt lô hàng đó, mấy dự án đang đốt tiền đứt dòng vốn, mới thể khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng trời trong nháy mắt đốt một cái lỗ hổng đáy.

“Mày ý gì?” Tay chân Lạc Thừa Tu bỗng nhiên lạnh toát, ông thấy đất trời cuồng một cách khó hiểu, dường như cả chiếc du thuyền đều đột ngột chao đảo, “Mày cái , ý gì?”

Lạc Quân sờ cà vạt của , tay dừng ở một vị trí nào đó một chút, mới tiếp tục từ từ vuốt xuống, như thể ở đó vẫn còn một chiếc kẹp cà vạt nguyên vẹn.

Mối quan hệ của Nhậm Sương Mai rộng hơn Lạc gia nhiều, bao năm qua cùng đối thủ thương trường đấu qua đấu , ngược đấu sự trân trọng lẫn , trong tối sớm là quan hệ cùng uống .

Nghe tiểu ngọn lửa mấy ngày nay ngủ yên, tặng trai một món quà, Nhậm Sương Mai hai lời, liền lái xe đưa tìm bạn cũ uống .

Vị sáng lập ngoài bảy mươi, thích nhất là những đứa trẻ năng khiếu mỹ thuật. Nhìn bé mà Nhậm Sương Mai mang đến cùng cháu chơi vẽ tranh cát, vài phút màu sắc mà đứa trẻ đó phối , suýt chút nữa cướp về làm học trò.

Những chuyện đều là tìm thừa kế từng chuyện ngắn ngủi du thuyền, từ miệng đối phương hỏi từng chút một.

“Thật sự tài năng, đáng tiếc.”

Đối phương ở nước ngoài, còn chuyện của Lạc Chỉ, hứng thú kể cho ông cụ thích năng khiếu về màu sắc của đứa trẻ đó như thế nào, tiếc lời khen ngợi mà với họ những màu sắc đó rực rỡ nồng đậm, hoạt bát nhiệt liệt .

Đối phương còn , mấy năm Lạc Chỉ vẫn luôn đứt quãng gửi tranh qua, ông cụ vô cùng hài lòng, cho mang phòng trưng bày tham gia triển lãm. Đáng tiếc mấy năm nay vẽ mấy, hỏi thì linh cảm, cũng xảy biến cố gì…

Tuy một khoản tiền lớn như tuyệt đối thể dùng giao tình để bù đắp, nhưng nếu Lạc Chỉ mặt, kéo dài thời hạn vi phạm hợp đồng thêm một chút, cũng là chuyện gì to tát.

Lạc Quân chậm rãi thuật những điều , khi , thể cảm nhận sự tán thưởng trong giọng của đối phương. Hắn nghĩ, nếu là một đủ tư cách, lẽ lúc tư cách cùng hưởng vinh dự và tự hào theo.

chỉ thấy đang những lời từ từ lóc từng miếng thịt.

Hắn cố gắng nghĩ xem tại Lạc Chỉ vẽ nữa, cảm thấy thật nực , vấn đề như chẳng lẽ gì cần suy nghĩ .

“Thưa cha, con cho cha .” Lạc Quân , “Vốn dĩ chuyện đến bước .”

Lạc Quân : “Chúng đáng như .”

Lạc Thừa Tu một lời, hung tợn chằm chằm , như bất kỳ một tia dối nào .

Lạc Quân chỉ loạng choạng dậy, đến mặt Minh Lộc, đưa hai tay : “Tôi hại c.h.ế.t em trai .”

Lạc Quân hỏi: “Các chuộc tội như thế nào? Cảm ơn các giúp .”

Minh Lộc lắc đầu.

Đồng tử Lạc Quân run rẩy, bỗng nhiên sinh sợ hãi.

“Tôi phạm sai lầm.” Lạc Quân chặn Minh Lộc , “Các tra tấn , với Lạc Chỉ, nó thể tự tay báo thù, các nó—”

“Lạc .” Minh Lộc , “Bây giờ ngài vẫn còn gọi là Lạc Chỉ.”

Lạc Quân bỗng nhiên c.h.ế.t sững tại chỗ.

“Ngài là con trai cả của Lạc gia, thừa kế tương lai của Lạc gia. Dưới ngài một em trai, tên là Giản Hoài Dật, một em gái, tên là Lạc Chanh.”

Minh Lộc mở tài liệu : “Đây là quan hệ thuộc của ngài, còn về Lạc Chỉ mà ngài tìm, đó.”

Minh Lộc khép tập tài liệu , giơ tay chỉ về phía mặt biển đen thẳm, tĩnh lặng màn đêm.

“Người chúng mời đến làm khách là Lạc gia chủ. Nếu hai vị chuyện xong, xin mời Lạc gia chủ cùng chúng .”

Minh Lộc sang Lạc Thừa Tu đang như mất hồn, hai thuyền viên trầm mặc, vạm vỡ qua từ phía , giữ lấy cánh tay Lạc Thừa Tu.

Lạc Quân vẫn nguyên tại chỗ.

Không ai thèm nữa, thậm chí đáng trừng phạt, bởi vì vốn xứng làm một , cũng bao giờ làm tròn trách nhiệm của một .

Hắn cha đưa khoang thuyền, cúi đầu, tay .

Trong ký ức, Lạc Chỉ hỏi : “Anh, cần quà của em ?”

Trong ký ức, một Lạc Chỉ khác tựa mạn thuyền, ánh mắt mờ mịt trống rỗng từ từ chuyển động, lời nào, gắng sức ngước mắt .

Trong một thời gian lẽ dài, đó là đầu tiên Lạc Chỉ nghiêm túc trở , hóa cũng là cuối cùng.

Hắn vẫn đang gọi Lạc Chỉ, dám chạm cái tên .

Lạc Quân giơ tay lên, vẫn từ từ vuốt ve chiếc cà vạt đó, mấy ngày nay vẫn luôn cố gắng sờ chiếc kẹp cà vạt , thể tin rằng đây là một giấc mơ.

Tay bỗng nhiên dừng bên cạnh cà vạt.

Tim Lạc Quân đập thình thịch với một tốc độ kỳ lạ, tay run lên kiểm soát, gắng sức từ từ cúi đầu.

… Hắn thấy Lạc Chỉ mười tuổi đang kiễng chân mặt , nhanh nhẹn tháo chiếc kẹp cà vạt của xuống.

Đứa trẻ đó cầm chiếc kẹp cà vạt lắc lắc, nhanh nhẹn chạy biến , thoáng cái thấy tăm .

Lạc Quân hoảng loạn đuổi theo, tìm kiếm khắp nơi đánh mất. Sau đó thấy Lạc Chỉ hai mươi ba tuổi đang tựa mạn thuyền.

Lạc Chỉ nghiêm túc , đôi mắt từ từ cong lên.

“Đừng .” Lạc Quân năng lắp bắp, “Đừng , buồn thì đừng .”

“Mày đến hận tao , đến hận tao .” Lạc Quân , “Đến trừng phạt tao .”

Lạc Quân gần như đang cầu xin : “Đến phạt tao , tao sai , tao sai , tiểu—”

Hắn gọi cái tên từng thuộc về em trai , nhưng thở đến bên môi, mới nhận vốn còn năng lực để thốt từ nữa.

Hắn giúp em trai , cái tên đó cướp , cho nên cũng xứng gọi Lạc Chỉ như nữa.

Lạc Chỉ vẫn đang , nhưng ý chạm đến đáy mắt. Lạc Chỉ mở miệng gì đó với , khẩu hình trùng khớp với Lạc Chỉ ngày đó tựa cửa văn phòng.

“Anh.” Ngày hôm đó khi về, Lạc Chỉ gọi như cuối, “Tạm biệt.”

Nhạc nền của trò chơi mà Lạc Chỉ thường chơi vang lên bên tai , hiệu ứng âm thanh chân thật đến mức như đang ở trong cảnh.

Hắn thấy Lạc Chỉ như nhân vật trong trò chơi, nhanh nhẹn cầm chiếc kẹp cà vạt xoay trèo qua lan can.

Lạc Quân lao tới, chỉ bắt màn sương đêm lạnh lẽo.

Vạt áo khoác rơi xuống mắt , trong nháy mắt mặt biển băng giá nuốt chửng, một gợn sóng.

--------------------

Loading...