Tài sản trước khi kết hôn - 02.

Cập nhật lúc: 2025-03-11 06:43:37
Lượt xem: 1,190

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Hữu hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại nói: "Người đẹp ơi, cô nhận nhầm người rồi phải không? Tôi còn chưa từng gặp cô bao giờ, sao có thể lừa cô được chứ?"

 

Tôi tức giận đứng phắt dậy: "Chị gái này, vu khống người khác là phải chịu trách nhiệm pháp lý đấy! Tốt nhất cô nên ăn nói cho cẩn thận vào, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!"

 

"Tôi nói đều là sự thật, anh ta tên là Trương Vũ Ninh, nhà ở đường Kiến Thiết, thành phố Tế Ninh, tỉnh Sơn Đông, bố mẹ đều mất sớm, trong nhà còn có một em gái, không tin thì cô xem khẩu bản của anh ta này!"

 

Cô gái nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

 

Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng hạ xuống đất, yên tâm ngồi xuống, dang tay ra: "Vậy thì đúng là cô nhầm lẫn rồi, từ tên đến quê quán đều sai bét hết cả. Bạn trai tôi tên là Vu Hữu, không phải Trương Vũ Ninh."

 

Tôi vội vàng thanh toán tiền, vừa kéo Vu Hữu rời khỏi nhà hàng kiểu Âu, vừa an ủi anh ta: "Dạo này người điên càng ngày càng nhiều, chúng ta không trêu vào nổi thì trốn thôi."

 

Phía sau lưng vọng lại tiếng cô gái tức giận đến phát khóc: "Mẹ kiếp, Trương Vũ Ninh anh lừa người ta thì thôi đi, trả tiền lại cho tôi đây!"

 

03.

 

Sắc mặt Vu Hữu không được tốt lắm, có chút lúng túng.

 

Tôi cười trêu ghẹo: "Lần sau gặp phải chuyện kiểu này, anh nên kéo cô ta đến chỗ cảnh sát, giơ khẩu bản ra, vả vào mặt cô ta!"

 

"À đúng rồi, chị em làm trong ngành luật đấy, lần sau ai dám ăn nói hàm hồ chúng ta kiện cho sạt nghiệp luôn!"

 

Anh ta cau mày: "Mộc Mộc, anh thấy người không khỏe lắm, hôm khác chúng ta hẹn nhau nhé."

 

Cái "hôm khác" này kéo dài đến tận một tuần sau.

 

Vu Hữu hẹn tôi đến nhà anh ta, nói là muốn dẫn tôi về ra mắt phụ huynh.

 

Tôi diện một chiếc váy liền thân màu đỏ, đeo đôi bông tai kim cương và vòng cổ ngọc trai, khoác lên mình chiếc túi LV, mua thêm chút quà cáp rồi đến căn hộ nhỏ của anh ta.

 

Trong căn phòng khách chưa đầy 20 mét vuông, kê một chiếc sofa đôi, trên đó có hai người phụ nữ, một già một trẻ đang ngồi.

 

Anh ấy giới thiệu với tôi: "Đây là mẹ và em gái anh, em gái anh tên là Vu Tá, em cứ gọi con bé là Tá Tá là được rồi."

 

Tôi tiến lên chào hỏi, mẹ Vu không có ý định đứng dậy, chỉ hất cằm ý bảo tôi ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh.

 

Em gái anh ta thì nhìn tôi với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Chị dâu, túi xách của chị là hàng mới của LV phải không? Lần trước em mới chỉ thấy trên tạp chí thôi, chị có thể cho em mượn đeo thử một chút không?"

 

Tôi đưa túi cho cô ta, ra hiệu: "Em có thể xem trước, nhưng cái này bị chị dùng cũ rồi, lần sau đến cửa hàng chị mua cho em cái mới."

 

Cô ta ôm chặt lấy chiếc túi không buông: "Cái này giống hệt cái em thấy trên tạp chí, quả nhiên tiền nào của nấy."

 

"Còn cái trên tay chị là... Green Submariner?" Cô ta hít một hơi thật sâu, vẻ mặt khó tin.

 

Vẻ mặt Vu Hữu có chút khó xử, anh ta vội giật lấy túi trả lại cho tôi, rồi kéo em gái dậy, bảo cô ta nhường chỗ cho tôi.

 

Tôi xua tay ra hiệu không cần, ngồi xuống ghế đẩu, lấy quà ra, bên trong là một hộp đông trùng hạ thảo, hai túi xách Chanel, và ba miếng ngọc bội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tai-san-truoc-khi-ket-hon/02.html.]

"Đây là chút quà nhỏ em mang đến ra mắt mọi người, mọi người xem có thích không ạ."

 

Sắc mặt mẹ Vu dịu đi một chút, cười nói: "Con gái nhà giàu có khác, có hiểu biết hơn hẳn mấy đứa con gái nhà nghèo kiết xác, làm con phải tốn kém rồi."

 

"Bác quá lời rồi ạ, sau này con và Vu Hữu kết hôn, chúng ta là người một nhà, mọi người có muốn ăn gì, mua gì cứ nói với con, con sẽ đi cùng mọi người." Tôi chân thành nói.

 

Mẹ Vu lau nước mắt: "Haizz, bố Vu Hữu mất sớm, một mình bác nuôi hai anh em nó khôn lớn cũng không dễ dàng gì, sau này hai đứa thành gia lập thất rồi đừng có quên gốc gác đấy."

 

"Bác yên tâm, con sẽ cùng anh Hữu hiếu thảo với bác." Tôi an ủi bà.

 

"Anh Hữu nhà bác vừa đẹp trai, lại tài giỏi, trước đây có mấy đứa con gái theo đuổi bác đều không đồng ý, con có thể lấy được nó cũng là phúc phận của con..." Mẹ Vu lải nhải một tràng, ý chính là tôi gặp may, vớ bẫm rồi.

 

Tôi mỉm cười phụ họa: "Đúng vậy ạ, con nằm mơ cũng không nghĩ tới có thể quen được anh ấy."

 

Mẹ Vu tỏ vẻ đắc ý: "Đúng vậy, con trai bác từ nhỏ đã được mọi người yêu quý, bác luôn cảm thấy, chỉ có con gái thị trưởng, à không, phải là con gái tỉnh trưởng mới xứng với nó, tiếc là nó không thi đỗ công chức, nếu không thì cũng chẳng đến lượt loại con gái nhà giàu mới nổi như con."

 

Vu Hữu vội trừng mắt nhìn mẹ: "Mẹ, bố Mộc Mộc cũng làm quan, chỉ là ông ngoại bên đó làm ăn kinh doanh nên mới có chút tiền, mẹ đừng nói lung tung!"

 

Mẹ Vu vỗ đùi, tức giận: "Sao con không nói sớm? Tá Tá hôm kia đi phỏng vấn vào đơn vị sự nghiệp, không đậu, sớm biết có mối quan hệ này thì đã dùng đến rồi?"

 

Bà ấy lại nhìn tôi với vẻ áy náy: "Mộc Mộc à, con đừng trách bác nhé, bác là người khẩu xà tâm phật, nhưng mà, người như chúng ta thẳng thắn, không tính toán ai, rất dễ sống chung, sau này chúng ta sống cùng nhau rồi con sẽ biết."

 

Tôi gật đầu: "Anh Hữu là người tốt, cả nhà bác đều là người tốt."

 

Mẹ Vu dạy dỗ tôi: "Hai đứa đã đến với nhau rồi, em gái của Vu Hữu cũng là em gái của con, công việc của em gái con cũng phải để tâm một chút, quan hệ trong nhà con, có thể dùng được thì cứ dùng, không phải có câu nói sao, có quyền không dùng, quá hạn là bỏ đi, đúng không?"

 

Tôi do dự nói: "Haizz, tiếc là bố con luôn là người cổ hủ, bên phía ông ấy có lẽ không được."

 

"Không sao, đợi sau này bác và ông ấy thành thông gia, không cần ông ấy ra mặt, bác sẽ lo liệu!" Mẹ Vu ra vẻ thành thạo.

 

"Đúng rồi, bố con đã là quan chức, chắc chắn rất ghét những hủ tục như tiền sính lễ phải không?"

 

Tôi thở dài: "Bố con nói, tiền sính lễ và tam kim, đều phải theo tiêu chuẩn cao nhất ở chỗ chúng con."

 

Vu Hữu kinh ngạc nhìn tôi: "Mộc Mộc, lúc cầu hôn em đâu có nói như vậy!"

 

Tôi cắn môi, buồn bã nói: "Vốn dĩ đúng là không cần sính lễ, ai bảo anh ở bên ngoài nợ nần phong lưu!"

 

Vu Hữu chợt hiểu ra: "Có phải cái cô gái điên lần trước lại nói gì với em không?"

 

Thấy mẹ Vu và em gái rất ngạc nhiên, anh ấy kể lại tường tận chuyện chúng tôi gặp phải khi cầu hôn lần trước.

 

Mẹ Vu giận dữ: "Chắc chắn là con bé đó theo đuổi con không được, muốn ăn vạ con, cậy mình có chút nhan sắc ra ngoài lừa tiền lừa tình, đúng là không biết xấu hổ!"

 

Tôi thầm ngạc nhiên, mẹ Vu căn bản chưa từng gặp cô gái kia, sao lại biết cô ấy xinh đẹp?

 

Hơn nữa, cô gái kia từ đầu đến cuối đều đeo khẩu trang đen, ngay cả hai chúng tôi cũng không biết cô ấy trông như thế nào.

 

Loading...