“Tư Quân.”
Ông ấy nhìn về phía ta, ta bối rối rồi thốt lên cái tên ấy.
Phu nhân tên là Lâm Hi Quân, tên của đích tỷ là Tư Quỳnh và cái tên Tư Đinh của ta đều là do bà ấy đặt.
Bà ấy thỉnh thoảng sẽ ngồi ở bên cửa sổ, dáng vẻ cô đơn.
“Tư Quỳnh, Tư Đinh không có Tư Quân.” Bà ấy thở dài với chúng ta: “Sau này, nếu có cơ hội thì hãy đi xem núi non sông nước, thế gian rộng lớn, đi ngắm nhìn bất cứ thứ gì mà các con thấy đẹp, Đừng bao giờ đật trái tim mình trên một người duy nhất.”
Khi đó ta và tỷ tỷ vẫn còn nhỏ, nghe được vái hiểu cải không.
Nhưng từ ngày ấy, ta đã lờ mờ cảm nhận được, phu nhân giữ trong lòng một bóng hình.
Cũng giống như sau khi bà ấy mất đi, mãi mãi được chôn sâu trong lòng ta và tỷ tỷ.
Tư Quỳnh, Tư Đinh cũng là Tư Quân.
Khi nghe cái tên ấy, Lâm tướng quân sững người, đôi môi ông ấy chợt run run, một đại hán cao tám thước vậy mà hốc mắt lại hơi đỏ lên.
Ông ấy cố che giấu, quay mặt đi: “Gió kinh thành mạnh quá, làm ta thấy cay mắt.”
Nhưng không ai trong Lâm gia vạch trần ông ấy, bởi vì những bậc trưởng bối ở đó cũng đều rưng rưng, đặc biệt là Lâm Thiệu, hắn ta siết chặt nắm đấm, một lúc lâu sau mới suy sụp buông ra.
Hắn ta là người đệ đệ mà phu nhân luôn che chở, cũng là tiểu cữu cữu yêu quý đích tỷ nhất.
Nghe nói hôn sự của phu nhân là do Hoàng Thượng hạ chỉ, hoàng lệnh khó trái, từ đó nữ tướng quân rong ruổi nơi sa trường trở thành phụ nhân ru rú hậu trạch trong nhà. Lâm gia dùng hết một thân quân công vẫn không thể cứu nàng ra khỏi vũng bùn đó, chỉ có thể bất lực nhìn bà ấy héo mòn.
Ta cúi đầu: “Ti chức Tư Quân bái kiến tướng quân.”
“Nếu muốn cứu một người, vậy hãy tự mình giành lấy hơi thở.” Lâm tướng quân vỗ vào bả vai ta, giọng trầm thấp đến khó nghe thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-xem-kiep-nay-thien-tu-con-dam-phe-hau/chuong-4.html.]
Ta hiểu ý ông ấy.
Ông ấy không thể cứu Lâm Hi Quân, cho nên hy vọng ta cứu lấy Mạnh Tư Quỳnh.
Ta ngẩng đầu, ánh mắt bình thản.
Lâm gia có lòng trung nghĩa, nên mới có thể bị qua cầu rút ván, mặc người chà đạp.
Nhưng ta đã sớm nghĩ đến việc g.i.ế.c vua phản cha, là hạng người bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa thực sự.
Ta điên rồi sao?
Có lẽ đã sớm điên rồi.
5
Cảnh triều tuy rằng lãnh thổ rộng lớn nhưng phía Bắc có Hồ Nhung, phía Nam có giặc Oa.
Khu vực Tây Nam âm hàn khí độc, rắn rết hoành hành, thêm vào đó là rừng núi mưa nhiều, bọn cường đạo nơi đó lại rất giỏi bơi lội. Lâm tướng quân đã trấn thủ nhiều năm mới bình định được đám thủy tặc.
Phía Tây Bắc, đất nước Hồ Nhung lại không dễ chế ngự.
Trên đại mạc, dân du mục ai nấy đều dũng mãnh thiện chiến. Nước Hồ Nhung xưng là toàn dân toàn binh, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng có thể cưỡi ngựa đấu sói.
Mấy năm nay, hai nước giữ thế nước sông không phạm nước giếng nhưng quân đội Hồ Nhung càng ngày càng lớn mạnh, ở biên cương đã có nhiều lần xảy ra xung đột nhỏ, rõ ràng đối phương đã rục rịch phát binh.
Thế nhưng Thánh Thượng rõ ràng không muốn chiến tranh.
Hoặc có thể nói, hắn không muốn tiếp tục để Lâm Trường Sơn xuất quân đánh Hồ Nhung.
Lâm Trường Sơn đã lập nhiều chiến công hiển hách, được người dân kính trọng, nếu lại lập công, thanh thế của ông trong dân gian sẽ còn tăng thêm. Hơn nữa, ông ấy lại cầm hổ phù, điều mà Hoàng Thượng sợ nhất chính là có kẻ công cao át chủ.