Phát một trận âm thanh chói tai.
“......Anh…..”
Cẩn Xuyên như dọa sợ, tại chỗ giống như một đứa trẻ làm sai chuyện gì đó.
Tôi em một cái, thuận thế đá vật xuống gầm giường:
“Tiểu Xuyên, trong phòng ?”
Tôi lập tức dịu giọng an ủi Cẩn Xuyên.
Cẩn Xuyên bĩu môi, chút ủy khuất: “Em chỉ là đến phòng tìm ít sách thôi.”
“Là sách gì ? Anh tìm giúp em nha.”
Tôi cưng chiều xoa xoa đầu em , giọng điệu nhẹ nhàng trấn an cảm xúc của em :
“Bất kể là sách gì? Anh đều thể giúp em tìm .”
Trước mắt định em , nghĩ tới Cẩn Xuyên trong lúc bất chợt giống như bơm m á u gà nhảy dựng lên.
“Anh ơi, cái là cái gì , hình như giống…”
Cẩn Xuyên còn xong cưỡng ép cắt ngang.
“Đó là thứ bỏ , lâu dùng đến, cũng quên mất.”
“Thật ạ?”
Cẩn Xuyên ánh mắt ngây thơ , dễ lư`a.
Tôi nên thế nào đây, mới khiến em tin đây?
“Có !”
Tôi hổ nhún vai, Cẩn Xuyên thoải mái nhất thể:
“Nếu em thích nó, mua cái mới tặng cho em.”
“Ngoan, lời, cái chúng cần nữa.”
Tôi sờ sờ cái đầu tò mò của em trai Cẩn Xuyên, ám chỉ câu chuyện nên dừng ở đây.
Lúc hổ đến mức lập tức tìm cái hố chui xuống, nhưng muộn.
Tôi chỉ hy vọng điều mang đến chấn động quá lớn cho Cẩn Xuyên.
Dù em vẫn còn là một đứa trẻ, hy vọng hươu vượn nghiêm túc của thể lư`a gạt em .
“Vậy thôi.”
Cẩn Xuyên dường như chút hài lòng với câu trả lời của , vẻ mặt ủy khuất.
Tôi chút tự trách, nhưng mà vẫn cảm thấy lời dối đầy thiện chí đối với em mới là nhất.
Thấy Cẩn Xuyên hình như chút buồn bã quá mức, xuất phát từ lòng an ủi, hỏi em đêm nay ngủ ở chỗ .
Tôi vốn tưởng rằng Cẩn Xuyên sẽ lễ phép từ chối, ai ngờ giây tiếp theo em cũng xuống bên cạnh :
“Ngủ cùng với , thật , ngay cả đau khổ buồn bã một chút cũng còn.”
“Được lắm, em ngay cả giả bộ cũng giả bộ một chút.”
Tôi khổ một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.
Cẩn Xuyên tên nhóc , thật đúng là hết cách với em .
bất quá đến cuối cùng, để em ngủ đất, ngủ giường.
Sắp xếp hợp lý, như hẳn là sẽ xảy chuyện gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tam-long-cua-em-trai-nguoi-ca/chuong-2.html.]
ngủ thẳng đến nửa đêm, một loạt tiếng động tiếng sột soạt đột nhiên vang lên.
Giấc ngủ của sâu lắm, tưởng trong nhà tr ộ/m.
mới mở mắt cẩn thận tìm kiếm một phen.
Giương mắt, liền thấy Cẩn Xuyên đang ngủ sàn nhà lúc đang tùy ý vỗ vỗ đuôi cá.
Cao cao nâng lên, nhẹ nhàng buông xuống, như là đang khoe khoang đang thưởng thức phong ti`nh .
Cẩn Xuyên hai má đỏ bừng, vẻ mặt vô cùng khó diễn tả.
“Nhóc con , sẽ là mộng xuân đó chứ?”
Tôi nhạo một tiếng, cũng để ở trong lòng, chuẩn tiếp tục xuống ngủ.
Ngay đó, Cẩn Xuyên theo bản năng kêu lên một tiếng: “Anh~”
Âm thanh triền miên dài ngắn đủ, hiển nhiên là bình thường.
Tôi: “?”
Thì đối tượng mộng xuân của nhóc con chính là ?
Điều quả thực khiến mở rộng tầm mắt, nhưng may mắn là đeo kính.
Tôi lập tức trực tiếp từ giường dậy, chuẩn ngăn cản loại hành vi của em .
Dù , loại chuyện khác biệt về chủng tộc, hợp lý lẽ bình thường giải quyết cho thỏa đáng.
Cho dù là ở trong mơ cũng .
Đặc biệt là em còn ở mặt của , còn mộng xuân với chính chủ đây.
Đây quả thực là làm hổ!
Lúc quyết định lập tức đ/á n h thức em đó nghiêm khắc giáo d.ụ.c em một phen.
Để cho em từ nay về đổi triệt để, làm thật .
mới chuẩn vươn tay lay tỉnh em , ngay đó đột nhiên ngừng ở giữa trung.
Bởi vì cảnh tượng mắt giờ phút làm cho chút nên làm .
Cẩn Xuyên em ......
Đối với một giáo sư động vật học tự nhận là chút kiến thức như mà .
Với loại cá , một khi bản chủ động tiết chất nhầy, nhất định là tiến thời kỳ đ ộ n/g d/ụ c.
làm cho nghĩ tới nhất chính là, Cẩn Xuyên nhanh như tiến thời kỳ đ ộ n/g d/ụ c.
Tôi căn cứ thái độ và trách nhiệm đối với em , liền ôm em một cái.
Sau đó ném bể cá đặc biệt mua cho em .
“Anh, cứu em!”
Cẩn Xuyên theo bản năng gặp ng/u y hi/ể m liền tìm trai vội vàng gọi tên .
mà ở một bên thờ ơ lạnh nhạt.
Cho đến khi em phát hiện ở trong nước, chẳng ch*t chìm .
“Anh , làm gì chứ~” Cẩn Xuyên giọng điệu làm nũng .
Tôi hít hít mũi, cố gắng kiềm chế :
“Tiểu Xuyên, em tiến thời kỳ đ ộ n/g d/ụ c, để em ngâm một chút, cho đầu óc tỉnh táo .”