Tái Quan Trúc - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:19:11
Lượt xem: 183

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta chớp mắt, trêu một chút: "Ta cũng chẳng thiết tha gì , nhưng ai bảo chúng tiền chứ? Em cứ ngoan ngoãn ở nhà đợi đổi cho em căn nhà lớn hơn..."

Ngôn Tuân chằm chằm một lúc lâu, lạnh lùng : "Vậy để làm, mặt mũi của sinh cũng tệ. Anh cứ ở yên nhà mà đợi đổi nhà lớn cho ..."

Ta: "..."

Nghĩ đến cảnh sân khấu ca hát nhảy múa lấy lòng đám đông, từng cử chỉ hành động đều phơi bày ánh đèn sân khấu, tim như rắn độc quấn chặt phun nọc, mang đến một cơn đau đớn, lo âu đến nghẹt thở.

Ngôn Tuân là của một !

Mấy thứ mèo mả gà đồng đừng hòng tơ tưởng!

Ta suýt nữa thì nghiến nát cả hàm răng.

Lần đầu tiên thấy hối hận vì tại thiên đạo đưa đến chỗ , mà đưa đến chỗ của .

Cậu đáng lẽ nhốt trong vương phủ, một bước cũng rời , xích giường, chỉ thể thấy một mà thôi...

Ta u ám : "Ta cho phép!"

Cậu bước tới một bước, chóp mũi gần như chạm gò má , thở giao hòa. Trong mắt hiện lên một tia ý nhị, nhưng từng bước ép sát: "Vậy cho , tại cho?"

Đôi môi đỏ của Ngôn Tuân mấp máy, mang theo vài phần mong đợi và khích lệ.

Ta dùng một nụ hôn để cho câu trả lời.

...

...

Nhìn dáng vẻ tình tứ của , thật sự quá xinh , làm đây?

Trái tim rộn ràng niềm vui sướng. Người tạo thì nên ở bên cạnh . Nếu thích , tại tạo chứ? Cậu chắc chắn là thích !

Cậu yêu đến cơ mà.

Thật sự , nhốt !

Thế nhưng, thứ cản trở tất cả những điều ...

Chính là vì tiền.

Ngôn Tuân còn cho phép làm ngôi kiếm tiền nữa.

Đau lòng quá mất.

Hôm nay chuyển sang nhà lớn, và Ngôn Tuân cũng làm chuyện đó đầu tiên.

Kích động đến mức chẳng gì.

Tạm thời ghi để làm kỷ niệm .

Ta thực sự dấn thế giới ngầm.

Bản tính của vốn dĩ thuộc về thế giới đẫm m.á.u và tăm tối.

Ta linh cảm rằng thể sống cực kỳ thoải mái ở những nơi hỗn loạn và tội đó.

Ngôn Tuân thì cấm tiệt.

thì xưa nay vốn ngang bướng, cho làm gì thì càng làm nấy.

Ngôn Tuân , bình thản : "Tạ Quan Trúc, đạn lạc thứ mà võ công là né , pháo hỏa cũng thứ mà xác phàm trần đỡ nổi. Anh hãy nghĩ cho , nghĩ cho tương lai của chúng , ?"

Cậu : "Nếu mất , sẽ phát điên mất."

Cậu còn giữ nổi vẻ bình tĩnh bên ngoài nữa, thậm chí còn bật . Từng giọt nước mắt rơi xuống như nện lòng , nóng bỏng xót xa.

Ta nhắm mắt , đành thỏa hiệp.

Ta , gỡ bỏ 7 thiết định vị và 8 thiết lén từ những nơi tưởng như áo, quần, khuy măng sét, giày, ví tiền, túi áo... cất . Ta hủy chuyến bay đến Đông Nam Á, cho Dung Cấu leo cây luôn.

Dung Cấu: "???"

Ta phát hiện Ngôn Tuân nhiều thứ.

Chơi chứng khoán, khởi nghiệp thì bàn đến, nhưng ngoại ngữ của nhiều nước, chuyện hợp lý ?

Đợt đó chúng nước ngoài hưởng tuần trăng mật, qua hơn hai mươi quốc gia, suốt chặng đường cần thuê phiên dịch, chỉ cần Ngôn Tuân ở đó là coi như rào cản giao tiếp nào.

Việc làm một kẻ cầm máy thông dịch như trông chẳng khác gì một tên ngốc.

Lại ví dụ như.

Ở thế giới cổ đại , cầm kỳ thi họa cũng coi như tinh thông, phát hiện Ngôn Tuân cũng hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tai-quan-truc/chuong-11.html.]

Về nhạc cụ, thể cùng tấu lên những bản hòa âm tuyệt phối.

Về cờ vây, đấu với bất phân thắng bại.

Chữ thư pháp cứng cáp lực, lộ rõ cốt cách.

Tranh thủy mặc cũng chẳng chê .

Lại thêm ví dụ nữa.

Công ty con của một em của dính một vụ án mạng, Ngôn Tuân dùng thuật thôi miên giúp cảnh sát khiến kẻ sát nhân tự khai nơi giấu xác và thủ đoạn gây án!!

Ta: "..."

Còn cả lúc cùng đến câu lạc bộ b.ắ.n súng, phát nào cũng b.ắ.n trúng vòng mười...

Và cả một tình cờ phát hiện võ công của cũng ngang ngửa . Tuy nội lực, nhưng tốc độ và sức mạnh của đủ để bù đắp. Nếu đầu gặp mặt tự nguyện, thì cũng chẳng làm gì nổi .

...

Ta hình luôn .

Một thể đa tài đến mức độ cơ chứ?

Ta thực sự hiểu nổi.

Chỉ cần thể hiện một phần nghìn bản lĩnh của , thì tiền tài và danh vọng sớm vây quanh .

Vậy mà đây tại thể nghèo đến thế?

Lại còn mang theo vẻ u ám đầy t.ử khí đó nữa?

Ta .

Ta giận đến mức g.i.ế.c !

Nhìn xấp tài liệu liên quan đến thí nghiệm cơ thể , giọng trầm xuống khàn đặc đến đáng sợ. Ta nghiến răng, từng chữ thốt như nhuốm vị sắt lạnh lẽo: "Vậy còn phòng thí nghiệm đó thì ? Những nhân viên thí nghiệm đó ?"

Đầu dây bên im lặng một chút : "Phòng thí nghiệm nổ tung từ lâu . Những nhân viên trực tiếp tham gia thí nghiệm đều hai mươi tư vật thí nghiệm, đầu là Khương Trạm, hành hạ cho đến c.h.ế.t."

"Ngài yên tâm, bọn chúng c.h.ế.t t.h.ả.m lắm."

Người ở đầu dây bên dừng một chút: "Còn về những lãnh đạo cao cấp của các gia tộc liên quan đến thí nghiệm, cũng cơ bản Khương Trạm và các vật thí nghiệm khác trả thù xong xuôi . Kẻ thì tống giam, kẻ c.h.ế.t, kẻ tàn phế, một ai lọt lưới cả."

Vậy là chẳng còn ai để ở trút giận nữa ??!

Ta u ám cúp điện thoại.

Ngoài cơn thịnh nộ ngút trời, còn sự xót xa và bối rối như chực chờ nhấn chìm .

Ta đột nhiên gặp Ngôn Tuân, hôn , ôm lấy thật chặt.

Tám giờ tối, Ngôn Tuân cuối cùng cũng làm về.

Cậu mặc một bộ tây trang màu xám, mang theo cái lạnh và ẩm của màn đêm.

Cậu còn kịp giày.

Ta lao tới ôm chặt lấy , lực đạo lớn đến mức như khảm m.á.u thịt , mãi mãi chia lìa.

Ngôn Tuân suýt chút nữa là thở nổi vì siết chặt: "Vãi thật, sức mạnh thế nào ? Buông lỏng tay chút , sắp siết c.h.ế.t đây."

Tôi vùi cằm hõm cổ , lặng lẽ giấu những quá khứ đau thương tuyệt vọng nhẹ tênh nặng nề: "Ngôn Tuân, yêu em."

Ngôn Tuân ôm , vẫn luôn nuông chiều như khi: "Tạ Quan Trúc, cũng yêu ."

"Đói ? Ở nhà nấu canh sườn củ sen đấy."

"Ừm."

"Còn tôm rang muối tiêu nữa."

"Ừm."

Forgiven

"Cá hấp."

"Ừm."

"Cả cánh gà sốt coca nữa."

"Ừm."

"Cho hôn một cái nào~"

"Hôn , hôn ."

Loading...