Tái Sinh, Gả Cho Người Đàn Ông Thô Kệch - 3

Cập nhật lúc: 2025-02-22 12:18:48
Lượt xem: 429

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tấm vải xanh bung ra, lộ ra một chiếc áo nhung đỏ thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng ở tà áo.

Thím Vương hét lên kinh ngạc: "Đồ Thượng Hải! Phải hai mươi phiếu công nghiệp mới mua được đấy!"

Lương Chí Viễn cúi đầu, quấn chiếc áo khoác lên người tôi: "Em nói... em nói mặc áo bông cũ lạnh."

Khi tiếng kèn đón dâu cuối cùng cũng vang lên, anh bế tôi lên chiếc xe bò trải đầy chăn bông.

Một chiếc hộp thiếc rơi ra từ trong đống đồ, tôi mở ra xem, bên trong là những miếng bánh trứng xếp ngay ngắn, dưới cùng còn có một phiếu sữa bột.

"Em bị hạ đường huyết, ngất đi hai lần."

Anh cầm roi bò, không dám quay đầu lại: "Anh đã hỏi trạm y tế, cái này tốt cho sức khỏe."

Gió lạnh cuốn theo bông tuyết nhỏ len vào cổ áo tôi, nhưng lòng tôi lại ấm áp lạ thường.

Kiếp trước, Chu Đại Dũng luôn chê tôi ăn nhiều hơn nửa bát cơm, nhưng hóa ra thật sự có người âm thầm đếm từng lần tôi ngất xỉu.

Ngôi nhà mới là một kho chứa cũ của hợp tác xã được cải tạo lại.

Lúc Lương Chí Viễn đẩy cửa vào, tấm chữ hỷ dán trên cửa sổ vẫn còn đang rơi keo xuống.

Khi tôi nhìn rõ tấm chăn lụa trên giường sưởi, cổ họng bỗng nghẹn lại.

Trên nền lụa đỏ rực là hình phượng hoàng vàng bay lượn, chính là kiểu dáng mà kiếp trước, trước khi chết, tôi đã từng thấy qua ô cửa kính của cửa hàng bách hóa.

"Nhờ đồng đội từ tỉnh thành mua hộ."

Anh lúng túng bê ấm nước, chân tay vụng về: "Nếu em thấy quê mùa, thì anh..."

Tôi đưa tay vuốt nhẹ từng đường kim mũi chỉ trên tấm chăn.

Đây đâu phải quê mùa, chỉ riêng vé mua lụa thôi cũng phải dành dụm suốt ba năm.

Đột nhiên, góc tường vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.

Năm chiếc hũ sứ được xếp ngay ngắn trong bóng tối. Dưới ánh hoàng hôn, tôi có thể nhìn thấy bên trong là gừng non ngâm, táo mật, thậm chí còn có cả đào ngâm đường, thứ xa xỉ hiếm hoi.

"Thím Vương nói em thích đồ ngọt."

Lương Chí Viễn giẫm giày quân đội lên những viên đất vỡ trên sàn: "Anh dùng phiếu lương thực đổi với thanh niên trí thức để lấy mấy cái hộp này."

Tôi quay lại nhìn người đàn ông nổi tiếng là dữ dằn, chuyên nuôi bò này.

Bên má phải của anh dính đầy bụi tường, tay trái vẫn còn cầm chặt một chai thủy tinh chưa kịp giấu, bên trong ngâm kỷ tử đỏ như những viên mã não lắc lư theo nhịp.

Đêm xuống, anh ngồi bên bếp lửa đun nước đường đỏ.

Ánh lửa hắt lên chiếc cằm góc cạnh của anh, ngay cả vết sẹo trên mặt cũng trở nên đẹp lạ thường.

Tôi buột miệng hỏi: "Chuyện đống rơm mà Chu Đại Dũng nói..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tai-sinh-ga-cho-nguoi-dan-ong-tho-kech/3.html.]

Chiếc muôi sắt rơi xuống nồi, kêu "cạch" một tiếng giòn vang.

Lương Chí Viễn bỗng đứng dậy, rút từ trong túi quân phục ra một cuốn sổ đỏ, đập xuống mép giường sưởi.

Trên bìa màu nâu sẫm là bốn chữ vàng chói mắt: "Giấy chứng nhận thành tích". Mở trang đầu tiên ra, kẹp ngay đó là giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi.

"Từ lúc em đồng ý lấy anh."

Yết hầu anh chuyển động dữ dội: "Những lời bẩn thỉu đó, nửa chữ cũng không xứng vấy bẩn em."

Tôi vuốt ve bức ảnh kẹp trong tấm chứng nhận.

Một người lính trẻ ôm lấy tấm bằng khen, đứng trước đàn bò, ánh mắt sáng ngời như dồn hết vinh quang của nửa đời người để dâng trước mặt tôi.

Nửa đêm, Lương Chí Viễn vẫn đang vật lộn với tấm chăn bông trải dưới đất.

"Lên đây ngủ đi."

Tôi vỗ nhẹ lên giường sưởi.

Anh lập tức cứng đờ như khúc gỗ, chân tay lóng ngóng bò lên mép giường, vẫn mặc nguyên quân phục, nằm thẳng đơ như một thanh gỗ. Giữa hai chúng tôi là một khoảng cách như dải ngân hà, nhưng tôi vẫn nghe rõ tiếng thở gấp gáp của anh.

Nửa đêm, tuyết lại bắt đầu rơi.

Khi tôi trở mình, vô tình chạm vào cánh tay nóng hổi của anh, đột nhiên bị anh nắm chặt cổ tay.

Ánh trăng len qua khe cửa, chiếu sáng đôi mắt đầy sóng ngầm của anh: "Mạn Linh, người anh có mùi chuồng bò."

Tôi đặt đôi chân lạnh ngắt lên bắp chân anh.

"Là mùi cỏ non."

__

Sương sớm vẫn chưa tan hết, Lương Chí Viễn đã ngồi xổm trong chuồng bò trộn thức ăn.

Hương thơm của cỏ khô hòa lẫn với bánh đậu lan vào qua khung cửa sổ. Tôi nhìn tấm lưng quân phục của anh, mồ hôi đóng băng thành vệt trắng, bỗng nhiên nhớ lại kiếp trước, vào giờ này Chu Đại Dũng còn đang nằm trên giường, quát tôi mang nước rửa chân.

"Cho thêm chút muối."

Lương Chí Viễn bất ngờ lên tiếng, làm tôi suýt đánh rơi cái ca tráng men.

Lông mi dính đầy cỏ khô của anh khẽ run run, giọng nói nghèn nghẹn qua lớp khẩu trang:

 "Trang 32 trong Sổ tay chăn nuôi gia súc, nguyên tố natri có thể phòng bệnh mềm xương ở bê con."

Lúc này tôi mới để ý đến chồng sách kỹ thuật nông nghiệp ố vàng chất đầy trong góc tường, cuốn dưới cùng là "Sổ tay lâm sàng thú y", gáy sách gần như rách nát vì bị lật quá nhiều.

Kiếp trước, khi anh thu dọn t.h.i t.h.ể cho tôi, trong chiếc hòm ấy, thứ anh tích cóp được toàn là phiếu lương thực và phiếu vải dành riêng cho tôi.

"Công xã sắp tới kiểm tra phòng sinh rồi!"

 

Loading...