Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-02-15 12:32:11
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân thể mẹ không khoẻ, kể từ đó cũng không có thêm đứa con nào nữa.

Hầu phủ chỉ có một đứa trẻ, ta từ trước đến giờ cũng không vì thế mà cảm thấy cô đơn bao giờ.

Dù sao thì cũng luôn có Tạ Lăng chơi với ta.

Kể cả đến lúc hắn đến tuổi đến học đường, cũng xin hoàng thượng cho ta đến học cùng.

Ta mới không thèm đi á.

Học đường giờ Mão* đã vào tiết, nếu ta muốn từ hầu phủ đến học đường, hàng ngày trời còn chưa sáng đã phải dậy rồi…

*giờ Mão: từ 5 đến 7 giờ sáng

Nên ta không đi đâu!

Ta từ trên giường la hán xuống, phải vào cung để nói lí với Tạ Lăng một phen.

Ta không tin hắn ép được ta.

Thế nhưng mẹ lại nhẹ nhàng mà khuyên ta, nói rằng hoàng đế bệ hạ đã mở lời vàng ngọc, ta không thể không đi.

Ta bĩu môi, không chịu khuất phục nhìn mẹ ta: “Nhưng mà Tạ Lăng còn chưa hỏi ý con nữa mà.”

Mẹ thở dài một hơi, ôm ta vào lòng, thật nghiêm túc nhìn ta.

“Đường nhi, con nói thật cho ta nghe, con… thích Vinh vương được mấy phần?”

Thích?

Ta đương nhiên là thích rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-tro-thanh-tuc-huyen-cua-thai-tu/chuong-4.html.]

Từ nhỏ đến giờ ngoài mẹ ta ra, chỉ có hắn là đối tốt với ta nhất, sao mà ta lại không thích hắn cơ chứ?

Ta bĩu môi ngẩng đầu nói.

Mẹ sờ tóc ta, nhẹ nói.

“Tất cả sẽ tốt thôi…”

Mẹ hơi cau mày, cẩn trọng nhìn ta: “Đường nhi nếu như một ngày, mẹ nói là nếu như…. con không thích Vinh thân vương nữa, vậy phải nói ngay cho ta biết, nếu không… nếu không sẽ không kịp nữa…”

Gì mà không kịp với cả kịp.

Làm sao mà ta lại không thích Tạ Lăng được cơ chứ?

Lời này của mẹ, kì quái quá đi.

Mặc dù nghe lời mẹ khuyên rồi, nhưng mỗi ngày đều phải dậy sớm hơn một canh giờ, ta nghĩ thế nào cũng vẫn thấy bực.

Vậy là ta quyết định phải cãi nhau với Tạ Lăng một trận.

Ta lớn bằng này rồi, vẫn chưa từng tức giận đấu khẩu với hắn đó!

Ta ngồi trên ghế mềm mơ mơ màng màng, sớm đã nghĩ xong ở trong học đường phải giương mày trừng mắt với hắn thế nào, lại dùng lời lẽ gì để hỏi hắn, hỏi hắn tại sao không nghe ý muốn của ta.

Thế nhưng vừa đến học đường, Tạ Lăng mắt tràn ý cười, còn bày xong đồ ăn vặt mà ta thích ăn nhất, mùi thơm toả ra ngào ngạt.

Hắn còn tặng ta một chiếc bút ngọc xanh mướt mắt.

Ta có đồ ăn ngon đồ chơi tốt, chốc lát đã quên bẵng mưu lược vạch ra lúc còn ở trên xe kia.

Ta ẫn nhẫn chờ thời ở bên cạnh hắn, ngày ngày cùng hắn đọc sách học bài, dần lại thành thói quen.

Mỗi ngày trời chưa sáng ta đã tiến cung, mấy ngày sau đó đều ngáp ngắn ngáp dài, nằm dài trên bàn học, ngủ đến tận chiều tối.

Loading...