Tấm Lòng Của Em Trai Người Cá - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-02-07 07:16:13
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi vẫn tại chỗ giãy dụa với chính .
Nếu như động thủ, tiến sĩ Tôn lén bố trí cạm b/ẫ y khác để làm hại Tiểu Xuyên .
nếu kiểm nghiệm một , Tiểu Xuyên sẽ thật sự gã m/ổ lấy ngọc trai mất.
Bên trong đang vật lộn, nhưng vẫn chờ đợi.
Chờ thêm chút nữa......
“Anh, mau.”
Sau khi Tiểu Xuyên dùng hết lực hét lên câu , tiến sĩ Tôn cũng giẫm lên cái hộp mới chính gã ném xuống đất.
Chính là lúc .
“Tiểu Xuyên, xuống!”
Tôi kêu lên một tiếng thật to, đó chút do dự lao về phía Tiểu Xuyên.
Lập tức, ầm một tiếng.
Tiến sĩ Tôn t/h u/ốc hóa học mới điều chế gần đây vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệm n ổ cho lùi vài bước.
Ngắn ngủn mấy chục giây, cũng đủ để cho cứu Tiểu Xuyên.
“Anh ơi.”
Tôi cởi tr ó/i cho Tiểu Xuyên, xoa đầu em an ủi:
“Đừng sợ, tới , đưa em về nhà.”
Giọng của nhịn run rẩy.
Không nghĩ tới chỉ mới một ngày gặp, dáng vẻ của Tiểu Xuyên đổi.
Ánh mắt Tiểu Xuyên giờ phút bộ đỏ lên vì , mặt, đều là vết m á u của sự chống cự.
em vẫn cố nén nước mắt ngây ngô:
“Anh, thật .”
“Đồ ng ố/c.” Giọng điệu nhẹ nhõm.
Mà đang lúc chuẩn đỡ Cẩn Xuyên lên ngoài, tiến sĩ Tôn nổ lui thất tha thất thểu lên.
Giọng điệu vô cùng phô trương, hề để ý vết thương mới :
“Giáo sư Cẩn, đừng quên, sáng chế độc quyền của còn đang ở tay của đây !”
Tiểu Xuyên sự dìu đỡ của sắp tới lối , khi gã như thế, cơ thể đột nhiên im.
Sau đó đầu về phía tiến sĩ Tôn lúc đang đắc ý cầm bằng sáng chế của .
Mặc dù gã chật vật, nhưng vẫn quên tiếp tục uy h/i ế/p hai chúng ở .
Tiểu Xuyên chuẩn trở về lấy bằng sáng chế cho , nhưng giữ chặt em :
“Không hết, Tiểu Xuyên, độc quyền còn nữa thì thể làm .”
“Anh em mạo h iể/m nữa .”
Cẩn Xuyên một cái, lập tức nhạt với :
“ đây là thứ vất vả dễ dàng mới thể thành.”
Tiểu Xuyên thừa dịp chú ý, một phen giãy hai tay của .
Không đợi kịp phản ứng, xoay chạy về phía tiến sĩ Tôn:
“Anh, để cho em tùy hứng một nữa .”
Tôi định đuổi theo em , đột nhiên nhận báo động tự hủy của phòng thí nghiệm.
Đây là do tên /ê n tiến sĩ Tôn khởi động.
Cánh cửa sắt dẫn đến phòng thí nghiệm đóng khẩn cấp, tất cả các lối thoát hiểm chặn .
Tôi ngay cả bóng dáng Cẩn Xuyên cũng đuổi kịp, em liền biến mất trong tầm mắt của .
“Tiểu Xuyên.”
Tôi hét lên nhưng cũng chẳng ai đáp lời.
Âm thanh đếm ngược của báo động tự hủy trong phòng thí nghiệm bắt đầu vang lên.
Ba mươi giây cuối cùng, thời gian còn nhiều.
cho dù hét lên thế nào, cũng nhận câu trả lời của Tiểu Xuyên.
Câu trả lời duy nhất cho là tiếng đ/á n h phát từ phòng thí nghiệm cửa khóa chặt.
Một trận tiếp một trận, đó ngừng , yên tĩnh tiếng động.
Tôi đập mạnh cánh cổng sắt của phòng thí nghiệm, hết đến khác.
Cho dù m á u chảy, cũng dừng .
Lần , cho dù ch*t, cũng ý định dừng :
“...... Tiểu...... Xuyên......”
Tiếng nghẹn ngào từ trong cổ họng bất giác phát , nức nở tiếng động.
3……2……1……
Khởi động hệ thống tự hủy!
Lúc , ngay cả tiếng đắc ý mới cũng theo đó biến mất hầu như còn.
Tôi vô lực phịch xuống đất, chân tay như nhũn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tam-long-cua-em-trai-nguoi-ca/chuong-7.html.]
Ngay cả đầu cũng trống rỗng, ánh mắt vô hồn về phía .
Cửa sắt của phòng thí nghiệm lâu phản ứng đột nhiên mở một lỗ hổng.
Một bàn tay đầy m á u từ bên trong vươn .
Vô giấy tờ dính m á u từ bên trong đưa .
Ngón tay của đó đang run rẩy, khớp xư ơ n/g lộ rõ hỗn hợp m á u t h ị t trộn lẫn, tràn đầy đỏ sẫm.
Ngay đó, một trận thanh âm yếu ớt từ đầu cửa sắt truyền đến, yếu ớt nhưng kiên định:
“Anh ơi….em….thật sự….….thích….….”
Kể từ đó, mối quan hệ giữa và Tiểu Xuyên dường như trở nên bình thường.
Em vẫn kiên quyết gọi là , mà cũng sẽ mỉm xoa xoa đầu em gọi em là Tiểu Xuyên.
......
“Anh ơi, đêm nay em ngủ với .”
“Không hôm mới ngủ xong , hôm nay nữa ?”
Bàn tay đang lật sách của run rẩy một chút, thể nào phủ nhận sự tồn tại phía lưng.
Tiểu Xuyên ôm lấy cổ :
“Em thích ngủ chung với mà, thích ngủ nên ngủ nhiều một chút.”
Cẩn Xuyên ha hả, ngay chuyện hết.
Đến buổi tối, Tiểu Xuyên sẽ trắng trợn ôm lấy cổ , mà cũng sẽ như ôm chặt lấy em .
Có lẽ rõ ràng lắm, nhưng hiện tại hiểu ý nghĩa của Tiểu Xuyên đối với .
Từ khi nhặt em cho đến bây giờ, thật sự là quá để ý đến phận của em ?
Từ đầu đến cuối cũng đều là mâu thuẫn tâm lý do tự áp đặt mà thôi.
Trên đường cứu Tiểu Xuyên, trái t i/m gió thổi đến tự chủ.
Vô lo lắng hiện lên trong lòng.
Rõ ràng là vô cùng để ý, lúc làm gì còn mạnh miệng đẩy em xa.
Nếu lúc kiên định lựa chọn em , em cũng sẽ bắt .
Cũng may tất cả vẫn còn kịp.
Tiểu Xuyên thật vất vả cứu sẽ càng thêm quý trọng em , che chở em .
Mà tiến sĩ Tôn cố ý làm tổn thương Tiểu Xuyên ở trong phòng thí nghiệm Tiểu Xuyên đ/á n h hình đó cảnh sát mang điều tra.
Tiểu Xuyên với là em căm h ậ n tiến sĩ Tôn vì lư`a em uống nước t/h u/ốc là thể biến thành chân chính, đặc biệt là gã còn mơ ước thành quả nghiên cứu khoa học của .
Cho nên, khi đó em đ/á n h gã `n nh ẫ/n, m á u t h ị t tay em đều là mặt tiến sĩ Tôn.
Tôi thấy, , lập tức nhéo nhéo khuôn mặt sáng lạn như ngày nào của em :
“Sao em ngốc như .”
“Bởi vì là trai em, hơn nữa bởi vì em thích đó.”
Sáng sớm hôm .
Tiểu Xuyên vẫn còn đang ngủ, nghiêng đầu thoáng qua.
Lập tức hôn lên trán em một cái chuẩn rời .
nghĩ tới nhóc con giả bộ ngủ, ngay đó em ôm chặt lấy .
Trong ánh mắt lộ rõ yêu thương: “Anh, thật .”
Tiểu Xuyên ở lưng ôm nhẹ giọng nhỏ, , lập tức sờ sờ đầu em .
An ủi một tiếng: “Ngoan~”
Hậu quả của việc quá cưng chiều một chính là, nhà một ngày nào đó đột nhiên một đám xa lạ khó hiểu chặn .
Bọn họ đều vây Tiểu Xuyên ở chính giữa, nhà vây chặt bít bùng.
Ngay cả cũng là miễn cưỡng mới chen .
Tiểu Xuyên với : “Anh, đến .”
Sau đó, một nam một nữ bên cạnh Tiểu Xuyên cùng lúc đem ánh mắt quan sát chăm chú dán lên .
Mấy khác thì vuốt ve bụng Tiểu Xuyên đang giường.
Tôi nhất thời g/h e n tuông nổi lên, chỉ bọn họ tra hỏi: “Mấy là ai , tại sờ bụng Tiểu Xuyên?”
Mặc dù bọn họ thể cũng á/c ý, nhưng vẫn thủy chung chút yên lòng.
Mãi đến khi Tiểu Xuyên câu : “Anh, bọn họ là ba , cô, dì của em.”
Tôi ồ một tiếng, nhưng vẫn hiểu gì hết:
“Vậy tại sờ bụng em ?”
Tiểu Xuyên thấy bộ dạng của , khỏi che miệng :
“Anh, chẳng lẽ quên rằng cá mang t h a/i hạn chế về giới tính ?”
Tôi: “Thật ?”
Tiểu Xuyên lập tức gật đầu khẳng định trong tiếng hỏi của .
Tôi , sắp làm bố .
(Hết)