Thấm thoát lại nửa tháng trôi qua, Tạ Lăng và ta diễn xuất rất ăn ý, thực sự giống như một cặp tình nhân trong thoại bản.
Ngay cả Thục Quý phi cũng như không phát hiện ra màn trình diễn của bọn ta, đồng ý buông tha để chúng ta đưa A Hủ về phủ thái tử giáo dưỡng.
Vũ tỷ tỷ đã để lại cho A Hủ một đôi mắt xanh lục thẫm, dịu dàng hệt như loại ngọc tốt nhất.
Đứa bé này rất biết cách lớn lên, hội tụ tất cả ưu điểm của Vũ tỷ tỷ và Tạ Lăng, còn bé tí dung mạo đã rất xuất chúng, đến mức ngay cả bảo mẫu lạnh mặt nhất trong thâm cung cũng phải mềm lòng khi nhìn thấy A Hủ.
Ta yêu quý nó vô cùng, hận không thể để nó trong lòng bàn tay mang đi khắp mọi nơi.
Chỉ là ở phủ thái tử càng lâu, ta càng nhận thấy thái độ của Tạ Lăng đối với A Hủ rất lạnh nhạt, không quan tâm cũng chẳng yêu thích.
Có những lần ta ôm A Hủ ra trước hiên nhà để tắm nắng, rung rung bộ diêu bằng vàng thành tiếng chọc bé cười, Tạ Lăng ngồi sau chiếc bàn lớn trong phòng, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm hai người bọn ta rất lâu.
Nhưng trong những lúc riêng tư, ta chưa bao giờ thấy hắn ôm bé.
Ánh mắt hắn nhìn A Hủ, không giống như đang nhìn đứa con trai yêu quý của mình, mà thờ ơ và xa cách như đang nhìn một người lạ.
Đôi lúc ta nghĩ có lẽ do Tạ Lăng ghét bé A Hủ, hận nó lấy đi mạng sống của Vũ tỷ tỷ.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, ta liền rùng mình một cái, không dám nghĩ tiếp.
Quên đi, cha bé không thương bé, ta thương bé bù vậy.
Một hôm sáng sớm, đang ngủ mơ màng, ta đột nhiên nghe thấy tiếng A Hủ khóc.
Giọng bé yếu ớt, gào khóc gọi mẹ.
Ta mở mắt ra, định đi qua đó, nhưng lại bị một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo, không cách nào cử động được.
Cánh tay của Tạ Lăng như một sợi xích sắt cố định ta lại bên cạnh hắn, không cho ta bất kì khoảng trống nào để thở.
Cuối cùng ta vẫn cố gắng ngồi dậy, Tạ Lăng cũng tỉnh lại, kéo tay áo ta lại khiến ta ngã nhào vào vòng tay hắn.
Hơi thở của hắn gắt gao bao trùm lấy ta, giọng nói vừa mới ngủ dậy khàn khàn lười biếng.
“Đường nhi, ngủ với ta thêm một lúc nữa đi?”
Ta xấu hổ, đưa tay đẩy hắn ra.
“A Hủ gọi ta kìa.”
Hơi thở của hắn quá bá đạo, dù chỉ là đang trong cơn ngủ mơ màng cũng khiến ta toàn thân không thoải mái, vội thoát ra.
Ta ôm A Hủ đi ăn cơm, trong đầu lơ đãng nghĩ, nếu như tìm được lí do nào đó để đuổi tai mắt của Thục Quý phi ra khỏi phủ được thì tốt rồi.
Tuy rằng bọn ta lớn lên cùng nhau, nhưng Tạ Lăng dù gì cũng là một người đàn ông trưởng thành rồi, ngủ chung giường với hắn thật sự rất bất tiện.
Sau khi ăn sáng xong, ta bế A Hủ đi qua thư phòng.
Bên khung cửa sổ, A Hủ kêu đòi một chiếc lọ nhỏ bằng bạc được chạm khắc tinh xảo để trên giá sách.
Thư phòng của Tạ Lăng xếp toàn giấy tờ chính vụ, thật sự không phải những thứ ta động chạm được vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-tro-thanh-tuc-huyen-cua-thai-tu/chuong-27.html.]
Trước giờ hắn chưa từng cho phép hạ nhân ra vào thư phòng, kể cả ta cũng chưa từng vào được bao giờ.
Nhưng A Hủ khóc rất dữ, ta không còn cách nào, đành bế nó đi vào trong.
Nghĩ bụng chỉ định lấy cái lọ bạc kia rồi đi. ngay, không ngờ A Hủ lại vung tay loạn xạ, xé nát một chồng giấy.
Ta vội vàng ngồi xổm xuống dọn dẹp.
Không biết từ ở trong quyển sách nào, một bông hoa khô màu vàng năm cánh đột nhiên rơi ra.
Bông hoa này vô cùng đẹp, ta muốn cầm nó lên để ngẵm kĩ hơn, nhưng Tiểu Loan phía sau ta đã hét lên rồi hất nó ra.
Ta quay lại nhìn nàng ấy định trách móc, nhưng đã gặp ngay phải ánh mắt hoảng hốt của Tiểu Loan.
Nàng ấy vội vàng giải thích cho ta nghe.
“Thứ này gọi là ‘dương bất thực*’, em nghe người già trong cung bảo loại hoa này có thể khiến người ta buồn nôn, ói mửa, chán ăn, về lâu về dài sẽ vô cùng mệt mỏi rồi chầm chậm c.h.ế.t đi.”
*dương bất thực: cừu không ăn
Sao trong sách của Tạ Lăng lại có thứ như này chứ?
“Em vậy mà lại biết.”
Ta dùng một chiếc khăn tay cẩn thận cuộn lấy bông hoa đó cầm lên.
Tiểu Loan cũng tò mò đến gần xem rồi nói.
“Em cũng là lần đầu nhìn thấy, trước kia chỉ nghe một vị nhũ mẫu già xuất cung nói rằng loại hoa này sẽ khiến người ta hoa mắt chóng mặt, yếu dần rồi c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn.”
Nàng ấy nghĩ thêm.
“Bà ấy cũng nói, nếu phụ nữ ăn nhầm phải trong thời gian dài, sẽ có triệu chứng giống với ốm nghén, trước đây trong cung đã từng có một số hậu cung phi tần lén cho thứ này vào đồ ăn của các nương nương mang thai hòng loại bỏ những đứa trẻ không ai hay biết…”
Trái tim ta đột nhiên đập mạnh, ta gấp đến siết c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Loan.
Tiểu Loan bị ta doạ sợ một phen, lắp bắp.
“Sao… sao vậy ạ, tiểu thư?”
Không thể trách ta nghĩ nhiều, triệu chứng Tiểu Loan vừa kể, y hệt tình trạng của Vũ tỷ tỷ trước lúc chết.
Tim ta đập thình thịch, cất bông hoa vào tay áo, đi vào bếp nhỏ lấy ấm thuốc, đập dập nửa bông hoa ra rồi đun sôi lên.
Nước sôi lên, mùi toả ra thực sự giống như hương thơm kì lạ trong loại thuốc mà Vũ tỷ tỷ phải uống hàng ngày khi còn sống.
Tim ta như ngừng lại, cảm thấy trong toà phủ thái tử rộng lớn này, không còn ai có thể tin tưởng được nữa.
Ta đưa nửa bông hoa còn lại đưa cho Tiểu Loan rồi nói nhỏ dặn dò.
“Em về nhà một chuyến, đưa cho Ngô lang trung xem thử, tốt nhất là để ông ấy nhanh qua đây một chuyến…”