Tái Sinh, Gả Cho Người Đàn Ông Thô Kệch - 7

Cập nhật lúc: 2025-02-22 12:19:52
Lượt xem: 362

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lông mi dính đầy bùn đất của anh khẽ run lên, bỗng dưng nở một nụ cười: "Vợ à, lời này để dành đến lễ kỷ niệm vàng hãy nói nhé."

Lúc xà ngang sụp đổ ầm ầm, anh ôm chặt lấy tôi, lăn vào trong đống thức ăn gia súc.

Đậu mốc vụn chảy vào cổ áo, nhưng tôi lại nghe thấy tiếng cười trầm đục từ lồng n.g.ự.c anh: "Năm xưa ở hầm chuột chịu pháo kích còn chẳng nguy hiểm bằng hôm nay."

__

Lúc bác sĩ làng băng bó, tôi mới nhìn rõ được vết thương sau lưng anh.

Những mảnh gỗ nhỏ như móc câu cắm sâu vào thịt, vừa chạm tăm bông vào đã thấm ra từng giọt m.á.u đỏ tươi.

"Đau thì cứ hét lên."

Tay tôi run rẩy khi nhúng vào cồn.

Lương Chí Viễn nằm sấp bên mép giường, yết hầu chuyển động nhẹ: "Lần trước em nhìn chằm chằm vào mấy viên kẹo sữa ở hợp tác xã..."

Đột nhiên, chăn bị hất lên, góa phụ Hà uốn éo lách vào: "Anh Chí Viễn, em nấu canh móng giò cho anh này!"

Trang điểm lòe loẹt như yêu tinh trong tranh Tết, trên miệng bát sứ còn in dấu son môi.

Lương Chí Viễn kéo chăn trùm kín đầu, giọng trầm khàn từ trong chăn vọng ra: "Làm phiền rồi, vợ tôi kiêng đồ mặn."

Lúc góa phụ Hà giận dữ bỏ đi, tôi nắm lấy nhíp, lạnh lùng cười: "Cũng được người ta quan tâm dữ ha?"

Anh đột ngột bật dậy, mặc kệ vết thương nứt ra: "Mùa thu năm ngoái, cô ta nhét giấy vào bình nước của anh, anh đã giao nó cho Hội Phụ Nữ rồi!"

Anh lục lọi từ trong vỏ gối ra một phong thư, trên tờ giấy tố cáo đã ngả vàng in dấu vân tay đỏ, ngày tháng trên đó là ba ngày trước khi chúng tôi thành hôn.

Mưa luồn qua khe cửa sổ, làm ướt bốn chữ "Tác phong đứng đắn" trên giấy.

Tôi cố ý nghiêm mặt, nâng cằm anh lên: "Đồng chí Lương, anh chắc chắn đây là sự thật?"

Anh bất ngờ nắm chặt cổ tay tôi, ép vào lồng ngực: "Báo cáo vợ, tim đập 120 nhịp mỗi phút, lời anh nói đều là thật!"

__

Nửa đêm, tôi bị tiếng động trong bếp đánh thức.

Lương Chí Viễn lom khom giấu thứ gì đó vào hũ gốm, ánh trăng len qua khe cửa, soi rõ vết kim tiêm mới trên cánh tay anh.

"Anh bán m.á.u lấy tiền à?"

Tôi mở nắp hũ, mùi ngọt của mạch nha trộn với mùi m.á.u tanh xộc lên mũi.

Anh cứng đờ người, mãi sau mới miễn cưỡng nói: "Là... là hợp tác xã thưởng đấy."

Tôi kéo cánh tay anh, đếm từng vết kim, bốn lỗ, như những chiếc đinh nung đỏ đ.â.m thẳng vào tim tôi.

"Từ mai, anh uống hai bát, em uống một bát."

Tôi múc một thìa mạch nha đưa lên miệng anh: "Không uống thì để cho Triều Dương hết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tai-sinh-ga-cho-nguoi-dan-ong-tho-kech/7.html.]

Anh hoảng hốt xua tay, trong lúc luống cuống, một gói lụa đỏ lăn ra từ hũ gốm.

Miếng lụa phai màu mở ra, lộ ra một cây trâm gỗ điêu khắc, món đồ mà đêm tân hôn tôi từng chê quê mùa rồi vứt vào bếp lò.

"Bị cháy xém rồi..."

Anh cẩn thận lau đi vết cháy xém trên cây trâm: "Anh đã khắc lại hình hoa sen, hôm đó ở hợp tác xã, em đã nhìn nó lâu hơn một chút."

Tôi bỗng nhìn rõ dòng chữ nhỏ khắc ở đuôi cây trâm, hai chữ "Viễn" và "Linh" quấn quýt vào nhau, tạo thành hình hoa mẫu đơn.

Cơn mưa lớn kéo dài bảy ngày mới chịu dừng.

Khi Lương Chí Viễn cõng tôi lội qua bãi bùn ở đầu làng, góa phụ Hà đang ngồi bên bờ sông đập chăn chiếu.

Cô ta cố ý đập chày thật mạnh, tiếng vang vọng trời đất: "Đồ hư hỏng, dù mặc vải tốt cũng chẳng che nổi mùi dơ bẩn!"

Lương Chí Viễn bỗng nâng tôi lên cao: "Vợ à, ôm chặt lấy anh."

Ngay khi tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, anh bất ngờ tung chân đá bay tấm phiến đá xanh xuống sông.

Nước b.ắ.n tung tóe dội ngập lên đầu góa phụ Hà. Cô ta la hét giãy giụa, khiến mấy bà đang giặt đồ bên cạnh cười nghiêng ngả.

"Lương Chí Viễn!"

Tôi vặn tai anh: "Phá hoại tài sản tập thể là phải viết kiểm điểm đấy!"

Anh nghiêng đầu, dụi mặt vào lòng bàn tay tôi, cười đến mức lồng n.g.ự.c rung lên: "Báo cáo vợ, phiến đá đó năm ngoái bị lũ làm lỏng rồi, anh chỉ đang loại bỏ mối nguy hiểm tiềm ẩn thôi."

__

Khi loa phát thanh của sân phơi thóc thông báo thiệt hại do mưa bão, Lương Chí Viễn đang dạy tôi sửa mái chuồng bò.

Bàn tay anh quấn băng nên không thể dùng sức, nhưng vẫn khăng khăng đứng sau lưng giữ lấy eo tôi, hướng dẫn tôi đóng đinh: "Đóng xéo vào, đúng rồi, đừng để cổ tay run..."

"Lương Chí Viễn!"

Kế toán Vương cầm sổ sách chạy tới: "Hợp tác xã muốn trưng dụng chuồng bò nhà cậu để chứa lương thực cứu trợ!"

Tôi đóng lệch đinh, búa đập trúng mu bàn chân, đau đến mức nước mắt dâng trào.

Lương Chí Viễn bỗng nhiên bế ngang tôi lên, quay người lại, đôi ủng quân đội giẫm thẳng lên cuốn sổ: "Chuồng bò sập rồi, muốn trưng dụng thì bồi thường phí chữa trị cho vợ tôi trước đã."

Kế toán Vương nhìn chằm chằm vào mắt cá chân sưng đỏ của tôi, lầm bầm chửi rủa rồi bỏ đi.

Lương Chí Viễn đặt tôi xuống đống cỏ khô, đột ngột cúi xuống tháo giày vải của tôi.

"Anh..."

"Đừng động đậy."

Anh nâng chân tôi lên, hà hơi ấm áp: "Trang 158 của Sổ tay bác sĩ chân đất, trật khớp phải hoạt huyết."

 

Loading...