Tái Sinh Lại, Ta Quyết Xơi Tái Hắn - chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-08 13:40:27
Lượt xem: 238

Xe vừa đến cổng nhà, gia nhân trong phủ đã vội hớt hải chạy ra đón, còn không quên bẩm báo đến Trương lão gia. 

 

“Lão gia, có Lễ bộ thượng thư Lâm Diễn Đạo cùng gia quyến đến xin gặp mặt”

 

“Lâm đại nhân sao? Tại sao tự nhiên lại đem cả người nhà đến gặp nhỉ?”

 

Nguyệt Cầm nghe vậy, nàng biết chắc chắn là Uyển Nhi đã tìm cách để đến nhà nàng, nàng xuống xe ngựa chạy về phía cổng phủ, nàng cuống tới mức suýt thì vấp ngã.

 

“Kìa cô nương của tôi, con phải cẩn thận chứ”

 

“Cầm nhi kẻo ngã con”

 

Phụ thân và mẫu thân đồng thời lên tiếng, quở trách nữ nhi hấp tấp, Trương lão gia nhìn phu nhân nhà mình khó hiểu.

 

“Nàng có thấy nữ nhi nay có gì khác lạ không?”

 

“Chàng không biết đâu, con bé ngủ gục ở gốc cây đa, tỉnh lại thì khóc làm ta hết hồn”

 

“Thật sao, tối nay nàng qua xem nữ nhi thế nào”

 

Trương phu nhân gật đầu với phu quân, bà cũng tính tối nay đến thăm hỏi nữ nhi, cả hai phu thê nhanh chóng đến sảnh chính để nói chuyện.

 

Nguyệt Cầm vào trước cả phụ mẫu, nàng đã thấy có hai người ngồi tại ghế chờ đợi, còn có một cô nương mặc váy lụa xanh, dung mạo tựa như hoa, tóc dài bóng mượt bay trong gió.

 

“Lâm đại nhân, có việc gì hệ trọng khiến hai phu thê ngài phải đại giá quang lâm tới phủ ta vậy?”

 

Trương lão gia từ xa cất giọng chào hỏi, nàng cũng vội vàng hành lễ, ánh mắt nàng vẫn dừng lại tại chỗ Uyển Nhi.

 

“Bá phụ, bá mẫu nhi nữ xin thỉnh an hai người”

 

“Mau đứng lên cô nương, ta là đông học với phụ thân của con, đừng khách sáo quá”

 

Uyển Nhi cũng nhận ra Nguyệt Cầm đang nhìn nàng, cả hai không khỏi xúc động rưng rưng ngấn lệ. 

 

“Ra đây là tam cô nương nhà Trương đại nhân, quả nhiên dung mạo xuất chúng”

 

Lâm lão gia gật gù khen ngợi nàng, mẫu thân nàng vội lên tiếng.

 

 “Đại nhân, nữ nhi nhà ta sao bằng nhị cô nương nhà ngài, nhìn nhị cô nương như châu báu, nữ nhi nhà ta không bằng được 1 nửa”

 

Lâm phu nhân cùng cười, kéo tay nữ nhi nhà bà ra, Uyển Nhi tiến lên hành lễ với phu thê Trương đại nhân. 

 

“Thúc phụ, thúc mẫu, nữ nhi xin thỉnh an hai người”

 

“Cô nương nhà đại nhân quả thật ngoan ngoãn hiền lành”

 

Nguyệt Cầm vội kéo tay phụ mẫu. 

 

“Mẫu thân, nữ nhi muốn đi chơi cùng Trương cô nương ngoài bờ hồ, mẫu thân đồng ý với con nhé”

 

“Được rồi, mau đi đi, cẩn thận ra gió lâu lại cảm lạnh”

 

Uyển nhi cũng xin mẫu thân của nàng, Lâm phu nhân để nàng đi cùng, hai vị mẫu thân nhìn nhi nữ nhà mình, mà không khỏi nở nụ cười, cả hai cũng quay lại bàn trà ngồi nói chuyện.

 

Nguyệt Cầm kéo tay Uyển Nhi ra một góc hồ, cả hai mặt đã ướt đẫm, lập tức ôm lấy nhau mừng mừng tủi tủi. 

 

“Lâm tỷ, tỷ có sao không?”

 

“Ta không, muội thì sao, có để sơ hở gì không?”

 

“Lúc vừa rồi, muội xúc động quá làm phụ mẫu muội cũng có chút sinh nghi”

 

“Phụ mẫu ta cũng thế, Nguyệt Cầm ta không thể nghĩ chúng ta lại có thể có cơ hội này, muội muội chúng ta phải cứu gia đình chúng ta”

 

“Tỷ tỷ yên tâm, muội sẽ tìm cách thu thập bằng chứng, giờ chỉ e lời chúng ta nói, phụ mẫu chắc chắn không tin vì vậy chúng ta cần diễn một  chút, khiến bọn họ tin mới được”

 

Uyển Nhi gật mạnh đầu một cái, nàng đặt niềm tin vào Nguyệt Cầm, năm xưa nhà nàng bị bắt, nàng khổ sở không có nơi ăn chốn ở, nên cũng không có nghe ngóng, hay thu thập thêm được tin tức gì. 

 

“Tỷ tỷ à, trước mắt tỷ cần giải trừ hôn ước với Tạ Kỳ, đó là chuyện quan trọng nhất”

 

“Muội đừng lo, ta đã có cách tạo cho ta một mối hôn sự tốt, chỉ là cần muội giúp sức”

 

“Tỷ cứ nói”

 

“Vào 3 hôm nữa là dịp lễ phủ Bá Tước Chu Vân Phi tổ chức, mừng tiệc đích tử đỗ tú tài, rất đông quý nam thanh nữ tú đến tham dự, trong đó có  Tề Vũ Huyền cũng tới, chàng ấy sẽ đứng ở gần hồ sen phía đông nam, chúng ta sẽ tới đó, rồi ta giả vở sẩy chân ngã, muội hãy hô hắn đến cứu ta”

 

“Tỷ tỷ như vậy khác nào hỏng thanh danh của tỷ”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tai-sinh-lai-ta-quyet-xoi-tai-han/chuong-3.html.]

 

“Muội không hiểu đâu, nhà ta với họ Tạ là mối hôn sự từ nhỏ, đâu thể một hai mà hủy được, ta chỉ còn cách đó thôi. Mà ta cũng không còn quan tâm thanh danh gì đó, chỉ cần đừng dính dáng gì đến gã đó là được”

 

Nguyệt Cầm vội nhớ ra, nếu vậy chẳng phải nàng là người tiếp theo bị xui xẻo gán hôn hay sao, nàng sực nhớ ra, đại cô nương nhà phủ Bá tước Cao Đạm Nhã là một người phong lưu, nhiều năm được bá tước chiều chuộng. Bá tước là cháu ngoại của thái hoàng thái hậu, đến đương kim hoàng thượng còn nể vài phần thân thích.

 

 Sau này nàng ta thành thân với đích trưởng tử nhà Thái phó Dục Minh Thành, là Dục Tông đúng ra là ép thành thân, mà Dục Tông lại ngay trong đêm tân hôn, phải hành quân ra trận gấp, làm nàng ta phòng không đơn côi, ngứa ngáy không chịu được liền dan díu với cả đám nam nhân.

 

Thương thay Dục Tông ra binh cùng Tạ Kỳ, mất trên chiến trường, nàng ta ở quê nhà tang phu quân chưa hết 1 tháng, đã vội vàng mang bụng bầu muốn tái giá với viên quan nhỏ tên Hàn Phi Vũ, sau đó Hàn Phi Vũ này cũng thăng thiên mà không rõ lý do, nghe đồn do thượng mã phong.

 

Do nàng cũng mất nên không biết sẽ ra sao nữa, nhưng xem chừng Cao Đạm Nhã này trừ khi phạm tội tày trời là cướp ngôi, còn không hoàng thượng vẫn bảo vệ cô ta.

 

Nếu Tạ Kỳ lại cũng định thân với Cao Đạm Nhã, vậy thì nàng cũng có thể thoát rồi, mà hắn đã định thân với nàng ta thì chắc cũng không cần nàng ra tay quá nhiều, tự khắc nhà hắn cũng gà bay chó sủa.

 

“Tỷ tỷ, muội có kế này, có thể khiến nhà họ Tạ ngày ngày không yên, không còn tâm trí mà hại chúng ta nữa”

 

Uyển nhi vội ghé tai sát lại phía nàng nghe kế hoạch, cả hai nói chuyện kế hoạch đến gần chiều tối, mãi cho đến khi đích thân Trương phu nhân đi gọi mới chịu tách nhau ra.

 

“Cầm nhi, con quen Lâm cô nương từ khi nào thế ?”

 

Tối đến mẫu thân nàng vào phòng nàng hỏi chuyện, nàng biết mẫu thân đang dò xét nàng là bị làm sao.

 

 “Mẫu thân, con cũng mới quen nàng ấy được 2 tháng trước, trong đêm hội thả hoa đăng.”

 

“Sao ta không nghe con nhắc gì?”

 

“Thì còn cũng không nghĩ gặp lại nàng ấy, chỉ là tình cờ hôm nay gặp lại”

 

“Ra vậy, mà hôm này con sao vậy có cần ta gọi đại phu khám không?”

 

“Nữ nhi khỏe như trâu, mẫu thân cứ lo hão”

 

“Được, mau mau ngủ đi, 3 hôm nữa theo ta đến phủ Bá tước tham dự yến tiệc”

 

“Nữ nhi xin vâng, mẫu thân đại tỷ và đại huynh có đi cùng không ?”

 

“Chỉ là tiệc dành cho những người chưa xuất giá, huynh tỷ của con cũng không có hứng thú đâu”

 

Mẫu thân nàng nói xong cũng ra khỏi phòng, dặn nàng đi ngủ sớm. 

 

Nàng nằm trên giường nhớ lại kiếp trước, cả đại huynh và đại tỷ đều bị chặt đầu, phụ thân còn bị bêu đầu thị chúng. Nghĩ lại mà nàng căm hận không thôi.

 

Không rõ sau này họ Tạ sẽ ra sao, nàng đi luôn nên cũng chẳng biết thêm được gì cả, nhưng tạm thời nàng cần tập chung vào kế hoạch sắp tới.

 

Mai nàng cần họp bàn với hai nữ tì thân thiết tiểu Hồng và tiểu Chu, nàng cần sự giúp sức của hai nha hoàn thân tín này, nàng chỉ có thể tin tưởng hai người đó.

 

“Tiểu Hồng, tiểu Chu hai muội mau lên đây”

 

“Cô nương chưa ngủ sao?”

 

Nguyệt Cầm nhìn hai nha hoàn chung thành tận tụy, lúc nàng bỏ trốn trên núi còn không ngại xả thân đỡ cho nàng mấy mũi tên, nàng nghĩ tới mà đau lòng. 

 

“Hai muội lên ngủ với ta” 

 

“Cô nương, không được đâu, đã dặn nhau là không được ngủ cùng nữa, bọn muội là phận nha hoàn, sao mà dám nằm ngang hàng với chủ tử”

 

 “Ta không coi hai muội là nha hoàn, hai muội theo ta từ bé, ta coi hai muội như muội muội ruột thịt vậy”

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

 

“Cô nương bọn muội cũng coi cô nương như là tỷ tỷ ruột vậy”

 

Tiểu Hồng tiểu Chu bật khóc ôm lấy cô nương nhà các nàng, cô nương từ bé yêu thương các nàng, có gì ngon và tốt đều cho hai nàng sử dụng, còn đi đâu cũng mua bánh trái điểm tâm để cho hai nàng, không để các nàng làm việc nặng nhọc.

 

“Mau lên nằm, hai muội tính khóc tới sáng hả”

 

Cả hai vội gấp chăn gối dưới giường lại, cả hai leo lên giường nằm cùng cô nương, còn không quên ôm ghì lấy cô nương nhà nàng.

 

 “Hai muội tính ép c.h.ế.t ta sao” 

 

“Cô nương vừa đẹp vừa thơm, sau này công tử nào lấy cô nương cũng là phúc của người đó”

 

 “Thật vậy sao, mau ngủ đi, mai ta có việc giao cho hai muội làm đó”

 

“Vì cô nương bọn muội c.h.ế.t cũng không từ”

 

Nàng bật cười nhìn hai nha hoàn, ngẫm lại lời hai nàng nói, ai lấy nàng là phúc của người đó, nhưng kiếp trước chẳng phải nàng đã c.h.ế.t trên tay phu quân hay sao. Kiếp này nàng chỉ mong được bình an sống đến già mà thôi.

 

Loading...