Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử - Chương 38

Cập nhật lúc: 2025-03-07 14:14:38
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh tướng quân gửi hài cốt của cha ta về hầu phủ.

Mẹ ta cũng không quay lại để nhìn.

Bà ấy chỉ cười nhẹ nhõm, nói rằng bà ấy vốn đã biết sẽ có chuyện này từ lâu, duyên nợ giữa bà và cha từ ngày thành bị phá đó đã đoạn rồi.

Nay linh hồn cha đã trở về quê hương, bà ấy cũng an lòng rồi.

Sau đó, mẹ mặc lên người chiếc áo cà sa đen rồi chuyển đến sống trong Cảm Nghiệp tự, ngày đêm ở dưới ngọn đèn xanh của Phật tổ, không màng chuyện thế gian nữa.

Hoàng thượng ban cho Sở Cửu vinh dự lớn lao nhất, vương vị cho một người khác quốc tính*.

*chỗ này chú thích là họ của hoàng gia một nước gọi là quốc tính. ý chỗ này là phong vương cho Sở Cửu mặc dù Sở Cửu không cùng họ với vua

Hai chân của Sở Cữu đã bị phế, mặc dù có uy tín cao trong quân đội, cũng không thể gây ra mối đe doạ dù nhỏ nhất cho quyền lực của đế vương.

Kị binh Ô Nhược cũng rút lui, vương tử Ô Nhược lấy đi hài cốt của Vũ tỷ tỷ.

Ta nhìn thấy vương tử Ô Nhược, với đôi mắt sáng như tinh tú trong hốc mắt sâu, dịu dàng ôm lấy quan tài và nói.

“Tỷ tỷ, chúng ta về nhà nào.”

Hắn úp mặt vào quan tài, nhắm chặt mắt, như thể sau bao nhiêu năm, hắn lại có thể ngả vào lòng chị mình như một đứa trẻ.

Mọi thứ dường như dần lắng xuống.

Lại đến một mùa xuân mới, ta cùng Sở Cửu ra ngoại thành thưởng hoa.

Bọn ta đến Cảm Nghiệp tự để thăm mẹ ta, à không, giờ phải gọi là Tịnh Từ đại sư.

Bà ấy sống rất tốt, thoát khỏi những bộn bề của thế gian này, bà ấy dường như càng sống tốt hơn trước.

Chỉ là mẹ hình như quên mất ta là ai, quên mất trước kia mình từng có một đứa con gái.

Lúc ta kéo Sở Cửu ra khỏi cửa, bà ấy cũng không hề nhìn ta thêm một cái.

“Đừng lo, như thế này đối với phu nhân, ngược lại tốt hơn…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-tro-thanh-tuc-huyen-cua-thai-tu/chuong-38.html.]

Sở Cửu sợ ta phiền lòng, ngẩng đầu lên nhẹ giọng nói.

Ta gật gật đầu.

Ta vẫn luôn hiểu.

Khi ta đang đẩy Sở Cửu chầm chậm đi trong Phật đường rộng lớn, mắt huynh ấy hình như bắt được cái gì, sắc mặt kì lạ.

Ta đã quá hiểu huynh ấy, liền nhanh chóng nhìn theo hướng dõi mắt của huynh ấy.

Ta cũng hơi ngơ ra.

Là một chiếc đèn lồng nhỏ.

Ở giữa biển đèn đủ hình dáng màu sắc, trông không sang trọng, cũng chẳng bắt mắt.

Chỉ là rất khéo léo và tinh tế, trên đèn vẽ vài bông hoa hải đường xinh đẹp vô cùng, chữ viết dưới những bông hoa có phần xa lại lại vô cùng quen thuộc…

Nguyện muội ấy một đời bình an hạnh phúc, thuận lợi vô ưu.

Phía sau cũng không để lại chữ kí hay tên tuổi, nhưng ta và Sở Cửu vừa nhìn đã nhận ra chủ nhân của chiếc đèn này là ai.

Chú tiểu ở bên cạnh thấy bọn ta nhìn chăm chăm chiếc đèn, tiến lên hành lễ.

“A di đà phật, hai vị thí chủ là bạn của chủ chiếc đèn này?”

Bạn ư?

Hắn là người thân thiết nhất của ta, là phu quân trên danh nghĩa của ta, cũng chính là người về sau ta sợ nhất hận nhất.

Sở Cửu nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, vỗ nhẹ trấn an rồi gật đầu với chú tiểu.

Chú tiểu cũng nhìn chiếc đèn đó, dường như nhớ lại một chút kí ức nào đó.

“Đây là mười năm trước, một vị công tử phú gia đã cung phụng cho chùa, cậu ấy dâng lên vô số hương tiền cho chùa, duy nhất chỉ có một yêu cầu, chính là giữ cho chiếc đền này trăm năm không tắt…”

Hơn mười năm trước…

 

Loading...